Gió trên đỉnh Tú Linh Sơn thổi qua những tầng mây bạc, làm chiếc chuông đồng nhỏ treo bên am cổ kêu lên một tiếng ngân dài như vọng từ cõi xa xưa. Dưới ánh trăng, bóng dáng một thiếu nữ đang cúi mình bên bậc đá rêu phong, đôi tay mảnh khảnh cọ rửa từng phiến ngọc linh được khắc phù văn cổ. Áo cô trắng như sương, nhưng đã cũ sờn, tay áo dính đầy bụi tro từ lò luyện đan phía sau. Cô là Liên Tâm, đệ tử tạp dịch của Cửu Hoa Phái, không tư chất, không sư phụ, không danh phận. Người ta gọi cô là kẻ không có linh căn, chỉ có thể làm việc nặng và phục dịch người khác trong môn phái.
Nhưng trong đêm nay, khi mặt trăng dâng cao, mảnh ngọc đeo trên cổ cô đột nhiên tỏa sáng. Ánh sáng ấy như đang hít thở, yếu ớt rồi lại rực rỡ, phản chiếu đôi mắt trong trẻo nhưng đầy nỗi cô đơn của Liên Tâm. Cô khẽ nắm lấy mảnh ngọc, cảm nhận nhịp đập nhẹ như trái tim bên trong. Từ lâu cô đã biết vật này không bình thường, nhưng chưa bao giờ dám nói ra. Trong nơi mà quyền lực và tu vi quyết định sinh tử, một vật quá khác thường chỉ khiến người sở hữu sớm gặp họa sát thân.
Từ xa, tiếng kèn báo canh vang lên, đám đệ tử nội môn đã kết thúc giờ luyện. Liên Tâm lặng lẽ gom dụng cụ, định quay về am tranh nhỏ dưới sườn núi thì bỗng nghe thấy tiếng cười khúc khích phía sau. Mấy nữ đệ tử mặc y phục xanh lam tiến lại, gương mặt trang điểm nhẹ, đôi mắt khinh miệt nhìn cô. Người đi đầu là sư tỷ Thanh Du, nổi tiếng xinh đẹp và tàn nhẫn.
“Liên Tâm, đêm khuya còn chưa xong việc sao? Hay là ngươi cố tình ở lại chờ người khác thương hại?” Thanh Du cười khẩy, giơ chân đá đổ chậu nước trong tay Liên Tâm. Nước văng tung tóe, ướt cả vạt áo. Liên Tâm cúi đầu, không nói.
Một đệ tử khác phụ họa, “Nghe nói ngươi vẫn chưa được phép vào linh đài tụ khí, thật đáng thương. Ở đây mười năm mà vẫn chỉ là tạp dịch, e rằng trời sinh ngươi chẳng có linh căn nào cả.”
Liên Tâm vẫn im lặng, nhặt lại mảnh ngọc vừa rơi xuống đất. Ánh sáng yếu dần, như thể cũng cảm nhận nỗi nhục nhã của chủ nhân. Cô chỉ khẽ đáp, giọng nhẹ đến mức gần như tan vào gió, “Ta không cần các người thương hại.”
Thanh Du nheo mắt, rồi bất ngờ dùng tay kéo mạnh sợi dây chuyền nơi cổ cô. Mảnh ngọc rơi xuống, va vào phiến đá, lóe lên tia sáng xanh nhạt. Cả bọn giật mình, nhưng Thanh Du nhanh tay nhặt lấy, cười lạnh, “Thứ này thú vị đấy. Một kẻ hèn như ngươi lại có vật linh khí, chắc là ăn trộm của ai rồi. Mai ta sẽ giao cho trưởng lão tra xét.”
Liên Tâm tiến lên một bước, giọng run rẩy, “Trả lại cho ta.”
“Trả lại? Vật này mà rơi vào tay ngươi thì phí quá.” Thanh Du giơ mảnh ngọc lên trước ánh trăng, đôi mắt lóe sáng vì tham vọng. Nhưng khoảnh khắc ấy, mảnh ngọc đột nhiên phát sáng mạnh hơn, một luồng khí nóng thổi tung tóc áo của tất cả bọn họ. Ánh sáng đỏ rực như máu quét qua, cả bầu trời chao đảo. Từ xa vang lên tiếng chuông lớn của Cửu Hoa điện, báo hiệu dị tượng thiên linh.
Thanh Du hoảng sợ ném mảnh ngọc xuống, hét lên, “Yêu vật!” Rồi cả bọn bỏ chạy trong tiếng gió thét. Liên Tâm ngã quỵ, cố vươn tay nhặt lại ngọc, tim đập loạn. Trong ánh sáng đỏ, cô thấy hiện lên một ảo ảnh — một người đàn ông khoác áo đen đứng giữa biển lửa, ánh mắt u buồn, môi khẽ mấp máy: “Trời và người không thể cùng tồn tại. Nếu ngươi nghe thấy ta, hãy tìm về Tâm Ấn.”
