Bầu trời Cửu Châu tĩnh lặng như tờ giấy bạc. Trong lớp sương sớm mờ ảo, từng đợt linh khí mỏng manh bay lên từ khe núi, tỏa thành những vòng xoáy huyền ảo, phản chiếu ánh bình minh đầu ngày. Ở rìa thung lũng Thanh Thủy, một căn nhà tranh nhỏ nép mình bên dòng suối, khói lam nhạt khẽ bay ra từ bếp đất.
Thiếu niên tên Nguyên Dạ đang ngồi xếp bằng trước hiên, đôi mắt khép hờ, hai tay đặt trên đầu gối. Gió thổi qua, lay nhẹ mái tóc đen rối, để lộ gương mặt gầy gò nhưng thanh tú. Hắn cố gắng cảm nhận từng luồng khí trong cơ thể, thứ mà Mạc Lão vẫn gọi là “Linh Tức sơ nguyên”. Nhưng suốt ba năm qua, dù đã thử đủ mọi cách – hít thở theo nhịp, vận khí theo đồ hình, ngâm mình trong suối lạnh – hắn vẫn chẳng cảm thấy gì ngoài nhịp tim và hơi thở phàm tục.
“Có lẽ ta thật sự là phế căn…” – hắn khẽ thì thầm.
Trong thế giới này, từ đứa trẻ mới sinh đã được định đoạt bằng Linh Căn. Kẻ có Linh Căn càng thuần, càng dễ bước vào con đường tu luyện, trở thành cường giả vượt lên khỏi nhân gian. Còn kẻ không có Linh Căn – như Nguyên Dạ – cả đời chỉ có thể sống như người phàm, ngẩng đầu nhìn những kẻ khác phi thân giữa trời mà thở dài.
Mạc Lão, người nuôi dưỡng hắn, từng là một tán tu lang bạt, nay tuổi đã xế chiều. Dù linh căn đã tàn, ông vẫn kiên nhẫn chỉ dạy cho Nguyên Dạ đạo lý căn bản: cách tĩnh tâm, cách lắng nghe thiên địa, cách giữ vững bản ngã trước cám dỗ sức mạnh. Ông luôn nói:
“Tu tiên không chỉ để mạnh hơn, mà là để hiểu vì sao mình yếu đi.”
Câu nói ấy, mỗi khi nhớ lại, luôn khiến Nguyên Dạ im lặng hồi lâu.
Sáng hôm nay, khi hắn vừa mở mắt, trước hiên nhà đột nhiên xuất hiện một con bướm lạ. Toàn thân nó tỏa ra ánh xanh bích lục, đôi cánh mỏng như ngọc dao động nhẹ nhàng, để lại một vệt sáng trên không trung. Hắn đưa tay ra, và con bướm lại đậu lên đầu ngón tay, nhẹ nhàng run rẩy.
Một luồng khí cực nhỏ, tinh khiết đến mức gần như vô hình, theo ngón tay hắn chảy vào cơ thể. Tim hắn khẽ rung lên, kinh mạch run rẩy, rồi đột nhiên… một điểm sáng xuất hiện trong tâm thức.
Tất cả im phăng phắc.
Nguyên Dạ nghe thấy âm thanh mơ hồ, như tiếng nhịp của vũ trụ: “Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật…”
Giây phút ấy, hắn không còn cảm giác mình đang ngồi trong căn nhà tranh, mà như trôi lơ lửng giữa một đại dương ánh sáng. Linh khí bao quanh, dung hợp với hơi thở của hắn. Trong lồng ngực, thứ gì đó bừng tỉnh – không phải sức mạnh, mà là ý niệm. Một mầm sống mỏng manh, như hạt giống ngủ quên trong lòng đất, nay được ánh sáng đánh thức.
Khi hắn mở mắt, mọi vật dường như rõ ràng hơn trước. Tiếng suối róc rách, tiếng gió lướt qua lá cây, thậm chí tiếng tim Mạc Lão đang đập yếu ớt trong căn nhà bên cạnh – tất cả hòa vào nhau thành một nhịp điệu kỳ lạ.
Nguyên Dạ run rẩy.
“Đây là… Linh Cảm sao?”
Hắn đứng dậy, bàn tay siết lại, cảm thấy từng mạch máu nóng lên như có sinh khí mới. Nhưng niềm vui chưa kịp lan tỏa thì một cơn choáng đột ngột ập đến. Toàn thân hắn co quắp, máu từ mũi tràn ra, hơi thở đứt quãng. Lực lượng mới vừa thức tỉnh kia giống như ngọn lửa đốt cháy kinh mạch đã héo úa của hắn.
Cánh bướm bích lục vỡ tan trong không khí, hóa thành từng sợi quang ảnh rơi xuống mặt đất. Nguyên Dạ ngã gục, trong mắt chỉ còn ánh sáng lấp lánh của ngàn mảnh vỡ ấy.
“Ngươi… không nên tỉnh dậy… quá sớm.”
Một giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn, xa xăm mà trầm thấp, như đến từ chính trời đất.
Rồi tất cả chìm vào hư vô.
Khi hắn tỉnh lại, Mạc Lão đang ngồi bên cạnh, tay đặt lên ngực hắn truyền khí. Ánh mắt ông sâu như vực thẳm, không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn vào ấn ký xanh mờ đang hiện trên cổ tay hắn.
“Nguyên Dạ,” – ông khẽ nói, giọng run nhẹ – “Ngươi… đã chạm vào Thiên Linh rồi.”
Ngoài hiên, mặt trời đã lên. Ánh sáng chiếu qua khói sương, phản chiếu lên vệt máu khô trên khóe môi thiếu niên, như một khởi đầu vừa huy hoàng, vừa bi thương.