Sương dày như màn lụa, bao phủ khắp khu rừng hoang. Mặt đất ẩm ướt, mùi tanh của máu còn vương trong gió. Liên Tâm ngồi bên gốc cây, hai tay run run đỡ lấy Lạc Huyền. Sắc mặt hắn tái nhợt, môi tím ngắt, hơi thở yếu đến mức gần như không còn. Cô lấy nước từ túi da rửa vết thương trên ngực hắn, máu đen trào ra, đặc sệt như mực. Cảnh tượng khiến tim cô siết lại.
“Vết thương này không bình thường,” cô thì thầm, “giống như bị độc linh ăn mòn.”
Hắn mở mắt, giọng khàn khàn, “Không sai. Là huyết chú của Thiên Minh phái. Bọn chúng đã săn ta từ lâu.”
“Vì sao?”
Hắn cười nhạt, nụ cười mang chút châm biếm, “Bởi vì ta từng là người của họ.”
Câu trả lời khiến Liên Tâm sững sờ. Hắn tiếp tục, “Ta là đệ tử của Trường Tâm Điện, được giao nhiệm vụ giữ ấn Thiên Đạo. Khi phát hiện ra chân tướng, ta phản lại bọn chúng. Từ đó, ta trở thành kẻ phản đồ trong mắt toàn giới tu.”
Cô nhìn hắn, ánh mắt không còn sợ hãi mà đầy hoang mang, “Vậy ngươi muốn gì ở ta?”
“Ta muốn bảo vệ thứ ngươi mang.” Hắn nắm lấy tay cô, bàn tay lạnh đến mức khiến cô rùng mình. “Ngươi là người duy nhất có thể khôi phục cân bằng giữa Thiên và Nhân. Nhưng giờ chưa phải lúc để hiểu hết. Trước tiên, phải rời khỏi rừng này.”
Liên Tâm gật đầu. Cô đỡ hắn đứng lên. Sương mù khiến đường đi lạc lối, tiếng quạ kêu vang rền như vọng từ xa xưa. Họ đi được một quãng, đột nhiên linh khí trong không khí biến động. Từ sau tán cây, mấy bóng áo đen xuất hiện, mặt che kín, tay cầm phù chú đỏ máu.
“Lạc Huyền, giao ấn ra, tha cho ngươi toàn thây.”
Hắn cười lạnh, “Các ngươi không có tư cách.”
Ngay lập tức, ánh sáng bùng lên, một trận pháp hình tròn hiện ra dưới chân bọn áo đen. Linh lực tràn ngập, tạo thành bức tường vô hình vây chặt. Liên Tâm lùi lại, cảm giác nghẹt thở. Lạc Huyền rút thanh kiếm đen ngắn giấu trong áo, vẽ một vòng. Khí kiếm lạnh băng va chạm với trận pháp, nổ tung ánh sáng rực rỡ.
“Lùi lại!” Hắn hét.
Liên Tâm vội lùi về sau. Cô nhìn thấy máu từ vai hắn rơi xuống, hòa vào đất, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. Từng đòn tấn công nối tiếp, sấm chớp lóe lên giữa rừng. Trong khoảnh khắc, một đạo bùa từ đối phương bay về phía cô. Liên Tâm theo phản xạ giơ tay chắn. Bùa nổ tung, khói đỏ bao phủ. Khi tan đi, cả người cô phát sáng.
Ánh sáng đỏ từ ngực cô lan ra, hình thành kết giới vô hình. Mấy kẻ áo đen lùi lại, sợ hãi hét lên, “Tâm Ấn! Là Tâm Ấn thật!”
Lạc Huyền quay đầu, thấy cô đứng giữa làn sáng, tóc tung bay, ánh mắt trống rỗng như bị điều khiển. Hắn vội lao đến, nắm lấy tay cô, “Liên Tâm, tỉnh lại!”
Cô không nghe thấy. Giọng nói lạ vang lên trong đầu, giọng của người đàn ông trong ngọc, “Hãy dùng sức mạnh của ngươi. Thiên Đạo không cho phép hắc khí tồn tại.”
