MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Đạo Hữu Linh: Nguyên Thần Vô TậnChương 2: Huyết Mạch Thức Tỉnh

Thiên Đạo Hữu Linh: Nguyên Thần Vô Tận

Chương 2: Huyết Mạch Thức Tỉnh

1,040 từ · ~6 phút đọc

Đêm rơi xuống thung lũng Thanh Thủy, bầu trời phủ kín bởi mây đen. Trong căn nhà nhỏ, ánh đèn dầu leo lét phản chiếu lên gương mặt Mạc Lão, khắc sâu từng nếp nhăn mệt mỏi. Nguyên Dạ nằm trên giường, hơi thở yếu ớt, mồ hôi lạnh chảy dọc trán.

Lão nhân nhìn hắn, ánh mắt xen lẫn lo âu và ngạc nhiên. Trên cổ tay Nguyên Dạ, vết ấn bích lục vẫn nhấp nháy ánh sáng mờ. Đó không phải là dấu ấn của Linh Căn thông thường, mà là Thiên Cốt Ấn, dấu hiệu của những người sinh ra đã mang dòng máu tương thông với đạo trời.

“Số mệnh của ngươi… e rằng đã sớm vượt khỏi tay phàm nhân rồi.”

Mạc Lão lẩm bẩm, khẽ đặt bàn tay gầy guộc lên ngực Nguyên Dạ, truyền vào một luồng Linh Khí yếu ớt. Trong khoảnh khắc, dòng Linh Lực hỗn loạn trong cơ thể thiếu niên dần lắng xuống, hòa làm một.

Một canh giờ sau, Nguyên Dạ mở mắt. Ánh nhìn hắn sáng hơn hẳn, sâu như vực thẳm.

“Lão sư… ta đã thấy được ánh sáng. Nó giống như… linh khí có hình, nhưng không thể chạm vào.”

Mạc Lão gật đầu, giọng trầm ổn:

“Đó chính là linh cảm đầu tiên của người có thiên cốt. Ngươi đã đi được nửa bước vào đạo, nhưng hãy nhớ – nếu không kiểm soát, đạo sẽ nuốt lấy ngươi.”

Nguyên Dạ gắng ngồi dậy, cơn đau nơi kinh mạch lan khắp cơ thể, song trong lòng hắn lại dâng lên một niềm vui lạ. Từ nhỏ đến giờ, hắn luôn là kẻ bị coi là phế vật, không thể hấp thu linh khí. Nhưng giờ đây, hắn cảm thấy rõ từng sợi khí lưu di chuyển trong cơ thể, hòa cùng nhịp tim, hòa cùng hơi thở.

“Ta có thể tu luyện thật sao…?”

Hắn nhìn xuống bàn tay run nhẹ, cảm nhận luồng sáng xanh di chuyển giữa các ngón. Mỗi khi hắn tập trung, ánh sáng ấy lại ngưng tụ thành hình lưỡi kiếm mờ ảo, như phản chiếu linh hồn hắn trong đó.

Mạc Lão nhìn thấy, khẽ biến sắc:

“Kiếm Căn... hơn nữa là dạng nguyên thủy. Thứ này... đã mấy trăm năm chưa từng xuất hiện.”

Ánh mắt lão đượm buồn, bởi ông biết rõ, người có Kiếm Căn nguyên thủy – nếu được bồi dưỡng đúng cách – sẽ có thể chạm đến cảnh giới Tiên Kiếm. Nhưng đồng thời, kẻ mang căn đó cũng sẽ bị trời ghen, người đời hại.

Sau vài ngày, khi Nguyên Dạ hồi phục phần nào, Mạc Lão trao cho hắn một quyển trục cũ, đã ố vàng theo năm tháng.

“Đây là bản ghi chép cuối cùng của ta – Linh Tức Sơ Tâm Quyết. Nó chỉ giúp ngươi điều hòa khí mạch, chưa đủ để ngự đạo, nhưng sẽ giữ được mạng sống khi tu.”

