MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTHIÊN ÂM SONG TUYẾNChương 3: Đấu Khẩu Bên Hàng Rào Thép

THIÊN ÂM SONG TUYẾN

Chương 3: Đấu Khẩu Bên Hàng Rào Thép

643 từ · ~4 phút đọc

Sự đối lập không chỉ nằm ở triết lý âm nhạc mà còn ở không gian vật chất, và chính điều này đã dẫn đến cuộc cãi vã công khai đầu tiên tại Hàng Rào Phân Cực. Hàng rào thép, cao khoảng hai mét, không chỉ là rào chắn vật lý mà còn là ranh giới của hai thế giới: bên này là sự tĩnh lặng, cũ kỹ của Khu Quốc Phong; bên kia là sự năng động, hiện đại của Khu Thế Kỷ.

Trần Hương (nghệ sĩ Tỳ Bà) và Tiểu Lôi (nghệ sĩ Địch) đang tập luyện dưới một tán cây khô héo, cố gắng truyền tải trọn vẹn sự buồn bã, sâu lắng của một đoạn nhạc dân tộc cổ. Họ cần sự tập trung tuyệt đối để làm nổi bật sự tinh tế của từng nốt nhạc. Nhưng tiếng đàn của họ nhanh chóng bị át bởi tiếng Saxophone Jazz sôi động, rộn ràng từ Khu Tây. Âm thanh cuồng nhiệt, đầy ngẫu hứng đó lấn át hoàn toàn những nốt Địch (sáo trúc) mong manh.

Trần Hương, không thể chịu đựng được sự thiếu tôn trọng đó, tiến đến sát hàng rào thép, nắm chặt các song sắt, lòng bàn tay hằn vết chai do luyện tập. Cô cố gắng nói lớn qua tiếng ồn: "Làm ơn, các cậu có thể giảm âm thanh một chút không? Nhịp điệu của các cậu đang phá hỏng cảm xúc của chúng tôi! Âm nhạc của chúng tôi cần sự yên tĩnh!"

Hạ Băng (tay trống Jazz, Khu Thế Kỷ), một người có phong thái sôi nổi và ngạo mạn, cùng với Lý Duy (Cellist), vẻ mặt lạnh lùng, tiến lại. Hạ Băng cười lớn, tiếng cười của cô ta hòa cùng tiếng trống dồn dập, càng làm tăng thêm sự xúc phạm: "Gì cơ? Tần số của các cậu quá thấp để nghe thấy sao? Âm thanh của các cậu nhỏ như tiếng muỗi kêu vậy! Các cậu nên tăng âm lượng lên, hoặc chơi nhạc nào có nhịp điệu hiện đại hơn chút đi! Ai còn muốn nghe nhạc tang lễ trong phòng tập chứ?"

Lý Duy, với vẻ mặt nhún vai đầy thờ ơ, thêm vào: "Chúng tôi đang luyện tập theo chuẩn quốc tế, cho buổi diễn được truyền hình trực tiếp. Âm thanh dân tộc của các cậu nên được để trong bảo tàng hoặc cho các lễ hội thôn quê chứ không phải trong phòng tập của một học viện nghệ thuật hàng đầu. Nó quá cũ kỹ, không ai quan tâm đâu. Chúng tôi cần sự tự do sáng tạo, không phải sự gò bó của các cô."

Tiểu Lôi, người vốn hiền lành, cũng không chịu được sự sỉ nhục này. Anh giận dữ đáp lại: "Âm nhạc của chúng tôi là tinh hoa, là linh hồn của đất nước này! Âm nhạc của các cậu chỉ là sự hối hả, là tiếng ồn của vật chất, không có gốc rễ! Các cậu đã đánh mất sự tôn trọng cơ bản đối với văn hóa!"

Hạ Băng, không thèm tranh luận thêm, quyết định kết thúc cuộc đối đầu bằng hành động: cô ta quay lại bộ trống và tăng âm lượng lên mức tối đa. Tiếng trống bass và tiếng chũm chọe nổ ra như một trận bão âm thanh, buộc nhóm Quốc Phong phải ôm lấy tai và bỏ dở buổi tập. Họ lùi lại trong sự nhục nhã, nhận ra rằng không có lời nói nào có thể vượt qua bức tường âm thanh và quyền lực của đối phương. Tô Mạt, chứng kiến cảnh này từ xa, cảm thấy sự bất lực và giận dữ dâng trào. Cô nhận ra rằng, để bảo vệ âm nhạc của mình, họ cần một thứ mạnh mẽ hơn cả cảm xúc: công nghệ và nguồn lực ngang bằng.