Âm thanh đầu tiên mà Liên Tâm nghe được sau cơn lốc sáng là tiếng tim đập. Không phải của ai khác, mà là tiếng tim của chính cô, vang lên từng nhịp chậm rãi nhưng nặng nề, như thể đang đập trong khoảng không vô tận. Mỗi nhịp đập kéo theo một làn sóng ánh sáng đỏ lan rộng, phản chiếu lên những mảnh vỡ trôi nổi quanh cô. Khi cô mở mắt, thế giới trước mặt đã không còn như trước.
Không còn đất, không còn trời, chỉ có không gian vỡ vụn, từng mảnh đá lơ lửng giữa khoảng sáng mờ. Trên cao, bầu trời bị xé thành vô số khe nứt, ánh sáng trắng rọi xuống thành từng dải, soi vào những khối đá mang hình dạng thành phố, rừng cây, núi non – tất cả đều trôi trong hư không như ký ức rời rạc. Liên Tâm đưa tay chạm vào một mảnh đất trôi gần, nó tan thành bụi sáng, hòa vào hư không. Cô cảm giác mình đang ở giữa một cơn mộng mị khổng lồ mà chủ nhân là chính thế giới này.
“Ta… vẫn sống sao?” cô khẽ nói.
Giọng của một người đàn ông vang lên trong đầu, ấm áp nhưng xa xăm, “Không hẳn là sống, cũng chẳng hẳn là chết. Ngươi đang ở Cảnh Giới Hư Thiên – nơi linh hồn của trời bị giam và nơi ý chí của ngươi bị thử thách.”
Cô nhận ra giọng đó. Là giọng của người trong ngọc, của Thiên Huyền – kẻ từng nói rằng Thiên Đạo có trái tim. “Ngươi là ai thực sự?”
“Ta là kẻ đầu tiên tạo ra Thiên Đạo, và cũng là kẻ đầu tiên bị nó nuốt. Ngươi mang phần còn lại của ta, nên có thể nghe ta.”
Cô siết tay, ánh mắt dâng lên nỗi sợ pha lẫn tức giận. “Vậy tất cả đều do ngươi sắp đặt sao? Cả việc ta mang ấn, cả việc trời muốn diệt ta?”
“Không. Ta đã chết từ lâu. Ngươi không phải là quân cờ, mà là biến số.”
“Biến số?”
“Đúng. Khi ngươi chống lại Thiên Đạo, ngươi tạo ra một khe nứt. Nơi ngươi đang đứng chính là kết quả – không gian giữa tồn tại và hư vô, giữa ý chí của trời và linh hồn con người.”
Liên Tâm im lặng. Cô nhìn quanh, thấy xa xa có một cây cầu ánh bạc nối liền hai mảnh đất lớn. Cầu không có đầu, cũng không có cuối. Dưới chân cầu là vực tối vô tận, nơi những tiếng thì thầm rên rỉ vọng lên không ngừng.
“Ta phải đi đâu để thoát khỏi đây?”
“Không phải thoát, mà là hiểu. Muốn trở lại, ngươi phải tìm được trái tim thật sự của mình. Hư Thiên sẽ cho ngươi thấy tất cả những gì ngươi sợ nhất, hối hận nhất, yêu nhất và ghét nhất. Nếu tâm ngươi không tan, ngươi sẽ trở về. Nếu tan, ngươi sẽ trở thành một phần của Thiên Đạo.”
Giọng nói biến mất, chỉ còn lại im lặng. Liên Tâm hít sâu, rồi bước lên cây cầu bạc. Mỗi bước đi, hình ảnh dưới chân cô biến đổi. Lúc là nước, lúc là tro, lúc là máu, lúc là hoa nở. Cô nghe thấy tiếng gió hát, xen lẫn tiếng cười khóc của hàng ngàn linh hồn.
Phía cuối cầu, một bóng người đang chờ. Khi đến gần, cô sững sờ. Đó là cô – một phiên bản khác, áo trắng, ánh mắt lạnh như sương.
“Ngươi là ai?”
“Là ngươi, nếu ngươi chọn trở thành Thiên Đạo.”
“Thiên Đạo… không có hình người.”
“Nhưng cần một ý chí để tồn tại. Ngươi đã được chọn vì ngươi có lòng thương. Thế nhưng lòng thương là khuyết điểm. Nó khiến trời mất cân bằng. Nếu ngươi bỏ đi phần người trong tim, ngươi sẽ trở thành thần.”
Liên Tâm lùi lại, “Không. Ta không muốn là thần.”
Bóng kia cười nhạt, “Ngươi nói dối. Tất cả đều muốn có quyền không bị tổn thương. Khi ngươi đau, ngươi hận. Khi ngươi hận, ngươi muốn sức mạnh. Khi có sức mạnh, ngươi sẽ không muốn mất nó. Đó chính là Thiên Đạo.”
