Buổi sớm hôm sau, sương phủ kín toàn bộ núi. Liên Tâm thức dậy trong căn am nhỏ, hơi thở còn run rẩy vì giấc mơ kinh hoàng vừa qua. Trong mơ, cô thấy bản thân đứng giữa biển lửa, trời đỏ như máu, còn trên không trung có vô số mắt nhìn xuống, lạnh lẽo và vô cảm. Khi tỉnh dậy, trên ngực vẫn còn cảm giác nóng rát, nơi mảnh ngọc nhập vào da như đang âm ỉ cháy. Cô mở vạt áo, thấy giữa ngực mình hiện lên hình xoắn đỏ mờ mịt, giống như phù ấn, nhưng khi ánh sáng chiếu vào thì biến mất.
Cô rửa mặt bằng nước giếng lạnh, rồi vội vã ra ngoài quét sân như thường lệ, cố làm ra vẻ bình thản. Nhưng khung cảnh sáng nay lại khác. Tất cả đệ tử đều bị gọi tập trung dưới quảng trường chính, trưởng môn cùng các trưởng lão đứng trên bậc cao, khí thế nghiêm trọng. Bên cạnh họ là một người lạ mặc áo trắng, tóc cài ngọc trâm, ánh mắt sắc bén như kiếm. Chỉ thoáng nhìn, Liên Tâm đã cảm nhận được linh áp mạnh đến mức nghẹt thở.
Trưởng môn cất giọng, “Đêm qua có yêu tà xâm nhập sơn môn, làm chấn động linh mạch. Hôm nay, đạo nhân Lạc Huyền từ Linh Tự Sơn đến hỗ trợ tra xét. Tất cả đệ tử phải phối hợp, ai dám che giấu sẽ bị trừng trị.”
Cái tên ấy khiến tim Liên Tâm khẽ rung. Lạc Huyền — cô nhớ rõ người đàn ông ngã xuống trước mặt mình hôm qua cũng được gọi như thế. Nhưng hắn mặc áo đen, còn người này là áo trắng, phong thái hoàn toàn khác. Liên Tâm lặng lẽ cúi đầu, không dám nhìn thêm.
Lạc Huyền đi dọc hàng người, ánh mắt quét qua từng gương mặt. Khi đến gần cô, hắn bỗng dừng lại. Không ai thấy rõ, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, ánh nhìn của hắn chạm vào cô như lưỡi dao lạnh cắt qua tim. Cô cúi thấp hơn nữa, tim đập dồn dập.
Sau khi tra xét xong, hắn chỉ khẽ nói, “Không phát hiện linh khí tà mị, nhưng có dấu hiệu đạo vận dao động. Trong ba ngày, hãy kiểm tra toàn bộ đồ vật trong môn, ai có vật linh không rõ nguồn gốc phải nộp lên.”
Trưởng môn gật đầu. Mọi người giải tán. Liên Tâm lặng lẽ quay về am, hai tay run không ngừng. Mảnh ngọc giờ đã hòa vào cơ thể, không thể nộp đi cũng không thể giấu. Cô thử ngồi thiền, hít sâu, dùng tâm pháp cơ bản mà sư môn dạy để ổn định khí tức. Nhưng trong khi tĩnh tâm, cô nghe thấy giọng nói mơ hồ trong đầu — trầm, xa xăm, như vọng từ vực sâu.
“Ngươi sợ ư?”
Cô mở mắt, nhìn quanh, nhưng không có ai.
Giọng nói tiếp tục, “Ngươi mang Tâm Ấn của Thiên Đạo. Từ nay mọi sinh linh đều cảm nhận được hơi thở ngươi, kể cả kẻ truy diệt Thiên Mạch.”
Liên Tâm cắn môi, run rẩy, “Ngươi là ai?”
“Là người từng nắm giữ nửa linh hồn của ngọc trong tay ngươi. Ta bị phong ấn trong đó suốt ngàn năm.”
“Ngươi muốn gì ở ta?”
“Ta muốn ngươi sống. Chỉ ngươi mới có thể mở lại Thiên Môn.”
