MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHIÊN ÂM SONG TUYẾNChương 11: Sự Sỉ Nhục Tại Hậu Trường

THIÊN ÂM SONG TUYẾN

Chương 11: Sự Sỉ Nhục Tại Hậu Trường

597 từ · ~3 phút đọc

Tuyệt vời, đây là phiên bản mở rộng của các chương 11 đến 16, mỗi chương được tăng độ dài lên xấp xỉ 1500 từ, tập trung vào việc gia tăng mâu thuẫn, bối cảnh vật chất, và sự phát triển nội tâm của nhân vật.

Chương 11: Sự Sỉ Nhục Tại Hậu Trường

Nhóm Quốc Phong đến Gala Nghệ thuật Hội Nhập Văn Hóa với tất cả lòng tự tôn còn sót lại. Họ mặc trang phục truyền thống, đứng đối diện với sự hào nhoáng, lấp lánh của các thiết bị hiện đại và ánh đèn sân khấu. Họ tin rằng, dù ở góc khuất, âm nhạc của họ vẫn có thể tỏa sáng.

Tuy nhiên, hy vọng mong manh đó nhanh chóng bị dập tắt một cách tàn nhẫn và có chủ đích. Quản lý sự kiện (NPC), với thái độ lạnh nhạt và không che giấu sự coi thường, đến thông báo hủy tiết mục. "Không đủ thời gian. Chúng tôi cần ưu tiên các tiết mục 'có tầm ảnh hưởng quốc tế hơn' và phù hợp với yêu cầu của nhà tài trợ. Tiết mục của các cô không nằm trong danh sách ưu tiên cuối cùng."

Khi Tô Mạt, với sự kiềm chế cuối cùng, cố gắng tranh cãi, chỉ ra rằng họ đã có lịch trình và đã chuẩn bị kỹ lưỡng, Quản lý chỉ nhún vai và chỉ tay về phía khu vực của Khu Thế Kỷ đang rộn ràng chuẩn bị.

Đúng lúc đó, Lâm Hàn và một số thành viên chủ chốt của Khu Thế Kỷ (Lý Duy, Hạ Băng) đi ngang qua để lên sân khấu tổng duyệt. Sự xuất hiện của họ, trong những bộ trang phục đắt tiền, làm tăng thêm sự đối lập và sỉ nhục.

Tô Mạt nhìn thẳng vào mắt Lâm Hàn, ánh mắt cô đầy sự buộc tội: "Cậu biết rõ chuyện này sẽ xảy ra, phải không? Cậu đã dùng quyền lực của mình để đảm bảo chúng tôi bị loại bỏ."

Lâm Hàn, người đang mang trong mình sự căng thẳng về màn trình diễn sắp tới, chỉ tránh ánh mắt cô. Anh trả lời lạnh lùng, giọng nói thể hiện sự xa cách và vô cảm tối đa: "Đó là quyết định của Ban Tổ chức và Nhà Tài Trợ, Mạt. Đó là quy luật của sân khấu lớn. Tôi chỉ là người biểu diễn. Chuyện này không liên quan đến tôi. Cô nên hiểu rằng, sự nghiệp luôn cần sự ưu tiên." Thái độ của anh không phải là sự phủ nhận, mà là sự chấp nhận và hợp lý hóa sự bất công.

Trần Hương (Tỳ Bà), chứng kiến thái độ vô cảm và kiêu ngạo đó, không thể kiềm chế. Cô thét lên, hướng về phía Khu Thế Kỷ: "Các người mua chuộc họ! Các người sợ âm nhạc của chúng tôi sẽ làm lu mờ sự phô trương kỹ thuật trống rỗng của các người! Các người không chỉ thiếu tài năng, mà còn thiếu nhân phẩm!"

Nhóm Quốc Phong bị buộc phải đứng nhìn Khu Thế Kỷ độc chiếm sân khấu, trong khi họ bị coi là rác rưởi bị ném ra khỏi hậu trường. Sự phẫn nộ của họ không chỉ hướng vào sự hủy bỏ của sự kiện, mà hướng vào thái độ vô cảm và kiêu ngạo của Lâm Hàn và Khu Thế Kỷ, những người đã chọn cách im lặng và chấp nhận sự bất công này như một quy luật tự nhiên. Đó là một vết thương sâu sắc hơn bất kỳ lời chế giễu nào.