Video buổi diễn đường phố của Khu Quốc Phong bất ngờ lan truyền đến Khu Thế Kỷ thông qua các kênh xã hội nội bộ. Sự chân thật của âm nhạc đó, đối lập với sự hoàn hảo máy móc tại Gala, đã tạo ra một làn sóng tò mò ngầm.
Lý Duy (Cellist) và Hạ Băng (Drummer) thảo luận về video trong phòng tập của họ. Hạ Băng, người đã có hành động nhỏ giúp đỡ Khu Đông, thừa nhận: "Tớ không biết tại sao, Duy, nhưng tiếng trống Jazz của tớ không có sự tự do như cách họ dùng Địch. Nó quá máy móc, quá theo khuôn mẫu. Họ chơi như thể không có ngày mai."
Lý Duy, dù vẫn giữ thái độ kiêu ngạo cố hữu: "Đừng ngốc, Băng. Đó chỉ là sự ngẫu hứng thô thiển, thiếu cấu trúc. Kỹ thuật mới là quan trọng. Cậu không thể xây dựng sự nghiệp bằng cách chơi nhạc ăn xin." Tuy nhiên, sau đó, anh lại lén lút tìm kiếm các bản nhạc dân tộc trên mạng để nghiên cứu thang âm ngũ cung. Anh bị thu hút bởi sự khác biệt của cấu trúc đó.
NPC: Một số học sinh Khu Thế Kỷ khác, đặc biệt là những người không phải là con nhà tài phiệt, bắt đầu lén nhìn sang Khu Đông qua các lỗ nhỏ trên hàng rào, bày tỏ sự tò mò ngầm đối với thứ âm nhạc "cũ kỹ" đó. Họ đang tìm kiếm một cái gì đó ngoài sự giàu có và sự hoàn hảo được lập trình sẵn. Điều này cho thấy sự rạn nứt trong sự đồng nhất của Khu Thế Kỷ và sự bắt đầu của sự nghi ngờ đối với các giá trị cốt lõi của họ.