Cô chưa kịp hỏi thêm, thì ánh sáng trong phòng lóe lên, rồi biến mất như chưa từng tồn tại. Toàn thân lạnh toát. Cô biết, từ giờ phút này, mọi thứ đã không thể quay lại.
Buổi chiều, Thanh Du dẫn mấy đệ tử đến. Cô ta giả vờ thân thiện, nhưng trong mắt ánh lên tia độc ác. “Sư muội, nghe nói hôm qua có kẻ xâm nhập, còn thấy ánh sáng đỏ. Có phải ngươi biết gì không?”
Liên Tâm lắc đầu, “Ta chỉ ở am của mình, không biết gì cả.”
“Thật sao? Kỳ lạ, hôm qua ta nghe trưởng lão nói linh quang xuất phát từ khu vực của ngươi. Nếu ngươi không có gì giấu, sao lại run như thế?”
Thanh Du bước tới, tay định kéo áo cô ra. Liên Tâm lùi lại, mắt lóe lên sự cảnh giác.
Đúng lúc đó, một luồng gió mạnh thổi tới. Cả nhóm giật mình. Từ trên không, mấy lá bùa rơi xuống, tạo thành kết giới. Lạc Huyền bước ra từ phía sau rừng trúc. “Các ngươi đang làm gì?”
Thanh Du cúi đầu, “Đệ tử chỉ hỏi han sư muội, không có ác ý.”
“Trong phái cấm tranh chấp nội bộ, quên rồi sao?” Giọng hắn lạnh băng. Cả nhóm vội vàng lui đi.
Khi chỉ còn hai người, hắn nhìn Liên Tâm thật lâu. “Ngươi có gì muốn nói không?”
Cô im lặng, nắm chặt tay áo.
Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười không hẳn là hiền lành, chỉ như gió lạnh lướt qua, “Đêm qua có người bị thương chạy vào đây, hắn để lại một mảnh ấn. Linh khí tương đồng với chỗ này. Ngươi có biết điều đó nghĩa là gì không?”
Liên Tâm không đáp.
“Là ngươi có liên quan.”
Hắn bước đến gần, giơ tay ra. “Đưa nó cho ta.”
Cô lùi lại, “Ta không có gì.”
“Thật không?” Ánh mắt hắn dừng ở vị trí giữa ngực cô. “Vậy thứ đang phát sáng trong người ngươi là gì?”
Cô hoảng hốt, chưa kịp phản ứng thì hắn đã vung tay. Một đạo quang khí lạnh như băng lướt qua, cắt rách tay áo. Ánh sáng đỏ lóe lên, dấu ấn hiện rõ trước ngực.
Không gian im phăng phắc. Lạc Huyền nhìn chằm chằm, ánh mắt hắn từ kinh ngạc chuyển sang phức tạp. “Thiên Đạo Ấn... không thể nào...”
Liên Tâm lùi lại, “Ngươi định giết ta sao?”
Hắn không trả lời ngay. Sau một lúc, hắn thu kiếm, nói chậm rãi, “Không. Nhưng nếu người khác biết, ngươi chắc chắn chết. Theo ta.”
Cô do dự. Nhưng nhìn ánh mắt hắn, có điều gì đó khiến cô tin tưởng. Cô gật đầu.
Hắn dẫn cô qua rừng trúc, đến một thung lũng nhỏ bị sương che phủ. Trong lòng đất có hang đá. Hắn dùng bùa mở ra lối đi, dẫn cô xuống. Bên trong là những bia đá cổ khắc ngôn tự cổ xưa.
“Đây là Tĩnh Linh Cốc, nơi chôn cất các linh mạch chết của Thiên Đạo.” Hắn nói, “Ngươi cảm nhận đi, linh khí ở đây đã cạn kiệt. Thiên giới đang mục nát, các đạo phái tranh nhau linh căn, còn nhân gian thì chìm trong chiến loạn. Ấn ngươi mang là tâm mạch cuối cùng.”
Liên Tâm nghe, tim đập thình thịch. “Vì sao lại là ta?”
“Bởi vì ngươi là người cuối cùng mà Thiên Đạo chọn.”
