MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHIÊN ÂM SONG TUYẾNChương 9: Sân Khấu Với Hai Định Mệnh

THIÊN ÂM SONG TUYẾN

Chương 9: Sân Khấu Với Hai Định Mệnh

577 từ · ~3 phút đọc

Ngày Gala đang đến gần, và không khí trong Học viện trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Nhóm Quốc Phong đến tổng duyệt trong sự im lặng nặng nề. Họ biết rõ vị thế của mình.

Tô Mạt đối diện với Quản lý sự kiện (NPC) tại sân khấu chính. Người quản lý này, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt mệt mỏi và không hề che giấu sự thiếu kiên nhẫn, chỉ vào khu vực của họ, một góc khuất bên phải sân khấu, nơi chỉ có một chiếc ghế đệm cũ bị rách một chút và một micro chất lượng thấp.

"Đây là khu vực của các cô," Quản lý nói thẳng thừng, không có một chút tôn trọng nào trong giọng nói. Anh ta hất hàm về phía tấm phông nền đơn điệu phía sau. "Phần trình diễn của các cô là phần đệm văn hóa. Chỉ 5 phút ngắn ngủi trước khi chương trình chính bắt đầu. Đừng trì hoãn."

Tô Mạt cảm thấy máu nóng dồn lên mặt. Cô siết chặt nắm tay, cố gắng giữ giọng: "Phần đệm? Tiết mục của chúng tôi quan trọng như của họ! Chúng tôi cần ánh sáng và âm thanh phù hợp! Âm nhạc Cổ Tranh đòi hỏi sự tinh tế về âm thanh!"

Quản lý sự kiện cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai và thực dụng: "Tiết mục của Khu Thế Kỷ được tài trợ hàng trăm nghìn đô la. Nhà tài trợ đã yêu cầu ánh sáng laser, màn hình LED, và hệ thống âm thanh vòm mới nhất. Của các cô? Là miễn phí. Quyền lực của tiền bạc là thế, cô gái trẻ. Hãy chấp nhận sự thật. Đừng gây rắc rối." Anh ta quay lưng đi, để lại một Tô Mạt sững sờ trong sự nhục nhã.

Cùng lúc đó, Lâm Hàn đang đứng ở một góc khuất, kiểm tra chiếc Piano Grand nhập khẩu mới tinh của mình, được đánh bóng đến mức phản chiếu ánh sáng rực rỡ từ hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp. Anh đã nghe rõ cuộc trao đổi đó. Anh cảm thấy một sự khinh miệt sâu sắc đối với cách đối xử của ban tổ chức. Anh biết rằng sự phân biệt này không phải là về nghệ thuật, mà là về quyền lực, về tiền bạc, về sự định giá không công bằng.

Anh bước lại gần khu vực của Khu Quốc Phong. Anh thấy chiếc ghế cũ kỹ, hệ thống loa cũ và sự thiếu tôn trọng trắng trợn. Lâm Hàn, một người luôn tin vào sự ưu việt của kỹ thuật và sự cạnh tranh công bằng, lần đầu tiên cảm thấy sự bất công của Khu Đông là thật, không phải là lời phàn nàn sáo rỗng. Anh nhận ra sự giàu có của Khu Thế Kỷ được xây dựng trên sự áp bức thầm lặng này. Mặc dù anh luôn tin rằng âm nhạc của mình là vượt trội, nhưng cách đối xử này là không thể chấp nhận được. Nó không phải là cạnh tranh, mà là sự chà đạp có hệ thống. Khu Thế Kỷ đang thắng một cuộc chiến không công bằng, và điều đó khiến chiến thắng của họ trở nên vô nghĩa. Anh bắt đầu nhìn thấy Tô Mạt không phải là đối thủ kiêu ngạo, mà là người đại diện cho một nền văn hóa đang bị cô lập và bóp nghẹt.