MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHIÊN ÂM SONG TUYẾNChương 5: Những Khuôn Mẫu Của Sự Hoàn Hảo

THIÊN ÂM SONG TUYẾN

Chương 5: Những Khuôn Mẫu Của Sự Hoàn Hảo

536 từ · ~3 phút đọc

Tại Khu Tây, Lâm Hàn đang chuẩn bị cho Gala với sự chính xác tuyệt đối. Phòng tập của anh, được cách âm hoàn hảo và trang bị chiếc Piano Grand Steinway mới nhất, là nơi anh thể hiện sự kiểm soát gần như hoàn hảo đối với âm nhạc. Anh luyện tập bản Concerto Sắc Màu, từng nốt nhạc đều tuân thủ nghiêm ngặt các nguyên tắc kinh điển.

Lý Duy (Cellist), người có một vị thế cao trong giới thượng lưu nhưng lại mang một tâm hồn nghệ sĩ bồn chồn, nhìn Lâm Hàn chơi và cảm thấy một sự trống rỗng.

"Cậu chơi hoàn hảo đấy, Hàn," Lý Duy lên tiếng, giọng mang một chút hoài nghi, "Nhưng cậu có thấy thú vị không? Đôi khi, tớ ước mình được chơi một cái gì đó thô mộc hơn, có cảm xúc hơn, chứ không phải bị đóng khung trong những bài học đắt tiền và những khuôn mẫu của sự hoàn hảo này. Cậu không cảm thấy bị ngột ngạt sao?"

Lâm Hàn dừng lại, tay anh đặt trên phím đàn. Anh nhìn Lý Duy với một cái nhíu mày sắc lạnh. "Cậu đang bị ảnh hưởng bởi những 'âm thanh lạc hậu' bên kia hàng rào rồi đấy, Duy. Sự nghiệp không cho phép cảm xúc hỗn loạn. Nó cần sự chính xác, sự kỷ luật và địa vị. Đó là điều gia đình chúng ta dạy. Hoàn hảo có nghĩa là không có chỗ cho sai sót, không có chỗ cho sự yếu đuối. Đó là cách duy nhất để duy trì vị thế của mình."

Tuy nhiên, lời nói của Lý Duy đã gieo mầm nghi ngờ vào tâm trí Lâm Hàn. Lý Duy sau đó thú nhận rằng nhiều học sinh Khu Thế Kỷ, bao gồm cả Hạ Băng, phải học nhạc cụ phương Tây như một công cụ xã hội, một "tấm vé" để tiếp cận giới thượng lưu, tham gia các buổi tiệc và duy trì các mối quan hệ kinh doanh của gia đình, chứ không phải vì tình yêu nghệ thuật thuần túy.

"Họ chỉ đang đeo mặt nạ," Lý Duy nói, "Sự kiêu ngạo của chúng ta là một lớp vỏ bảo vệ khỏi sự trống rỗng bên trong. Chúng ta chơi hoàn hảo, nhưng chúng ta không cảm nhận. Tớ thấy những người bên Khu Đông, dù thiếu thốn, nhưng họ thực sự yêu âm nhạc của mình. Họ chơi bằng cả trái tim, không phải bằng ngân sách của gia đình."

Lâm Hàn, dù bác bỏ lời thú nhận này một cách mạnh mẽ, cũng bắt đầu nghi ngờ về giá trị của sự "hoàn hảo" mà anh đang theo đuổi. Liệu anh đang chơi nhạc cho ai? Cho chính mình, hay cho sự kỳ vọng của giới thượng lưu? Anh nhìn vào chiếc Piano Grand lấp lánh và cảm thấy lạnh lẽo. Anh là Vua của Khu Tây, nhưng anh bắt đầu nhận ra rằng vương quốc của anh có thể được xây dựng trên một nền móng giả tạo. Sự kiêu ngạo của anh dần dần bị xói mòn bởi cảm giác cô đơn và sự thật trần trụi về mục đích của âm nhạc mình.