Tiếng nói biến mất cùng ánh sáng, chỉ còn lại hơi lạnh len vào từng thớ da. Liên Tâm run rẩy nhìn lên bầu trời. Mặt trăng vẫn đỏ như máu, mà trong khoảnh khắc đó, cô nghe thấy từ sâu trong núi vang lên tiếng kiếm ngân — một thanh âm trầm và dài, như tiếng than của vạn vật.
Ngày hôm sau, cả phái Cửu Hoa bàn tán xôn xao. Có người nói linh mạch sơn môn dao động, có người cho rằng có tiên nhân giáng thế. Chỉ Liên Tâm biết dị tượng ấy xuất phát từ chính mảnh ngọc của mình. Cô giấu vật đó thật kỹ trong tay áo, lòng thấp thỏm không yên. Khi đang quét sân, một giọng nói già nua vang lên sau lưng.
“Đêm qua ngươi thấy gì?”
Liên Tâm quay lại, là Trưởng lão Tịnh Nguyệt – người nổi danh nghiêm khắc nhất trong phái. Bà có đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa đông, ánh nhìn khiến người khác không dám thở mạnh. Liên Tâm cúi đầu, “Đệ tử chỉ thấy ánh sáng, không rõ là gì.”
Tịnh Nguyệt im lặng rất lâu rồi nói, “Ngươi có biết trong môn có lệnh cấm không được giữ vật có linh quang?”
“Đệ tử biết.”
“Vậy vật đó đâu?”
Liên Tâm siết chặt tay áo, “Đệ tử không có gì cả.”
Ánh mắt Tịnh Nguyệt như nhìn xuyên qua tim cô, rồi khẽ thở dài, “Ngươi không cần sợ. Ta chỉ muốn biết vì sao thiên tượng đổi sắc. Nếu thật sự có vật linh, nó sẽ dẫn ngươi đến tai họa. Nhớ kỹ, từ hôm nay đừng lên đỉnh núi vào đêm trăng.”
Liên Tâm cúi đầu vâng dạ, nhưng trong lòng tràn ngập nghi hoặc. Khi trưởng lão rời đi, cô mới dám mở bàn tay ra. Mảnh ngọc nằm đó, vẫn âm ấm, nhưng ở giữa đã xuất hiện một vết nứt nhỏ phát sáng.
Ba ngày sau, Cửu Hoa Phái tổ chức đại hội chọn đệ tử nội môn. Hàng trăm người tụ họp tại quảng trường, linh khí dày đặc như sương. Liên Tâm đứng ở góc khuất, lặng lẽ quan sát. Đối với cô, đây là ước mơ xa vời, bởi người không có linh căn sẽ không thể tụ khí. Nhưng định mệnh đôi khi thích trêu người.
Giữa lúc các đệ tử lần lượt thi triển pháp thuật, từ trên không trung bỗng rơi xuống một người bị thương nặng. Máu hắn nhuộm đỏ phiến đá, áo choàng đen rách tơi tả. Tất cả đều hoảng hốt, nhưng chưa kịp phản ứng thì hắn đã vung tay chém ra một đạo kiếm khí khiến mười người ngã nhào. Trước khi ngất, hắn nhìn về phía Liên Tâm, ánh mắt mờ ảo nhưng kiên định, “Giữ lấy ấn...”
Lời chưa dứt, thân thể hắn biến mất trong luồng khói đen tan dần vào không trung, để lại trên tay cô một mảnh vỡ lạ kỳ phát ra cùng loại ánh sáng với ngọc của cô.
Toàn bộ quảng trường chìm trong hỗn loạn, trưởng môn hạ lệnh phong sơn điều tra. Nhưng đêm ấy, Liên Tâm biết mọi chuyện đã thay đổi. Hai mảnh ngọc phát sáng đồng thời, hòa làm một, rồi khắc vào tim cô hình một dấu ấn đỏ rực. Trong giây lát, cô nghe thấy giọng nói thì thầm trong đầu, trầm như tiếng chuông cổ: “Tâm của Thiên Đạo, từ nay thức tỉnh.”
Ánh sáng lan ra khắp căn phòng, thổi tung cả cửa gỗ, gió cuốn theo mùi hương của ngàn năm trước. Liên Tâm ngẩng đầu nhìn, thấy giữa không trung hiện lên vô số linh văn xoay tròn, hợp thành một con mắt khổng lồ. Cô sợ hãi quỳ xuống, không biết rằng từ giờ phút đó, vận mệnh của mình đã không còn thuộc về nhân gian.