Linh khí trong người cô bùng nổ. Một cột sáng từ đất vọt lên, xuyên qua tầng sương, đánh tan trận pháp. Bọn áo đen la hét, thân thể tan rã như tro bụi. Khi mọi thứ yên lặng, Liên Tâm ngã quỵ, hơi thở mỏng như sợi tơ.
Lạc Huyền đỡ cô, mắt lóe lên kinh ngạc và lo lắng. “Ngươi... đã đánh thức Ấn quá sớm.”
Hắn nhìn quanh, rồi dựng một kết giới tạm. “Ngủ đi. Đừng kháng cự linh khí trong người. Để ta ổn định nó cho ngươi.”
Cô nghe mà không thể phản ứng, chỉ cảm thấy cơ thể nặng trĩu. Một luồng khí mát chảy từ bàn tay hắn truyền sang, làm dịu cơn đau. Trong vô thức, cô nghe thấy tiếng tim hắn hòa cùng tiếng của mình, nhịp điệu kỳ lạ như hai dòng sông chảy chung về một hướng.
Khi tỉnh lại, trời đã sáng. Lạc Huyền ngồi dựa vào đá, mắt nhắm nghiền. Trên đất, ký hiệu bằng máu đen đã khô. Cô chạm nhẹ vào vai hắn, “Ngươi ổn chứ?”
“Còn sống.” Hắn mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm. “Nhưng bọn chúng đã đánh dấu chúng ta. Rừng này sẽ không còn an toàn.”
“Đi đâu bây giờ?”
“Đến Huyết Phong Cốc. Ở đó có người nợ ta một mạng.”
Liên Tâm không hỏi thêm. Cô biết càng ít lời, càng an toàn. Họ rời khỏi rừng, men theo dòng suối hẹp, nước lạnh cắt da. Trên đường đi, cô thấy nhiều dấu vết kỳ lạ: những bông hoa đỏ mọc ngược, những cột đá khắc hình người quỳ gối. Cô hỏi, “Đây là gì?”
“Huyết phong thảo. Nó chỉ mọc nơi linh khí bị vặn xoắn. Người ở đây tu bằng cách hấp thu oán niệm. Không phải nơi thiện lương.”
“Vậy vì sao lại đến đó?”
“Vì chỉ ở nơi ô uế nhất mới che được dấu ấn của ngươi.”
Câu nói khiến cô rùng mình. Nhưng cô biết hắn nói đúng. Cả tam giới đang truy lùng ấn này, nếu không trốn kỹ, chẳng mấy chốc cô sẽ bị giết.
Đến chiều, họ tới rìa vực sâu. Dưới là biển mây cuồn cuộn, âm thanh như tiếng quỷ khóc. Một cây cầu gỗ bắc qua, cũ kỹ đến mức mỗi bước đều kêu răng rắc. Lạc Huyền đi trước, từng bước chắc nịch. Liên Tâm bám theo. Gió mạnh thổi tung tóc áo. Giữa cầu, hắn dừng lại, nhìn xa xăm.
“Năm đó ta từng qua đây cùng sư phụ. Người bảo rằng nếu một ngày muốn thoát khỏi nhân quả, phải nhảy xuống vực này.”
Cô khẽ hỏi, “Ngươi tin không?”
“Ta từng cười nhạo điều đó. Giờ thì thấy đúng. Mỗi người đều mang theo nhân quả, chỉ khác là sớm hay muộn mà thôi.”
Cô im lặng. Khi họ qua hết cầu, một bóng người chờ sẵn. Là một nữ nhân áo đỏ, gương mặt đẹp ma mị, đôi mắt như chứa cả hồ máu.
“Lạc Huyền,” nàng cười, “ngươi lại đến cầu xin ta sao?”
Hắn đáp, “Không cầu xin. Chỉ nhờ một ẩn thân trận.”
“Đổi lại là gì?”
“Linh mạch trong ta.”
Cô gái cười to, “Vậy là ngươi sẵn sàng chết à?”
“Không, chỉ mượn lực.”
Nàng nhìn Liên Tâm, ánh mắt như soi thấu tận linh hồn, “Con bé này là ai?”
