Sau khi ánh sáng của Huyết Tâm Đài lụi tắt, không gian chìm vào yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng máu chảy trong mạch. Gió ngừng thổi, đất ngừng rung, và trong giây phút đó, Liên Tâm cảm giác thế giới như dừng lại. Trên da cô vẫn còn ánh sáng nhàn nhạt của ấn Thiên Đạo, từng tia sáng quấn quanh ngón tay, rồi tan vào không khí. Hơi thở của cô nặng, nhưng tâm trí lại chưa bao giờ tỉnh táo đến vậy.
Lạc Huyền đứng cách đó vài bước, mắt hắn dõi theo từng chuyển động của cô. “Ngươi đã hoàn toàn thức tỉnh,” hắn nói, giọng pha giữa thán phục và lo lắng. “Từ giờ, mỗi linh mạch trong ngươi đều sẽ phản ứng với trời đất. Dù chỉ một dao động nhỏ, tam giới đều sẽ cảm nhận được.”
Liên Tâm khẽ gật, ánh mắt cô nhìn lên không trung, nơi đám mây đỏ vẫn xoáy tròn. “Vậy ra đây là cảm giác của người nghịch thiên sao?”
“Không, đây là cảm giác của người đã bị trời nhìn thấy.”
Hắn quay đi, giọng trở nên nặng nề. “Chúng ta phải rời khỏi đây. Huyết Lộ sắp sụp, khi ấn thức tỉnh, nơi này sẽ bị nuốt.”
Cô chưa kịp đáp thì mặt đất đã rung lên. Những khe nứt đỏ rực lan ra như mạng nhện, gió thổi ngược, và từ sâu dưới đất vang lên tiếng rít của hàng ngàn linh hồn. Liên Tâm cảm thấy chân mình trượt, Lạc Huyền lập tức lao đến kéo cô, cả hai nhảy khỏi đài đúng lúc nó vỡ tung thành tro bụi. Ánh sáng bắn thẳng lên trời, xuyên qua tầng mây, biến mất trong một chớp mắt.
Họ đáp xuống sườn núi. Đất đá rung chuyển dữ dội. Lạc Huyền vung tay, mở ra kết giới bảo vệ. “Chạy về hướng bắc!” hắn hét, “Có một lối thoát!”
Liên Tâm chạy theo hắn, tóc tung bay giữa cơn gió đỏ. Mỗi bước chân là từng luồng linh khí cuộn lại như sóng. Cô cảm thấy trái tim trong ngực đập nhanh, không phải của cô mà như có thứ khác cùng tồn tại – thứ đó mạnh mẽ, cuồng bạo và đang dần hòa vào cô.
Ra khỏi Huyết Lộ, trước mắt họ là một vùng đồng hoang ngập tro và ánh đỏ. Trên bầu trời, sấm sét chớp liên hồi, mây đen vần vũ. Lạc Huyền dừng lại, quay sang cô, “Từ giờ trở đi, không ai còn an toàn. Tam giới sẽ biết ngươi là ai. Mỗi đạo phái, mỗi ma giới đều sẽ tìm đến.”
“Vậy chúng ta đi đâu?”
“Đến Ma Cốc. Nơi có người duy nhất dám đối mặt với trời.”
“Ma Vương Tàn Ảnh?” cô hỏi, giọng khẽ run.
“Đúng. Hắn từng giữ nửa linh mạch của Thiên Đạo. Nhưng hắn không phục, nên đã bị phong ấn hàng trăm năm. Nếu muốn hiểu rõ sức mạnh trong ngươi, chỉ hắn mới nói được.”
Liên Tâm im lặng. Cô nghe thấy trong đầu tiếng thì thầm cũ: “Khi trăng đỏ mọc lần nữa, hãy đến Vô Cực Nhai.” Nơi đó chính là Ma Cốc. Có lẽ, tất cả điều này đều đã được sắp đặt.
Cả hai lên đường. Đêm rơi xuống, trời đổ mưa nhẹ, từng giọt mưa hòa với máu đất tạo thành làn khói mờ. Họ đi qua nhiều thung lũng chết, qua rừng đá khô cằn, không nói với nhau lời nào. Đến khi dừng chân dưới mái hang, Lạc Huyền nhóm lửa, ánh sáng phản chiếu trên khuôn mặt gầy, những vết thương cũ nay đã tím lại.
“Ngươi bị thương từ khi nào?” cô hỏi.
“Từ lần ta rút nửa linh mạch ra khỏi cơ thể mình để che dấu dấu ấn. Mỗi khi ta dùng linh lực, vết thương đó lại tái phát.”
“Ngươi làm vậy để giúp ta?”
Hắn im lặng. Một lát sau, hắn nói khẽ, “Ta làm vậy vì chính ta cũng là người bị Thiên Đạo ruồng bỏ.”
Câu nói khiến không gian trở nên trầm xuống. Liên Tâm nhìn ánh lửa, cảm thấy có điều gì đó trong lòng mình rung động, một sợi dây mỏng nối giữa hai kẻ cùng bị trời vứt bỏ.
