MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Đạo Chi TâmChương 4: Khởi Huyết Lộ

Thiên Đạo Chi Tâm

Chương 4: Khởi Huyết Lộ

1,687 từ · ~9 phút đọc

Bình minh lên chậm rãi sau một đêm dài, ánh sáng yếu ớt xuyên qua tầng sương dày đặc phủ khắp cánh rừng u tịch. Những giọt sương trên lá rơi xuống, chạm đất thành tiếng lộp bộp nhỏ nhoi nhưng rõ ràng đến lạ. Liên Tâm mở mắt, toàn thân đau nhức như bị nghiền nát. Trên vai vẫn còn tấm áo choàng của Lạc Huyền, đã ướt đẫm sương. Cô kéo sát lại, hơi ấm sót lại trong đó khiến tim cô bất giác chậm lại một nhịp.

Lạc Huyền đã thức, đang mài lưỡi kiếm bên tảng đá. Lưỡi kiếm đen ánh tím, mỏng như sương nhưng tỏa ra khí lạnh khiến không gian quanh hắn rung lên. Nghe thấy tiếng động, hắn ngẩng đầu, giọng trầm thấp, “Tỉnh rồi à. Ăn chút gì đi, chúng ta phải rời nơi này trước khi trời đứng bóng.”

Cô gật đầu, nhận lấy miếng bánh khô từ tay hắn. Khi cắn, vị đắng lan ra khắp miệng, nhưng cô không dám phàn nàn. Sự yên lặng giữa hai người không nặng nề mà có chút bình thản, như thể giữa cõi hỗn loạn này, họ chỉ còn nhau mà thôi.

“Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?” hắn hỏi sau một lúc, mắt vẫn không rời lưỡi kiếm.

“Nghĩ gì?”

“Huyết Lộ không có đường quay lại. Một khi bước lên, sẽ bị cả tam giới xem như tà nhân. Từ đây trở đi, không còn tiên phái nào che chở cho ngươi.”

Cô nhìn thẳng vào hắn, giọng nhẹ nhưng chắc, “Ta chưa từng được ai che chở, nên cũng chẳng có gì để mất.”

Hắn thoáng cười, một nụ cười hiếm hoi không mang lạnh lẽo, “Tốt. Vậy đi thôi.”

Họ rời khu rừng, đi theo con đường nhỏ dẫn xuống phía nam. Gió thổi qua khe núi, mang theo hơi lạnh và mùi máu tanh nhàn nhạt. Càng đi sâu, bầu trời càng tối dần, linh khí trong không khí vặn xoắn, biến dạng thành từng sợi đỏ như khói máu. Liên Tâm thấy đầu đau nhói, trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi bản năng.

“Đừng chống lại,” Lạc Huyền nói, “Hít thở theo ta. Huyết Lộ có ma khí nặng, nếu tâm ngươi loạn, nó sẽ xâm nhập, khiến ngươi phát cuồng.”

Cô gật, cố giữ bình tĩnh. Hắn bước chậm, mỗi bước đều phát ra ánh sáng nhạt dưới chân, hóa giải một phần ma khí quanh họ. Nhờ vậy, không gian dần trở nên dễ thở hơn.

Sau nửa canh giờ, họ đến trước một khe vực. Giữa vực là dòng sông máu cuộn trào, bốc lên sương đỏ. Trên mặt sông trôi vô số xác người đã hóa thành tro, linh hồn bay lượn như bóng ma. Phía bên kia, một tấm bia đen khắc hai chữ cổ: “Huyết Độ.”

“Qua sông này là trung tâm Huyết Lộ,” Lạc Huyền nói, “Không có cầu, chỉ có cách mở đường bằng tâm lực.”

Cô nhìn dòng sông dữ dội, lòng bàn tay ướt mồ hôi, “Bằng tâm lực?”

“Đúng. Ngươi dùng linh tâm của mình dẫn linh khí, tưởng tượng một lối đi. Nếu tâm đủ vững, đường sẽ hiện. Nếu không, ngươi sẽ bị nuốt chửng.”

Cô nhắm mắt, hít sâu. Trong bóng tối, cô cảm nhận dòng linh khí hỗn loạn quanh mình, rồi chậm rãi đưa ý thức dẫn nó về một điểm giữa trán. Ánh sáng đỏ từ ấn Thiên Đạo trong ngực bừng lên, tỏa ra khắp cơ thể. Một luồng khí nóng lan ra, hòa cùng nhịp tim.

