MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHIÊN ÂM SONG TUYẾNChương 8: Bản Nhạc Cổ Tranh Bị Phá Vỡ

THIÊN ÂM SONG TUYẾN

Chương 8: Bản Nhạc Cổ Tranh Bị Phá Vỡ

648 từ · ~4 phút đọc

Sau cuộc họp căng thẳng, Tô Mạt cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Cô không chỉ chịu trách nhiệm về màn trình diễn của Khu Quốc Phong, mà còn phải mang trên mình gánh nặng của toàn bộ di sản văn hóa. Chiếc Cổ Tranh của cô nằm lặng lẽ trong phòng tập, như một người bạn cũ đang chờ đợi một lời giải thoát. Cô cần một bản nhạc mới, một kiệt tác có thể đập tan định kiến của Giáo sư Mộ và toàn bộ Khu Thế Kỷ.

Linh kiện nhạc cụ đã được sửa chữa, nhưng tinh thần của Tô Mạt thì không. Cô ngồi trước nhạc cụ, cố gắng tập trung sáng tác một đoạn nhạc Cổ Tranh có đủ sức nặng để làm nổi bật vị thế của họ. Cô bị ám ảnh bởi sự nghi ngờ: Liệu Cổ Tranh của cô có thật sự chỉ là "nhạc bảo tàng", một thứ nghệ thuật cần được lưu giữ vì lòng thương hại?

Cô nhắm mắt lại và bắt đầu thử nghiệm. Cô muốn chứng minh rằng Cổ Tranh không phải là sự yếu đuối. Cô thử nghiệm một nhịp điệu nhanh và mạnh, sử dụng kỹ thuật gảy dây mới, dồn dập và đầy năng lượng. Cô kết hợp các hợp âm dissonant (phi hòa âm) mượn từ nhạc Jazz hiện đại, tạo ra một âm thanh mạnh mẽ, đầy kịch tính, hoàn toàn khác biệt so với sự thanh tao, uyển chuyển truyền thống. Âm thanh bùng nổ trong phòng tập, nhưng ngay khi đoạn nhạc kết thúc, một cảm giác trống rỗng dâng lên. Âm nhạc mạnh mẽ, nhưng nó không còn là sự thanh tao truyền thống nữa. Nó là một sự bắt chước, một nỗ lực tuyệt vọng để trở thành thứ mà nó không phải.

Cô lập tức dừng lại, tay cô run rẩy đặt trên mặt đàn. Cô sợ hãi. Cô sợ rằng việc cô hòa trộn yếu tố hiện đại sẽ bị coi là phản bội bởi Giáo sư Khổng và các thành viên Khu Quốc Phong. Cô đã thề sẽ bảo vệ sự thuần khiết.

Trong lúc cố gắng sắp xếp lại đống bản nháp lộn xộn, Tô Mạt tìm thấy một cuốn sổ ghi chép cũ bị bỏ quên trong ngăn kéo bàn. Đó là cuốn sổ của một cựu học sinh Khu Đông, người đã từng có tài năng xuất chúng nhưng đã từ bỏ sự nghiệp sau khi tốt nghiệp. Người đó đã viết bằng một nét chữ vội vàng, gần như tuyệt vọng: "Âm nhạc dân tộc cần được yêu thích, chứ không phải được thương hại. Thà rằng nó bị lãng quên trong yên bình còn hơn bị biến thành một thứ đồ chơi vô hồn trong tay những người chỉ muốn sử dụng nó như một biểu tượng. Sự thuần khiết là xiềng xích cuối cùng của chúng ta."

Nỗi sợ của Tô Mạt không phải là thất bại cá nhân, mà là thất bại trong việc cứu lấy di sản. Cô nhận ra rằng áp lực từ Khu Thế Kỷ và cuộc tranh cãi của các giáo sư đã đẩy cô vào một cái bẫy: cố gắng trở thành một thứ khác để được chấp nhận. Cô nhận ra: Cô không cần phải 'hiện đại hóa' Cổ Tranh để nó trở nên vĩ đại. Sự vĩ đại của Cổ Tranh nằm ở chính bản chất thuần khiết và sâu thẳm của nó. Với một quyết tâm mới, cô quyết định quay lại với phong cách truyền thống tuyệt đối, sáng tác một bản nhạc thể hiện sự hùng vĩ và vẻ đẹp cổ điển, không hề nhân nhượng trước sự chi phối của phương Tây. Cô sẽ để âm nhạc tự nói lên sự thật của nó, bất chấp sự sắp xếp tồi tệ của ban tổ chức.