MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHIÊN ÂM SONG TUYẾNChương 10: Xung Đột Cuối Cùng Tại Hàng Rào

THIÊN ÂM SONG TUYẾN

Chương 10: Xung Đột Cuối Cùng Tại Hàng Rào

617 từ · ~4 phút đọc

Vào đêm trước Gala, sự căng thẳng đã vượt qua mọi giới hạn có thể kìm nén. Học viện chìm trong sự chuẩn bị điên cuồng, nhưng hai khu vực Quốc Phong và Thế Kỷ như hai cực từ đang đẩy nhau ra.

Nhóm Thế Kỷ tổ chức một buổi tập Jazz ngẫu hứng ngoài trời, ngay sát hàng rào thép. Âm lượng lớn, tiếng kèn saxophone và tiếng trống dồn dập, cùng với tiếng cười và những lời bình phẩm về sự tự do nghệ thuật, vang vọng khắp khuôn viên. Đây là một hành động gây hấn công khai, một sự phô trương quyền lực.

Trần Hương (thành viên Quốc Phong), một nghệ sĩ Nhị Hồ đầy nhiệt huyết, không chịu nổi sự kiêu căng và thiếu tôn trọng đó. Cô và Tiểu Lôi (thành viên Quốc Phong) chạy đến sát hàng rào thép ngăn cách, khuôn mặt cô đỏ bừng vì giận dữ và nhục nhã.

Trần Hương thét lên, giọng cô lạc đi vì uất ức: "Các cậu không hề tôn trọng! Các cậu không có linh hồn! Các cậu chỉ có kỹ thuật trống rỗng! Âm nhạc của các cậu ồn ào và vô nghĩa!"

Lý Duy (Cellist xuất sắc của Khu Thế Kỷ), một người luôn khoác lên mình vẻ lạnh lùng và khinh miệt, tiến đến gần hàng rào. Anh ta cười mỉa mai, một nụ cười đầy thách thức: "Linh hồn? Chúng tôi có kỹ thuật. Chúng tôi có sự phát triển. Các cô có gì ngoài sự giận dữ của những người bị lãng quên? Hãy chấp nhận rằng thời đại của các cô đã qua. Chúng tôi không cần 'linh hồn' của các cô để lấp đầy các khán phòng được tài trợ. Đừng nói về sự tôn trọng khi các cô đang tự cô lập mình trong quá khứ!"

Cuộc xô xát leo thang nhanh chóng. Lời qua tiếng lại biến thành sự xúc phạm cá nhân. Một thành viên Khu Thế Kỷ buông lời chế giễu trang phục truyền thống của Trần Hương.

Tô Mạt và Lâm Hàn, nghe thấy tiếng ồn, gần như lao đến cùng một lúc. Tô Mạt hét lên yêu cầu Trần Hương lùi lại, cô biết sự nóng nảy sẽ chỉ làm tình hình tệ hơn. Lâm Hàn, thấy tình hình đang leo thang thành bạo lực, cũng yêu cầu nhóm của mình im lặng, nhưng tiếng ồn và sự tức giận đã nhấn chìm mọi thứ.

Trần Hương, trong cơn tuyệt vọng và phẫn uất tột cùng, không thể kìm nén. Cô nắm chặt lấy song sắt của hàng rào thép và giật mạnh, như muốn xé toạc bức tường chia cắt này ra khỏi mặt đất. Nước mắt cô chảy dài trên má. Hàng rào run rẩy kịch liệt, các mối hàn kêu kẽo kẹt dưới sức lực của sự giận dữ tập thể, nhưng nó vẫn đứng vững.

Lâm Hàn đứng đó, nhìn thấy sự giận dữ đến tột cùng của Khu Đông, sự tuyệt vọng trong ánh mắt của Trần Hương. Anh nhận ra, sự phân biệt đối xử dai dẳng, sự khinh miệt có hệ thống này đã tạo ra một sự phẫn uất không thể giải quyết bằng lời nói hay âm nhạc. Đây là sự chia rẽ vật lý và tinh thần không thể cứu vãn. Anh biết, nếu không có một sự thay đổi triệt để, một hành động phá vỡ hàng rào này, sự xung đột sẽ không chỉ phá hủy buổi Gala mà còn phá hủy cả tương lai của học viện. Chính khoảnh khắc này đã gieo mầm trong anh ý tưởng liều lĩnh và điên rồ nhất: một sự kết hợp không thể lường trước được.