MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHÊU DỆT THỜI GIANChương 15

THÊU DỆT THỜI GIAN

Chương 15

679 từ · ~4 phút đọc

Kể từ ngày những kẻ lạ mặt xuất hiện, tiệm thêu và tiệm đồng hồ luôn đóng cửa sớm hơn thường lệ. Nhưng đằng sau những cánh cửa gỗ khép kín, ánh đèn dầu luôn sáng rực đến tận tờ mờ sáng. An Nhiên và Vũ Thanh đang bắt tay vào một cuộc đánh cược lớn nhất đời mình: Chế tác tác phẩm "Vòng xoáy vĩnh cửu".

An Nhiên chọn một tấm lụa tơ tằm đặc biệt, mỏng đến mức gần như trong suốt nhưng có độ bền cực cao. Cô bắt đầu thêu một dải ngân hà với hàng triệu mũi kim li ti, sử dụng loại chỉ tơ tằm có trộn lẫn những sợi kim loại siêu mảnh để tạo độ bắt sáng.

Trong khi đó, ở bàn bên cạnh, Vũ Thanh đang làm một việc mà ba năm qua anh chưa từng dám thực hiện: Lắp ráp bộ máy "Chronos-Zero".

Đôi bàn tay anh, sau những đợt châm cứu bằng kim thêu của An Nhiên và sự kiên trì luyện tập, đã bớt run rẩy. Anh dùng những thấu kính siêu vi để lắp ráp các bánh răng bằng vàng ròng, nhỏ hơn cả một hạt cát. Bộ máy này không chạy bằng pin, cũng không cần lên dây cót thủ công; nó hoạt động dựa trên sự rung động của các phân tử và sự thay đổi nhiệt độ từ cơ thể người chạm vào.

"An Nhiên, lại đây," Vũ Thanh gọi khẽ.

Cô buông kim, tiến lại gần. Trên bàn là một bộ máy tròn trịa, mỏng chỉ bằng một đồng xu nhưng chứa đựng hàng nghìn chi tiết chuyển động nhịp nhàng. Nó phát ra âm thanh cực nhỏ, không phải tiếng "tích tắc" khô khốc mà là một giai điệu du dương như tiếng tim đập.

"Tôi sẽ đặt bộ máy này vào tâm của bức thêu," Vũ Thanh nói, mắt anh rực sáng niềm kiêu hãnh của một thiên tài. "Khi em thêu chồng các lớp chỉ lên, bộ máy sẽ bị phong ấn bên trong. Chỉ khi bức tranh được treo ở một góc độ ánh sáng nhất định và có nhịp thở của người ở gần, nó mới kích hoạt các sợi chỉ kim loại, khiến bức tranh 'sống' dậy."

An Nhiên nín thở. Đây không còn là thêu thùa đơn thuần, đây là một kỳ quan.

"Nhưng nếu chúng cố tình xé bức tranh ra để lấy bộ máy?" cô lo lắng hỏi.

Vũ Thanh khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn: "Tôi đã thiết kế một cơ chế tự hủy bằng áp suất khí. Nếu tấm lụa bị rách hoặc bị can thiệp bằng lực mạnh, các bánh răng sẽ ngay lập tức tan chảy thành những hạt bụi kim loại vô dụng. Chúng sẽ không bao giờ có được bí mật này nếu không có sự cho phép của em."

Suốt hai tuần tiếp theo, họ sống trong một thế giới chỉ có hai người và những âm thanh của lao động nghệ thuật. An Nhiên thêu đến mức các đầu ngón tay rướm máu, nhưng cô không dừng lại. Mỗi mũi kim cô đâm xuống là một lớp bảo vệ cho Vũ Thanh, và mỗi bánh răng anh lắp vào là một lời hứa về một tương lai tự do.

Những đêm muộn, khi cả hai đều mệt lả, họ cùng ngồi tựa lưng vào nhau giữa đống chỉ màu và linh kiện đồng hồ.

"An Nhiên," Vũ Thanh nắm lấy bàn tay sần sùi của cô, đưa lên môi hôn nhẹ. "Cảm ơn em đã không để tôi chết đi trong đống sắt vụn đó."

An Nhiên tựa đầu vào vai anh, mỉm cười hạnh phúc: "Chúng ta là hai mảnh ghép hỏng, nhưng khi ghép lại, chúng ta đã tạo ra một thời gian hoàn hảo."

Nhưng ở đầu ngõ, những đôi mắt của tập đoàn Chronos vẫn đang rình rập. Chúng không còn kiên nhẫn nữa. Một kế hoạch bắt cóc và cưỡng đoạt đang được hình thành trong bóng tối, nhắm thẳng vào tiệm thêu nhỏ bé khi tác phẩm sắp hoàn thành.