Cô lắc đầu, “Ta chỉ là phàm nhân, ta không muốn.”
“Muốn hay không không do ngươi.” Hắn nhìn lên vòm đá, nơi có một vệt sáng mờ, “Khi ấn nhập vào ngươi, ngươi đã bị trói với vận mệnh này. Ta không thể thay đổi, chỉ có thể giúp ngươi sống sót.”
Cô nắm chặt tay, “Nếu ta từ chối thì sao?”
“Ngươi sẽ chết, và cùng ngươi, thế gian này sẽ sụp đổ nhanh hơn.”
Một hồi im lặng dài. Liên Tâm ngẩng đầu, “Nếu ta chấp nhận, ngươi sẽ giúp ta sao?”
“Ta thề bằng đạo tâm, sẽ bảo vệ ngươi cho đến khi Thiên Môn mở lại.”
Ánh sáng trong hang phản chiếu lên đôi mắt hắn, sâu như vực. Cô nhìn hắn, cảm thấy trong đáy mắt ấy có điều gì ẩn nhẫn như một vết thương cũ.
“Vậy bắt đầu từ đâu?” cô hỏi.
“Từ việc sống sót.”
Ngay sau đó, mặt đất rung chuyển. Một luồng khí đen từ ngoài cốc tràn vào, kèm theo tiếng hét của đệ tử tuần tra, “Có yêu khí! Kẻ lạ xâm nhập!”
Lạc Huyền kéo tay cô, “Chúng tìm đến rồi. Đi!”
Họ lao qua các hành lang đá. Phía sau, hàng chục đệ tử truy đuổi, pháp khí sáng loáng. Một luồng kiếm quang sượt qua, khiến tảng đá vỡ nát. Liên Tâm quay đầu, thấy Tịnh Nguyệt trưởng lão đang dẫn đầu, ánh mắt lạnh như băng.
“Liên Tâm! Ngươi dám cấu kết ngoại đạo sao?”
Cô muốn giải thích, nhưng không còn thời gian. Lạc Huyền tung bùa, mở ra một cánh cổng khí. “Vào đi!”
“Nhưng trưởng lão...”
“Muốn chết ở đây sao?”
Cô cắn răng bước vào. Ánh sáng trắng nuốt chửng cả hai. Khi mở mắt, họ đã ở một khu rừng xa lạ, sương mù dày đặc, hương cỏ linh thoảng quanh. Lạc Huyền ngồi phịch xuống, ho khan, máu đen trào ra từ miệng.
Liên Tâm hoảng hốt, “Ngươi bị thương?”
“Không sao. Là vết thương cũ. Phong ấn trong cơ thể ta sắp tan. Ta cần thời gian.”
“Ngươi là ai thật sự?”
Hắn ngẩng lên, nụ cười nhạt, “Kẻ mà Cửu Hoa muốn giết nhất.”
Cô im lặng, rồi xé vạt áo lau máu cho hắn. Hắn nhìn cô, ánh mắt dịu đi một chút, “Ngươi không sợ sao?”
“Ta sợ, nhưng nếu ngươi muốn hại ta, đã làm từ lâu.”
Hắn bật cười khẽ, “Ngươi đúng là kỳ lạ.”
Gió thổi qua rừng, lá khẽ rung. Cô nhìn lên bầu trời, nơi trăng đã nhạt, nhưng trong lòng biết rõ — con đường trước mặt không còn lối quay về. Từ một tạp dịch vô danh, cô nay mang trong người thứ mà cả tam giới thèm khát. Và bên cạnh, kẻ bị gọi là phản đồ, lại là người duy nhất nắm giữ bí mật để cô sống sót.
Trước khi nhắm mắt nghỉ, Liên Tâm nghe thấy trong gió một tiếng nói mơ hồ, “Thiên Đạo đang chết, nhưng tim nó vẫn đập trong ngươi. Khi trăng đỏ mọc lần nữa, hãy đến Vô Cực Nhai.”
Cô không biết giọng ấy thuộc về ai — người trong ngọc, hay chính lòng mình. Nhưng đêm đó, lần đầu tiên cô cảm thấy số phận đã mở ra một con đường không thể thoát.