Cô bước một bước. Không khí dưới chân ngưng lại, tạo thành mặt đất mờ ảo. Bước thứ hai, ánh sáng đỏ lan rộng. Đến bước thứ ba, một cây cầu bằng khí huyết hiện ra nối liền hai bờ.

Lạc Huyền nhìn cô, ánh mắt pha chút kinh ngạc, “Tốt. Giữ vững tâm, đừng để ý đến tiếng gọi.”

“Tiếng gọi?”

Nhưng cô chưa kịp hỏi thì đã nghe thấy những âm thanh thì thầm từ dưới sông. Tiếng người, tiếng khóc, tiếng gọi tên cô bằng hàng ngàn giọng khác nhau. Cô bị choáng, chân khựng lại. Bàn tay Lạc Huyền nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh, “Nhìn ta!”

Ánh mắt hắn sâu như vực, giọng dứt khoát, “Tâm ngươi ở đâu?”

“Trong ta.”

“Vậy giữ nó ở đó. Không ai có thể lấy được.”

Lời hắn như sợi dây kéo cô trở lại. Cô hít mạnh, rồi bước tiếp. Khi cả hai đặt chân qua bờ bên kia, cây cầu tan biến, dòng sông sau lưng lặng đi như chưa từng tồn tại.

Trước mặt họ là một vùng đất đỏ rực, mặt đất nứt nẻ, hơi nóng bốc lên. Trên cao, những cột đá khổng lồ dựng thành vòng tròn bao quanh một ngọn tháp đen cao vút. Đó là trung tâm Huyết Lộ.

“Ở đó có gì?” cô hỏi.

“Huyết Tâm Đài,” hắn đáp. “Nơi từng là cấm địa của Thiên Đạo. Nếu ngươi muốn học cách điều khiển Ấn, phải đến đó.”

Cô nhìn xa, trong lòng tràn ngập lo âu và tò mò. Hai người tiến vào. Không gian nơi này không có ngày đêm, chỉ có ánh đỏ mờ bao trùm. Mỗi bước đi, linh khí lại dao động như sóng.

Giữa đường, họ gặp một lão nhân gù lưng, tóc bạc, tay chống gậy xương. Lão nhìn họ, nhe răng cười, “Kẻ sống ít khi đến đây. Các ngươi muốn gì ở Huyết Lộ?”

Lạc Huyền chắp tay, “Xin hỏi tiền bối, Huyết Tâm Đài ở đâu?”

“Đi qua ba tầng huyết phong, vượt bảy ảo giới. Nhưng nếu đến được đó, e rằng ngươi chẳng còn là ngươi nữa.”

“Chúng ta phải đi.”

Lão cười, lắc đầu, “Vậy hãy cẩn thận. Ở đây, mọi ký ức đều có thể giết ngươi.”

Hắn chưa kịp hỏi thêm thì lão đã biến mất như khói. Liên Tâm rùng mình, “Ngươi có thấy... hắn không có bóng?”

“Thấy. Nhưng đừng hỏi. Ở đây, mọi thứ đều là thử thách.”

Họ đi tiếp. Không bao lâu sau, gió đổi chiều, mang theo hơi lạnh. Trước mặt họ hiện ra bức tường sương đỏ xoáy tròn, gió rít từng cơn như tiếng gào.

“Đây là tầng huyết phong đầu tiên,” Lạc Huyền nói, “Gió này cắt cả linh hồn, nếu không có kết giới sẽ bị xé nát.”

Cô siết chặt ấn trong ngực, “Phải làm sao?”

“Ngươi đứng yên, ta sẽ mở đường.”

Hắn vẽ bùa bằng máu, ném vào không trung. Kết giới hình thành, bao quanh họ. Cả hai bước vào vùng gió đỏ. Tiếng hú vang lên như vạn linh hồn khóc. Những bóng hình từ ký ức hiện ra, cha mẹ, sư tỷ, trưởng lão, từng người một gọi tên Liên Tâm.

“Liên Tâm, ngươi phản bội sư môn.”

“Liên Tâm, vì ngươi mà Cửu Hoa Phái chịu họa.”

“Liên Tâm, ngươi là yêu nghiệt!”

