Trở lại trường, sự căng thẳng sau Gala và cuộc đối đầu ở chợ đồ cũ tiếp tục leo thang. Hai phe quyết định giải quyết mâu thuẫn bằng một cuộc "Đấu Âm" không chính thức ngay bên Hàng Rào Phân Cực vào buổi tối. Đây là cách họ giao tiếp duy nhất còn lại: dùng âm nhạc làm vũ khí.
Khu Thế Kỷ dùng hệ thống loa mạnh nhất của họ (vốn để tổng duyệt) để phát ra bản Rock mạnh mẽ, đầy kỹ thuật và cường độ cao. Họ muốn chứng minh rằng âm nhạc của họ là âm thanh của tương lai, của sức mạnh áp đảo.
Khu Quốc Phong đáp lại. Họ không có hệ thống loa mạnh bằng, nhưng họ dồn nén mọi cảm xúc vào âm nhạc. Tiếng Nhị Hồ của Trần Hương đầy bi thương, oán trách, nhưng cũng đầy sức mạnh, và tiếng Tiêu dồn dập của Tiểu Lôi tạo ra một lớp âm thanh ma mị, cố gắng át đi tiếng ồn bằng chiều sâu của cảm xúc. Cuộc đấu này không phải là ai to hơn, mà là ai có thể chạm đến cảm xúc khán giả hơn.
Lâm Hàn, người cảm thấy áp lực từ sự thất bại kỹ thuật tại Gala và thái độ của Tô Mạt, tiến đến sát hàng rào, nhìn thẳng vào Tô Mạt qua song sắt, giọng anh kiêu ngạo nhưng có một chút sự khó chịu: "Âm nhạc của cô chỉ biết than vãn, Mạt. Nó quá bị động. Nó không có sức mạnh để dẫn dắt, để thay đổi. Nó chỉ biết chấp nhận sự đau khổ."
Tô Mạt nhìn lại, ánh mắt không hề nao núng: "Âm nhạc của cậu quá ồn ào, Hàn. Nó chỉ là một lớp vỏ. Nó không có chiều sâu để lắng nghe, không có linh hồn để cảm nhận. Nó chỉ là sự phô trương trống rỗng."
Giáo sư Khổng và Giáo sư Mộ đều xuất hiện, mỗi người bảo vệ phe của mình, nhưng Ban Giám Hiệu không can thiệp. Họ ngầm khuyến khích sự cạnh tranh này vì "tinh thần thể thao" và nó tạo ra sự chú ý cho học viện, mặc dù thực chất là sự chia rẽ sâu sắc. Cuộc đấu âm này kéo dài đến nửa đêm, không phân thắng bại, nhưng tạo ra sự mệt mỏi và rạn nứt sâu sắc hơn.