MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHIÊN ÂM SONG TUYẾNChương 7: Tranh Luận Giữa Những Tư Tưởng Cũ và Mới

THIÊN ÂM SONG TUYẾN

Chương 7: Tranh Luận Giữa Những Tư Tưởng Cũ và Mới

723 từ · ~4 phút đọc

Tại phòng họp giáo sư, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Đây không chỉ là một cuộc họp hành chính thông thường mà là một chiến trường tư tưởng được che đậy dưới danh nghĩa phân bổ nguồn lực cho Gala. Chiếc bàn gỗ sồi lớn phản chiếu ánh đèn vàng, nhưng không thể làm dịu đi những cái nhìn sắc lạnh giữa hai phe phái chính.

Giáo sư Khổng (Khu Quốc Phong), một người đàn ông có phong thái nghiêm nghị với mái tóc bạc, nắm chặt tay trên bàn. Ông mở lời, giọng nói mang theo sự uất ức được kìm nén từ lâu: "Chúng ta phải đảm bảo rằng tiết mục của Khu Quốc Phong được đặt ở vị trí quan trọng nhất. Nếu không, nó sẽ bị coi là phần phụ, một món đồ trang trí văn hóa kèm theo cho nghệ thuật phương Tây! Đây không chỉ là một sự phân biệt đối xử, mà là sự sỉ nhục đối với hàng ngàn năm di sản!"

Ông tiếp tục, chỉ ra sự bất công: "Năm ngoái, tiết mục Đàn Nhị của chúng ta bị đẩy xuống mở màn cho bữa tiệc buffet của nhà tài trợ. Đó là lúc người ta đang bận rộn lấy thức ăn và trò chuyện. Chúng ta không thể để lịch sử lặp lại. Quyền ưu tiên không nên nằm ở số tiền tài trợ mà nằm ở giá trị cốt lõi, ở linh hồn của học viện này!"

Giáo sư Mộ (Khu Thế Kỷ), một phụ nữ trung niên ăn mặc hiện đại và sắc sảo, phản bác ngay lập tức với một nụ cười gần như chế giễu: "Giáo sư Khổng, chúng ta đang thi đấu trong một thế giới thực tế, không phải trong một bảo tàng lịch sử. Nghệ thuật phải là sự phát triển, sự tiên phong. Nếu ông không chấp nhận sự thật rằng âm nhạc của ông không còn được ưa chuộng rộng rãi, không thể thu hút được giới trẻ và các nhà tài trợ lớn, thì đó là vấn đề của Khu Đông. Chúng ta phải ưu tiên những gì mang lại danh tiếng và tài chính cho học viện. Tiền bạc mang lại cơ sở vật chất, học bổng, và quan trọng nhất, sự sống còn của toàn bộ trường học!"

Bà Mộ nhấn mạnh: "Sự bảo thủ của Khu Đông, sự từ chối nhìn nhận rằng thế giới đã thay đổi, chính là nguyên nhân khiến các bạn bị phân biệt đối xử. Các bạn muốn được tôn trọng, nhưng các bạn từ chối sự hòa nhập. Chúng tôi không phải là kẻ thù của truyền thống; chúng tôi là người bảo vệ sự phát triển. Buổi Gala này là một sự kiện quốc gia, một cơ hội để tỏa sáng. Tại sao chúng ta phải mạo hiểm danh tiếng bằng cách ưu tiên một thể loại mà thị trường đã chứng minh là lỗi thời?"

Cuộc tranh luận trở nên nảy lửa. Giáo sư Khổng đáp lại bằng cách nhấn mạnh rằng nghệ thuật không thể bị định giá bằng tiền, rằng âm nhạc dân tộc là "máu thịt tinh thần" của quốc gia, không phải là một mặt hàng để bán. Giáo sư Mộ khẳng định rằng lý tưởng không thể trả tiền thuê nhà cho giáo viên hay mua dây đàn mới. Sự khác biệt giữa họ không chỉ là về thể loại nhạc, mà là về triết lý sống: Linh hồn so với Vật chất, Bảo tồn so với Phát triển, Lý tưởng so với Thực dụng.

Trong góc, các giáo sư khác chỉ im lặng. Họ biết rằng đây là một cuộc chiến không có hồi kết, phản ánh sự chia rẽ sâu sắc trong xã hội. Cuối cùng, Hiệu trưởng, một người luôn tìm cách duy trì sự cân bằng mong manh, buộc phải can thiệp. Ông đưa ra một quyết định mơ hồ: "Chúng ta sẽ xem xét sự sắp xếp dựa trên chất lượng cuối cùng của các tiết mục." Đây là một lời hứa rỗng tuếch, và mọi người đều hiểu rằng quyền lực của tiền tài và sự ưu ái đối với Khu Thế Kỷ vẫn sẽ thắng thế. Không có quyết định nào được đưa ra, nhưng sự rạn nứt đã trở nên sâu sắc hơn.