Cô bịt tai, “Im đi!”
Nhưng âm thanh vang trong đầu, không thể xóa. Hình ảnh quá khứ hiện ra: cảnh cô bị sư tỷ nhục mạ, bị đuổi khỏi môn phái, bị người ta cười chê, bị trời bắt gánh định mệnh. Tất cả dồn lại thành một dòng chảy đen cuộn quanh. Cô thấy chính mình cầm kiếm giết, thấy mình đứng giữa máu và xác.
“Ngươi thấy rồi đó,” bóng kia nói, “thứ ngươi gọi là lòng thương chỉ là lớp vỏ. Bên trong, ngươi cũng giống ta – khao khát được nhìn xuống thế gian và quyết định ai sống ai chết.”
Liên Tâm quỳ xuống, nước mắt hòa với ánh sáng. “Nếu vậy, ta sẽ thà tan biến còn hơn trở thành ngươi.”
Ánh sáng đỏ từ ấn Thiên Đạo trên ngực bừng lên, đẩy lùi bóng kia. “Ngươi chưa hiểu,” bóng cười, giọng trở nên xa dần, “ngươi không thể tiêu diệt thứ chính là một phần của ngươi. Hẹn gặp lại, khi ngươi bắt đầu mất niềm tin.”
Hình ảnh tan đi. Liên Tâm ngã quỵ, thở gấp. Dưới chân cô, cây cầu đã biến mất, chỉ còn vực sâu. Cô đang rơi, rơi mãi, cho đến khi ánh sáng đỏ tắt.
Khi mở mắt, cô nằm giữa một cánh đồng cỏ. Gió mát, trời xanh, hoa nở đầy trời. Xa xa là một ngôi nhà nhỏ. Cô nhận ra nơi này – quê cũ của mình, nơi cô sinh ra trước khi được Cửu Hoa Phái nhặt đi. Tiếng chim hót, tiếng suối chảy, mọi thứ thật dịu dàng. Một giọng nói vang lên phía sau, “Tâm nhi, con lại mơ thấy ác mộng sao?”
Cô quay lại. Là mẹ cô – người đã mất từ lâu. Bà mỉm cười, ánh mắt hiền hậu. “Đừng sợ. Tất cả chỉ là mộng thôi.”
Cô muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại. Nước mắt trào ra. “Mẹ... ta thật sự đã mệt.”
Bà đưa tay vuốt tóc cô, “Mệt thì nghỉ, đừng cố chống trời. Trời vốn không cần con thay đổi.”
“Nhưng nếu không thay đổi, thế giới sẽ lại như cũ. Người yếu sẽ mãi bị chà đạp.”
“Thế giới vốn vậy, con ạ. Con không thể cứu hết. Con chỉ cần sống cho chính mình.”
Liên Tâm lùi lại, “Không, đây không phải mẹ ta. Mẹ ta chưa bao giờ nói vậy.”
Bà mỉm cười, nụ cười biến dạng, từ hiền hậu hóa thành quỷ mị. “Ngươi chắc chứ? Ai trong chúng ta không muốn được yên ổn?”
Cảnh vật xung quanh sụp đổ. Hoa cỏ cháy, trời đen, tiếng cười biến thành tiếng khóc. Liên Tâm gào lên, “Dừng lại! Ta không muốn thấy nữa!”
Từ trên cao, một luồng ánh sáng chiếu xuống, bao lấy cô. Giọng Thiên Huyền lại vang, “Ngươi đang chiến đấu với chính lòng mình. Hư Thiên chỉ cho ngươi thấy sự thật. Ngươi không thể tiêu diệt nó, chỉ có thể chấp nhận nó.”
“Chấp nhận? Ta không muốn thành quỷ.”
“Không. Chấp nhận không phải là đầu hàng. Là nhìn thấy bóng tối mà vẫn chọn đi về phía sáng.”
Ánh sáng quanh cô dần ổn định. Cô đứng dậy, lau nước mắt, nhìn lên trời nứt. “Nếu đây là thử thách, ta sẽ vượt qua.”
Một con đường mới mở ra trước mặt – con đường ánh đỏ đan xen ánh trắng, uốn lượn giữa không trung. Liên Tâm bước lên, và lần này, cô không run.
Phía cuối con đường là một cánh cửa lớn bằng ánh sáng. Khi cô đến gần, một bóng người chờ sẵn – là Lạc Huyền.
Nhưng hắn không phải Lạc Huyền thật. Ánh mắt hắn lạnh, giọng vang vọng, “Ngươi vẫn còn tin vào con người sao?”
“Ta tin.”
“Hắn đã nói dối ngươi. Hắn từng là kẻ tạo ra đạo lệnh hủy nhân giới. Chính hắn khiến Thiên Đạo nứt lần đầu.”