“Người của Thiên Đạo.”
Không khí lập tức đông cứng. Nữ nhân áo đỏ im lặng một lúc rồi nói, “Ngươi điên rồi. Mang ấn đó đến đây chẳng khác gì rước họa.”
“Ngươi nợ ta một mạng.”
Nàng nhắm mắt, rồi quay người, “Theo ta.”
Họ bước vào hang đá sâu, ánh sáng đỏ lập lòe. Không khí dày đặc mùi máu và hương hoa. Nơi cuối cùng là hồ nước đen, mặt nước phản chiếu như gương. Nữ nhân lấy tay chấm máu, vẽ một ký hiệu, thì thầm chú ngữ. Từ đáy hồ nổi lên một lớp sương mỏng, bao lấy Liên Tâm.
“Trận này có thể che linh khí của ngươi trong ba mươi ngày. Sau đó, nếu không rời khỏi giới này, ngươi sẽ bị chính linh lực phản phệ.”
Liên Tâm gật đầu cảm ơn. Nữ nhân nhìn cô, khẽ nói, “Đôi mắt ngươi... rất giống người đó.”
“Người đó?”
“Thiên Huyền – kẻ đã tạo ra Thiên Đạo.”
Cô sững sờ, “Ngươi biết hắn?”
“Không ai trong tam giới không biết. Nhưng hắn đã tan vào hư không. Có lẽ, linh hồn hắn đang nằm trong ấn ngươi giữ.”
Câu nói ấy khiến tim cô chấn động. Cô nhìn sang Lạc Huyền, nhưng hắn không đáp, chỉ nhìn hồ nước, ánh mắt xa xăm.
Sau khi rời hang, bầu trời đã tối. Họ dựng tạm lều dưới một gốc cây lớn. Lạc Huyền yên lặng ngồi bên đống lửa, ánh sáng phản chiếu lên khuôn mặt nghiêng, vừa cứng rắn vừa mệt mỏi.
“Ngươi không ngủ sao?” cô hỏi.
“Không quen. Mỗi khi nhắm mắt, ta lại thấy những linh hồn từng chết dưới tay ta.”
Cô nhìn ngọn lửa cháy, “Ta cũng vậy. Ta mơ thấy biển lửa, thấy Thiên Đạo gọi tên ta.”
“Ngươi sợ không?”
“Có. Nhưng ta sợ hơn khi không biết vì sao mình tồn tại.”
Hắn nhìn cô, rồi chậm rãi nói, “Khi hiểu rồi, ngươi sẽ càng sợ hơn.”
Gió đêm lạnh lẽo. Cô khẽ co người lại. Hắn tháo áo choàng khoác lên vai cô, “Ngủ đi. Ngày mai chúng ta phải đi tiếp. Từ giờ, con đường này gọi là Huyết Lộ. Bước lên rồi, không còn lùi được nữa.”
Cô nhìn hắn, định nói lời cảm ơn, nhưng không thành tiếng. Chỉ có ánh lửa bập bùng phản chiếu trong mắt họ — một tia sáng nhỏ nhoi giữa màn đêm đang nuốt dần thế giới.
Ngoài kia, mặt trăng lại nhuốm đỏ. Từ nơi xa, tiếng chuông cổ của Cửu Hoa Phái vang vọng, như lời báo trước cho một kiếp nạn không thể tránh. Trong rừng, mùi máu tanh bắt đầu lan ra, và những cặp mắt vô hình đang dõi theo họ trong bóng tối.
Liên Tâm siết chặt mảnh ngọc vô hình trong lòng ngực. Cô biết, từ giây phút này, mọi lựa chọn đều mang theo máu và nước mắt. Nhưng giữa hỗn loạn ấy, cô cảm thấy một điều lạ lùng: trái tim Thiên Đạo trong người đang đập nhanh hơn, hòa cùng nhịp tim của kẻ bên cạnh. Và cô hiểu, dù sợ hãi, dù khổ đau, con đường nghịch thiên này đã được định sẵn — chỉ có thể đi tới, không thể quay đầu.