Nguyên Dạ nhận lấy, quỳ xuống hành lễ. Trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc khó tả – vừa kính trọng, vừa sợ hãi, bởi hắn biết: Mạc Lão không còn sống được bao lâu nữa.

Ba đêm sau, khi ánh trăng tròn chiếu rọi lên đỉnh núi, Nguyên Dạ ngồi trước sân, mở quyển trục ra. Từng dòng chữ cổ lấp lánh, tự như dòng linh khí chuyển động. Hắn vận khí theo hướng dẫn, dẫn luồng hơi thở đi khắp cơ thể. Mỗi vòng tuần hoàn là một lần đau buốt đến tận tủy, nhưng cũng là một lần kinh mạch mở rộng thêm một đoạn.

Hắn kiên trì suốt đêm, không nghỉ, cho đến khi sương phủ đầy mái tóc.

Khi bình minh ló dạng, một luồng sáng yếu ớt toát ra từ người hắn. Từng sợi linh khí trắng bay quanh, kết thành một hình kiếm nhỏ trước ngực. Cùng lúc, máu trong cơ thể hắn sôi sục, như đang phản ứng lại với điều gì đó.

Trái tim hắn đập mạnh, ấn ký bích lục trên tay đột nhiên sáng rực. Một luồng khí nóng hừng hực lan ra, khiến không gian xung quanh rung chuyển. Mạc Lão nghe thấy tiếng nổ, vội lao ra.

“Nguyên Dạ, dừng lại! Đừng để linh lực vượt quá tâm niệm!”

Nhưng hắn không còn nghe thấy. Mắt hắn đỏ ngầu, hơi thở rối loạn, và trong khoảnh khắc ấy, Huyết Mạch Phong Ấn – thứ mà Mạc Lão từng dùng để phong tỏa sức mạnh trong cơ thể hắn năm xưa – bị phá vỡ.

Một cơn gió lốc dựng đứng, xé rách mái tranh, cuốn tung đất đá. Ánh sáng xanh bùng nổ như lưỡi kiếm đâm xuyên trời. Giữa tâm bão ấy, Nguyên Dạ gào lên một tiếng, máu từ ngũ khiếu chảy ròng ròng, nhưng đôi mắt lại sáng rực – không phải ánh sáng của người, mà là ý chí của đạo.

Mạc Lão lùi lại, kinh hãi nhìn học trò của mình:

“Không thể nào… ngươi… mang trong người Huyết Mạch Cổ Kiếm Thiên Tông!”

Linh khí bùng phát, rồi dần tan biến. Nguyên Dạ ngã quỵ xuống đất, thở dốc. Bên cánh tay hắn, ấn ký bích lục đã chuyển thành màu huyết kim – một sắc màu chưa từng thấy trong giới tu tiên.

Trong giây phút ấy, Mạc Lão biết rằng – kể từ nay, vận mệnh của đứa trẻ này sẽ không còn bình yên nữa. Trời đã chọn hắn, dù muốn hay không.

Ánh sáng rạng đông rọi lên thân thể đầy máu của thiếu niên. Gió nhẹ thổi qua, cuốn đi tàn tro, để lại một bóng hình cô độc giữa đất trời.

“Sư phụ…” – Nguyên Dạ khàn giọng gọi. – “Nếu đạo là con đường sinh tử… ta sẽ đi, cho dù phía trước chỉ còn máu và bóng tối.”

Mạc Lão nhắm mắt, gật đầu, nước mắt già nua rơi trên má.

“Đi đi… Nguyên Dạ. Thế giới ngoài kia rộng hơn ngươi tưởng. Nhưng nhớ kỹ – khi kiếm rút ra, phải biết vì ai mà chém.”

Hắn đứng dậy, ánh mắt đã khác xưa – trong đó không chỉ có sự kiên định, mà còn là một ngọn lửa âm ỉ đang bùng lên.

Đêm ấy, giữa ánh trăng tàn, thiếu niên mang Thiên Cốt lặng lẽ rời khỏi thung lũng, bước vào con đường của kiếm và máu.