Sáng hôm sau, họ đến biên giới Ma Cốc. Bầu trời nơi đây đen đặc, như bị ai nhuộm mực. Những dải sấm chớp tím không ngừng rạch ngang. Dưới đất, cây cối vặn vẹo, đá mọc ngược, còn không khí đặc quánh như sương độc.
Lạc Huyền dừng lại trước một tảng đá đen cao bằng người, khắc ký tự cổ. “Từ đây trở đi, mọi thứ đều bị ma khí chi phối. Nếu tâm ngươi yếu, ngươi sẽ bị nó chiếm.”
“Ngươi thì sao?”
“Ta quen rồi.”
Hắn đi trước, cô theo sau. Mỗi bước đi, bóng họ bị kéo dài méo mó, phản chiếu trên đất như những linh hồn tự cười giễu mình. Càng đi sâu, tiếng gào thét vọng lên càng lớn. Đột nhiên, từ trong sương xuất hiện hàng chục bóng người, mắt đỏ rực, tay cầm vũ khí.
“Lạc Huyền! Ngươi dám quay lại sao?”
Hắn rút kiếm, ánh sáng lạnh lóe lên, “Ta không đến để thách thức, chỉ muốn gặp Tàn Ảnh.”
Bọn ma nhân cười gằn, “Ngươi phản hắn năm xưa, giờ lại muốn cầu xin?”
Hắn đáp, “Không cầu xin. Chỉ muốn hỏi.”
Chúng hét lên, lao tới. Lạc Huyền vung kiếm, từng đường kiếm lóe sáng như tia sét, chém tan ma khí. Liên Tâm đứng sau, ấn trên ngực rực sáng, linh khí đỏ tuôn ra bảo vệ cả hai. Khi trận chiến kết thúc, mặt đất đầy khói và máu.
Một giọng nói vang lên từ trong bóng tối, trầm và uy nghi, “Đủ rồi.”
Cả không gian im lặng. Từ trong sương bước ra một người đàn ông cao lớn, tóc bạc như tro, mắt đen sâu thẳm. Áo choàng hắn tỏa ra từng đợt sóng linh khí mạnh đến mức không khí rung lên.
“Lạc Huyền,” hắn nói, giọng như sấm, “Ngươi còn dám bước vào nơi này?”
Lạc Huyền quỳ một gối, “Tàn Ảnh Vương, ta đến vì Thiên Ấn.”
Mắt Ma Vương lóe lên, “Thiên Ấn? Thứ đó đã biến mất cùng trời đất.”
Liên Tâm bước lên, ánh sáng trong ngực cô phản chiếu trong mắt hắn. Trong một thoáng, Tàn Ảnh sững người. “Ngươi mang nó?”
Cô gật. “Ta không biết vì sao, chỉ biết nó chọn ta.”
Hắn cười, nụ cười vang dội như đá vỡ, “Thiên Đạo lại chọn phàm nhân. Thú vị. Nhưng ngươi biết không, ngươi chính là kẻ khiến cả tam giới diệt vong nếu không kiểm soát được nó.”
Cô siết tay, “Vậy hãy dạy ta cách kiểm soát.”
“Ngươi không chịu nổi đâu.”
“Ta chịu được.”
Ánh mắt hắn nhìn sâu vào cô, trong đó có cả khinh miệt lẫn tò mò. “Tốt. Ta sẽ xem trái tim Thiên Đạo có khác gì trái tim của người.”
Hắn giơ tay. Một luồng khí đen tràn ra, bao lấy Liên Tâm. Cô cảm giác linh hồn như bị xé ra từng mảnh, đau đến nghẹt thở. Tiếng gào thét vang trong đầu. Lạc Huyền định lao tới nhưng bị hất văng.
“Đừng xen vào,” Tàn Ảnh quát, “Nếu cô ta sống sót, cô ta sẽ hiểu. Nếu chết, đó là định mệnh.”
Liên Tâm quỳ gục, máu từ mũi và miệng chảy ra. Nhưng giữa cơn đau, cô nghe thấy giọng nói quen thuộc trong tâm trí, “Ngươi nhớ không, Thiên Đạo không ở trên cao. Nó nằm trong tim ngươi.”
Cô nhắm mắt, tập trung vào nhịp tim. Từng đợt sóng đau nhức tan dần, thay bằng hơi ấm lan tỏa. Từ ngực cô, ánh sáng bùng lên mạnh mẽ, quét sạch ma khí quanh. Tàn Ảnh lùi lại, ánh mắt chuyển từ khinh miệt sang kinh ngạc.
“Không thể nào... Ngươi thực sự điều khiển được nó.”
Liên Tâm mở mắt, giọng yếu nhưng rõ, “Ngươi đã thấy. Giờ hãy nói cho ta biết sự thật về ấn này.”
Tàn Ảnh nhìn cô thật lâu rồi chậm rãi nói, “Thiên Ấn vốn không phải là ân huệ, mà là xiềng xích. Nó được tạo ra để giam giữ ý chí của trời. Ai mang nó, kẻ đó bị ép làm trái tim cho thế giới. Mỗi lần ngươi dùng nó, ngươi đang cho trời mượn sinh mệnh mình.”