Liên Tâm sững sờ, “Ngươi nói gì?”
“Ngươi nghĩ hắn giúp ngươi vì thương hại? Không. Hắn muốn dùng ngươi để hoàn thành điều hắn thất bại – giết trời và chiếm chỗ của nó.”
Cô lùi lại, tim nhói đau. “Ngươi nói dối.”
Bóng kia cười, “Nếu ngươi tin hắn, bước qua ta. Nếu không, ngươi sẽ mãi ở đây.”
Cô nhắm mắt. Trong đầu hiện lên hình ảnh thật của Lạc Huyền – người đàn ông lặng lẽ mài kiếm bên lửa, người đã che chắn cho cô, người đã từng nói “Ta cũng bị trời ruồng bỏ.” Cô mở mắt, bước thẳng.
Thanh kiếm từ bóng kia chém xuống. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, ánh sáng từ ấn Thiên Đạo nổ tung, chặn lại lưỡi kiếm. Cô chạm tay vào ngực hắn, thì thầm, “Ta tin hắn. Vì nếu hắn phản bội, ta vẫn muốn tin vào một khoảnh khắc thật lòng của hắn.”
Bóng tan biến. Cánh cửa mở ra, ánh sáng tràn ngập. Cô bước qua.
Khi tỉnh dậy, Liên Tâm thấy mình nằm trên mặt đất lạnh. Trên đầu là bầu trời đen nứt đôi, sấm sét lóe sáng. Bên cạnh, Lạc Huyền đang gục, máu chảy từ miệng. Tàn Ảnh đứng xa, ánh mắt khó đoán.
“Cô ấy sống rồi,” hắn nói khẽ.
Lạc Huyền mở mắt, nhìn cô, nụ cười mệt mỏi, “Ta tưởng ngươi sẽ không về.”
Cô nắm tay hắn, “Ngươi không thể bỏ ta, nên ta không thể bỏ ngươi.”
Trên cao, khe nứt bầu trời rộng thêm, ánh sáng vàng rực rỡ chiếu xuống. Một giọng nói lạnh lẽo vang lên – không còn là lời, mà là ý chí, “Con người, ngươi dám xé rách đạo.”
Liên Tâm đứng dậy. Áo trắng tung bay, ấn trên ngực phát sáng, hòa cùng ánh vàng của trời. Cô ngẩng đầu, giọng bình thản, “Nếu đạo không dung người, vậy để người tạo ra đạo mới.”
Tàn Ảnh bật cười lớn, “Tốt. Thật tốt! Thiên Đạo sợ con người, giờ ngươi là bằng chứng.”
Ánh sáng trên trời xoáy mạnh. Một hình thể khổng lồ bằng vàng hiện ra, không mặt, không thân, chỉ có vô số mắt nhìn xuống. Giọng của nó vang khắp không gian, “Ngươi là tội nhân.”
Liên Tâm cười khẽ, “Nếu yêu sinh linh là tội, thì ta nhận.”
Từ tay cô, linh khí đỏ tuôn ra, hòa với máu đất. Trái tim trong ngực đập nhanh, mỗi nhịp khiến cả trời rung. Gió nổi, đất rung, Tàn Ảnh và Lạc Huyền cùng niệm chú hỗ trợ. Ánh sáng đỏ và vàng va vào nhau, tạo thành bão.
Trong hỗn loạn, Liên Tâm thấy vô số hình ảnh hiện lên – những người cô từng gặp, từng cứu, từng hận. Tất cả đứng giữa ánh sáng, nhìn cô. Một đứa trẻ mỉm cười, “Nếu ngươi thắng, trời sẽ có tim. Nếu thua, ngươi sẽ biến mất. Nhưng chúng ta sẽ nhớ ngươi.”
Cô mỉm cười, nước mắt rơi, “Chỉ cần được nhớ, ta không sợ quên.”
Tiếng nổ vang lên, ánh sáng nuốt chửng tất cả.
Khi bụi tan, bầu trời vẫn còn nứt, nhưng ánh sáng vàng đã yếu. Liên Tâm quỳ giữa đất, tay nắm chặt, máu nhỏ giọt xuống. Lạc Huyền đỡ cô, “Ngươi còn sống.”
Cô nhìn lên trời, giọng khẽ, “Không, ta chưa thắng. Trời chỉ tạm lùi. Nhưng ta đã thấy điều nó sợ nhất – đó là con người biết yêu, biết đau, biết phản kháng.”
Gió thổi, bụi đỏ bay mù. Tàn Ảnh nhìn hai người, khẽ cười, “Từ giờ, tam giới sẽ không còn như cũ nữa.”
Liên Tâm ngẩng đầu, ánh mắt như phản chiếu cả vũ trụ, “Hư Thiên đã cho ta thấy mộng, giờ ta sẽ biến mộng thành thật.”