Dưới màn đêm buông xuống, khu vực xung quanh Hàng Rào Phân Cực trở nên tĩnh lặng và rùng rợn. Tô Mạt cùng Trần Hương thực hiện phi vụ liều lĩnh. Họ lách qua một đoạn lưới bị hỏng gần khu nhà kho cũ của trường, nơi ánh sáng bảo vệ hiếm khi chiếu tới.
Họ phải đi bộ qua Khu Thế Kỷ để đến cổng sau của học viện, nơi có thể ra ngoài mà ít bị chú ý hơn. Cảm giác như đi vào một thành phố ánh sáng rực rỡ, hoàn toàn đối lập với sự mờ mịt, tồi tàn của Khu Quốc Phong. Trần Hương không khỏi ngưỡng mộ sự tiện nghi: những lối đi lát đá cẩm thạch sạch sẽ, các khu vườn được cắt tỉa hoàn hảo, và những phòng tập âm nhạc sáng đèn, ấm áp. Cô ngay lập tức xua tan ý nghĩ đó: "Sự giàu có này là thứ đang bóp nghẹt chúng ta."
Khi họ đang lén lút tìm đường đi qua một con đường mòn phía sau phòng tập Piano, họ gặp Lâm Hàn. Anh đang đi dạo một mình, cố gắng tìm kiếm sự yên tĩnh khỏi áp lực của Gala và những câu hỏi của Lý Duy. Anh thường đi dạo vào giờ này để tự mình sắp xếp lại suy nghĩ.
Lâm Hàn nhìn thấy hai bóng người lấm lét trong bóng tối. Đôi mắt anh mở to vì ngạc nhiên và không thể tin được. "Các... các cô đang làm gì ở đây? Đây là hành vi phá hoại nội quy nghiêm trọng! Vượt rào có thể dẫn đến bị đuổi học ngay lập tức!" Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ cảnh báo.
Tô Mạt, nắm chặt chiếc hộp đựng tiền và linh kiện cần mua, đứng thẳng lưng đối diện với anh, sự kiên quyết trong ánh mắt cô mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ hãi: "Chúng tôi cần linh kiện gấp để sửa thiết bị cho buổi diễn thử sắp tới. Đó là điều duy nhất đảm bảo chúng tôi có cơ hội nhận tài trợ và tiếp tục tồn tại. Tôi biết đây là vi phạm, nhưng chúng tôi không có lựa chọn nào khác."
Lâm Hàn nhìn thẳng vào mắt Tô Mạt, thấy sự kiên quyết pha lẫn tuyệt vọng. Anh đã thấy những học sinh Khu Tây vượt rào để đi dự tiệc xa hoa, để hẹn hò, nhưng chưa từng thấy ai vượt rào vì một bộ phận điện tử cũ nát, vì sự sống còn của âm nhạc. Anh nhớ lại sự phân biệt đối xử mà anh đã chứng kiến trong chương 3 và 9. Anh im lặng một lát, cân nhắc giữa trách nhiệm báo cáo và lương tâm của một nghệ sĩ.
Cuối cùng, anh thở dài, giọng nói trở nên khẽ hơn, gần như là một lời thì thầm: "Đi lối này. Cổng sau sẽ có bảo vệ đi tuần sau mười phút nữa. Hãy biến mất ngay lập tức. Đừng để bất kỳ ai khác nhìn thấy." Anh không tố cáo, anh quyết định che giấu hành động của họ, một hành động nhỏ nhưng mang tính cách mạng đối với một người luôn tôn thờ quy tắc như anh. Anh nhận ra rằng, sự sống còn của âm nhạc quan trọng hơn luật lệ của một học viện bị chia rẽ.