MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHIÊN ÂM SONG TUYẾNChương 12: Đòn Phản Công Bằng Âm Thanh

THIÊN ÂM SONG TUYẾN

Chương 12: Đòn Phản Công Bằng Âm Thanh

509 từ · ~3 phút đọc

Sự hủy bỏ và thái độ vô cảm tại hậu trường đã biến sự tuyệt vọng của Khu Quốc Phong thành một quyết tâm chiến đấu sắt đá. Họ quyết định không về trường. Thay vào đó, họ tập hợp lại tại một công viên nhỏ gần Gala, một không gian công cộng, tách biệt nhưng vẫn đủ gần để tuyên bố sự hiện diện của họ.

Tô Mạt, sau khi trấn tĩnh lại, đưa ra một ý tưởng táo bạo: "Nếu họ không cho chúng ta lên sân khấu, chúng ta sẽ tự tạo ra sân khấu. Họ muốn chúng ta im lặng? Chúng ta sẽ chơi to hơn bao giờ hết, chơi bằng tất cả những gì họ đã tước đoạt của chúng ta."

Tiểu Lôi (Địch sư) và Trần Hương (Tỳ Bà) hào hứng ngay lập tức. Đây là cơ hội để họ trút bỏ sự phẫn nộ bị dồn nén. Họ không cần micro đắt tiền hay ánh đèn laser. Họ chỉ cần linh hồn và nhạc cụ của mình. Họ trải một tấm vải nhỏ, đặt nhạc cụ và bắt đầu một buổi biểu diễn đường phố ngẫu hứng, dồn nén mọi sự phẫn nộ, khao khát và linh hồn của di sản vào từng nốt nhạc. Tiếng Cổ Tranh mạnh mẽ, tiếng Tỳ Bà dồn dập, và tiếng Địch bi thương.

Khán giả (người đi đường) bắt đầu tụ tập. Ban đầu là sự tò mò, nhưng nhanh chóng bị cuốn hút bởi sự chân thật và cảm xúc mãnh liệt của nhạc dân tộc. Họ không phải là khán giả thượng lưu, mà là những người lao động bình thường, những người chưa từng được nghe nhạc dân tộc với sự mãnh liệt đến vậy. Họ vỗ tay, họ xin được nghe thêm, và họ bắt đầu bỏ tiền vào chiếc hộp nhỏ. Buổi diễn đường phố này là một chiến thắng về mặt tinh thần và cảm xúc.

Lâm Hàn, sau khi kết thúc buổi diễn hoàn hảo của mình tại Gala (trước khi xảy ra lỗi kỹ thuật), đi ngang qua khu vực đó theo một con đường tắt. Anh bị chặn lại bởi đám đông. Anh chứng kiến cảnh tượng đó: Khu Đông, rũ bỏ mọi khuôn khổ, chơi nhạc với sự tự do và nhiệt huyết mà anh chưa từng cảm thấy, một sự đối lập hoàn toàn với sự gò bó, hoàn hảo đến vô hồn của màn trình diễn của chính anh.

Anh bị ấn tượng, nhưng thái độ của anh vẫn là sự khinh miệt được lập trình: "Chơi ở đường phố, thu tiền quyên góp lẻ tẻ... đúng là đẳng cấp của họ. Sự vĩ đại nằm ở sân khấu lớn, không phải ở vỉa hè." Mặc dù vậy, sự tự do của âm nhạc đó đã gieo một hạt giống nghi ngờ sâu sắc vào tâm trí anh. Anh nhận ra rằng, dù anh có tất cả, anh vẫn đang thiếu thứ mà họ có: sự kết nối thực sự với khán giả và linh hồn âm nhạc.