Giọng nói đan xen, bóp nghẹt tim cô. Cô bịt tai, nhưng âm thanh vẫn lọt vào đầu.

“Đừng nghe!” Lạc Huyền hét, kéo cô vào lòng, “Tất cả là ảo!”

Cô run rẩy, nước mắt tràn ra, “Nhưng ta thấy họ...”

“Thấy không có nghĩa là thật.” Hắn siết chặt tay cô, “Tin vào chính mình!”

Tia sáng đỏ trong ấn bừng lên, xua tan sương gió. Khi mọi thứ tan biến, cô ngã vào người hắn, thở dốc. Hắn vỗ nhẹ vai, “Ngươi làm tốt lắm.”

Cô khẽ hỏi, “Ngươi không sợ sao?”

Hắn mỉm cười, “Ta đã mất tất cả, còn gì để sợ.”

Họ tiếp tục đi qua tầng gió thứ hai, thứ ba, mỗi tầng một khổ đau, mỗi bước một thử thách. Khi ra khỏi cuối cùng, cả hai đều kiệt sức. Trước mắt là Huyết Tâm Đài — một bệ đá khổng lồ tỏa ánh sáng đỏ, xung quanh khắc hàng ngàn chữ cổ.

Lạc Huyền nói, “Đặt tay lên, ngươi sẽ nghe được tiếng của Thiên Đạo.”

Liên Tâm nhìn hắn, ánh mắt kiên định, rồi bước lên đài. Bàn tay chạm vào đá, lạnh buốt như băng. Ngay lập tức, một luồng khí mạnh ập đến, xuyên qua tâm trí. Cô thấy vô số hình ảnh: trời sụp, đất tan, linh hồn gào khóc, và giữa tất cả là một bóng người đứng trên thiên không, giơ tay chém đứt sợi dây nối giữa trời và đất.

“Ngươi là ai?” cô hỏi.

Giọng nói vang vọng khắp không gian, “Ta là Thiên Đạo.”

“Vì sao chọn ta?”

“Vì ngươi có trái tim của con người, không của thần, không của quỷ. Chỉ trái tim đó mới cảm nhận được sinh linh.”

Cô rơi nước mắt, “Nhưng ta không muốn gánh điều này.”

“Ngươi không được chọn. Cũng như ta từng không được chọn khi tạo ra thế giới này.”

Cô hét lên, “Vậy ta khác gì ngươi?”

“Ngươi khác ở chỗ còn có thể yêu.”

Hình ảnh tan biến. Cô mở mắt, thấy mình quỳ trên đài, máu từ lòng bàn tay chảy ra nhuộm đá đỏ hơn. Trước mặt, Lạc Huyền đứng yên lặng, ánh mắt sâu thẳm không rõ là thương hay sợ.

“Ngươi đã thức tỉnh ấn,” hắn nói nhỏ, “Từ giờ, Thiên Đạo sẽ nhìn qua mắt ngươi.”

Cô đứng dậy, cảm nhận linh lực dâng tràn trong cơ thể. Mọi âm thanh quanh cô trở nên rõ ràng đến từng hạt bụi. Trái tim đập mạnh, linh khí xoay quanh như bão.

“Lạc Huyền,” cô gọi, “Nếu tất cả chỉ là trò chơi của trời, liệu ta có thể chống lại không?”

Hắn nhìn cô, giọng trầm, “Trời không bao giờ nghĩ mình sẽ thua. Nhưng nếu có người dám đặt cược bằng sinh mệnh, trời cũng phải e sợ.”

Cô mỉm cười, nụ cười nhỏ nhưng kiên định, “Vậy ta sẽ là người đó.”

Gió nổi lên, tóc cô tung bay, ấn đỏ trên ngực rực sáng như ngọn lửa. Huyết Tâm Đài rung chuyển, những chữ cổ phát sáng, hợp thành hình xoắn khổng lồ bay lên trời. Trong ánh sáng đó, Liên Tâm đứng giữa tâm trận, mắt rực rỡ như chứa cả bầu trời.

Từ xa, tiếng chuông cổ vang vọng lần nữa, báo hiệu Thiên Đạo đã thức dậy. Và trong sâu thẳm Huyết Lộ, lần đầu tiên sau ngàn năm, một trái tim bắt đầu đập — trái tim của người phàm đang thách thức cả trời cao.