Cô sững sờ. “Nghĩa là, ta không phải kẻ được chọn… mà là vật hiến tế?”
“Đúng. Trừ khi ngươi phá ấn, nhưng khi phá, thế giới này cũng sụp.”
Không khí nặng nề. Lạc Huyền bước tới, “Có cách nào để giữ cô ấy sống mà không hủy thế giới?”
Tàn Ảnh cười nhạt, “Ngươi lại hỏi câu mà cả ta cũng không trả lời được. Có chăng chỉ là con đường nghịch thiên – đánh bại chính Thiên Đạo.”
Liên Tâm ngẩng đầu, “Nếu Thiên Đạo có thể bị tạo ra, thì cũng có thể bị xóa.”
Hắn nhìn cô, trong mắt lộ vẻ hứng thú hiếm hoi, “Ngươi có can đảm. Nhưng hãy nhớ, đường này chỉ có chết.”
“Ta không sợ chết. Ta chỉ sợ sống mà không biết vì sao mình tồn tại.”
Tàn Ảnh im lặng, rồi đưa cho cô một viên ngọc đen, “Thứ này chứa nửa linh mạch còn lại. Khi ngươi dung hợp nó, ngươi sẽ có quyền chạm đến nguồn cội Thiên Đạo. Nhưng nếu thất bại, ngươi sẽ biến mất.”
Cô nhận lấy, ánh mắt sáng rực. “Ta sẽ thử.”
“Được. Nhưng hãy nhớ, khi ngươi dung hợp, trời sẽ biết. Và một khi trời xuống, cả thế gian này sẽ chìm trong máu.”
Lạc Huyền siết chặt nắm tay. “Nếu trời đến, ta sẽ giết trời.”
Tàn Ảnh bật cười, “Ngươi vẫn ngông cuồng như xưa. Thôi được, ta sẽ giúp lần này, vì ta cũng muốn xem, liệu trái tim của con người có thể đánh bại định mệnh hay không.”
Đêm ấy, Ma Cốc chìm trong ánh sáng đỏ. Liên Tâm ngồi giữa vòng linh mạch, viên ngọc đen lơ lửng trên tay. Khi cô nhắm mắt, linh khí từ đất bốc lên, hòa vào máu. Ánh sáng trắng và đỏ xoắn lấy nhau, tạo thành cơn lốc. Tàn Ảnh và Lạc Huyền đứng ngoài, cả hai đều cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp đang trỗi dậy.
Tiếng sấm vang. Trên bầu trời, một khe sáng mở ra, ánh vàng từ thiên giới chiếu xuống. Tàn Ảnh hét, “Trời đã biết rồi!”
Một cột sáng lao thẳng xuống, đập vào Liên Tâm. Cô gào lên, thân thể rung bần bật. Lạc Huyền lao tới, ôm lấy cô giữa ánh sáng chói lòa. “Ngươi không được bỏ ta!”
Trong tiếng sấm dồn dập, một giọng nói lạnh lùng vang khắp không gian, “Kẻ nghịch thiên, dám chạm vào đạo tâm. Diệt!”
Sấm sét trút xuống, Ma Cốc rung chuyển. Tàn Ảnh giơ tay chắn, máu trào ra từ khóe miệng, “Nhanh! Dẫn linh khí ra khỏi người cô ấy!”
Nhưng đã quá muộn. Liên Tâm mở mắt. Mắt cô giờ không còn là màu nâu, mà sáng rực như ngọc. Giọng cô vang khẽ, nhưng mỗi chữ đều khiến đất trời run lên, “Nếu trời có thể diệt ta, sao ta không thể diệt trời?”
Một luồng khí đỏ khổng lồ bùng nổ, thổi tung mọi thứ xung quanh. Cột sáng từ thiên giới bị xé đôi, bầu trời rách ra. Trong giây phút ấy, thế giới tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tim đập của một con người – vang vọng giữa vũ trụ, mạnh mẽ, kiêu hãnh, và đầy thách thức.
Khi mọi thứ lắng xuống, Liên Tâm ngã vào vòng tay Lạc Huyền. Mái tóc cô phủ đầy tro bụi, nhưng đôi môi vẫn nở nụ cười mỏng, “Ta đã nhìn thấy… nơi bắt đầu của trời.”
Lạc Huyền nắm chặt cô, nước mắt hòa với mưa, “Ngươi đã làm gì?”
“Ta mở ra con đường... đến nguồn cội.”
Trên bầu trời, một khe nứt khổng lồ vẫn còn đó, ánh sáng từ trong khe hắt xuống, như cánh cửa giữa hai thế giới. Và bên kia, có thứ gì đó đang thức giấc.
Ma Vương Tàn Ảnh nhìn lên, ánh mắt chứa cả kinh sợ lẫn kỳ vọng, “Trái tim Thiên Đạo... thực sự đang thay đổi.”