MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Đạo Hữu Linh: Nguyên Thần Vô TậnChương 3: Hành Trình Đầu Tiên

Thiên Đạo Hữu Linh: Nguyên Thần Vô Tận

Chương 3: Hành Trình Đầu Tiên

918 từ · ~5 phút đọc

Bình minh vừa lên, ánh sáng đầu ngày chiếu xuống thung lũng Thanh Thủy, nhưng nơi đó giờ chỉ còn lại căn nhà tranh đổ nát và vệt máu khô vương trên nền đất. Nguyên Dạ đứng lặng thật lâu, mắt nhìn về phía chân trời nơi những rặng núi nối nhau mờ xa.

“Lão sư…” – hắn khẽ thì thầm – “từ nay, con sẽ thay người bước tiếp.”

Hắn cúi đầu một lần cuối, rồi xoay người rời đi. Dưới chân là con đường mòn dẫn ra ngoài núi – con đường mà trước nay hắn chưa từng đi quá ba dặm. Nay, mỗi bước chân lại nặng nề như giẫm lên số mệnh.

Ba ngày đầu tiên, hắn chỉ men theo sườn núi mà đi, tránh xa thôn xóm. Dù Mạc Lão từng dạy nhiều về thế giới bên ngoài, nhưng Nguyên Dạ hiểu rõ: người như hắn – mang ấn ký Thiên Cốt và huyết mạch bất thường – nếu bị phát hiện, sẽ trở thành con mồi cho vô số thế lực.

Đêm thứ tư, hắn dừng lại bên một gốc tùng cổ, nhóm lửa nấu chút thịt khô. Ngọn lửa lập lòe phản chiếu ánh mắt mệt mỏi nhưng không còn yếu đuối. Trong lòng hắn, Linh Lực vẫn hỗn loạn, như hai dòng chảy đối nghịch – một trong sáng, một nóng bỏng cuồng bạo. Đó là di chứng của việc phong ấn bị phá vỡ.

Nguyên Dạ thử điều tức, vận hành Linh Tức Sơ Tâm Quyết, nhưng càng làm, kinh mạch lại càng đau. Hắn nghiến răng, cố chịu, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Trong khoảnh khắc, hắn nghe vang vọng trong tâm trí một tiếng kiếm ngân mơ hồ – trầm mà sắc, như gọi tên hắn từ trong cõi xa xăm.

“Là ngươi sao… linh kiếm trong máu ta?”

Hắn mở mắt, chỉ thấy ngọn lửa chập chờn, và xa xa trong bóng đêm, có hai đốm sáng đang tiến lại – không phải ánh đèn, mà là mắt dã thú.

Tiếng gầm khẽ vang lên. Từ trong rừng, một con Hắc Lang Linh, toàn thân phủ vảy đen, bước ra. Thân hình nó cao hơn người, ánh mắt hung dữ, Linh Khí xung quanh cuộn lại thành sương đen mờ ảo. Đó là một loài thú cấp thấp, nhưng cũng đủ xé xác phàm nhân trong nháy mắt.

Nguyên Dạ nắm chặt thanh gỗ khô bên mình – thứ duy nhất có thể dùng làm vũ khí.

“Đến tốt. Coi như lễ rửa tội đầu tiên.”

Con lang gầm lên, lao tới. Nguyên Dạ xoay người né, gậy gỗ vung ngang theo phản xạ, va vào đầu thú, bật ra âm thanh chói tai. Lực va chạm khiến hắn lùi mấy bước, máu dồn lên cổ họng. Hắn hít mạnh một hơi, dẫn Linh Lực trong người chảy về cánh tay.

Một luồng sáng xanh mờ lóe lên nơi đầu gậy. Không do dự, hắn quét ngang, chém xéo theo bản năng. Gậy gỗ vốn yếu ớt, nhưng ánh sáng kia lại sắc như kiếm thật. Một đường cắt mảnh như tơ xé rách da Hắc Lang, máu đen phun ra nóng rực.

Thú rống lên, lao đến điên cuồng. Nguyên Dạ xoay người, trượt dưới móng vuốt, tay nắm gậy đâm thẳng vào yết hầu nó. Ánh sáng xanh nổ tung. Con lang đổ sụp xuống, thân thể co giật rồi nằm im.

Hắn thở dốc, toàn thân run rẩy, nhưng trong lòng dâng lên cảm giác lạ lùng – không phải sợ hãi, mà là khoái cảm sinh tồn. Mồ hôi hòa cùng máu, chảy dọc cổ tay, phản chiếu ánh xanh của ấn ký.

“Thì ra… sức mạnh này không chỉ để phòng ngự.”

Nguyên Dạ ngồi xuống, cắt lấy tinh hạch trong đầu con thú – thứ Mạc Lão từng bảo là kết tinh linh lực của yêu thú. Hắn thử nắm chặt, cảm nhận luồng khí lạnh chảy vào tay, hòa vào kinh mạch. Lần đầu tiên, hắn cảm thấy Linh Lực trong người tăng lên, dù chỉ một chút.

Trăng đã lên cao. Hắn ngẩng đầu nhìn, ánh sáng bạc phủ khắp cánh rừng. Giữa tĩnh lặng, hắn nghe thấy tiếng suối róc rách xa xa – và trong làn sương trắng, thấp thoáng hình bóng một người khoác y phục Thanh Vân đang bước tới.

Người ấy dừng lại, nhìn xác Hắc Lang, rồi ánh mắt dừng trên Nguyên Dạ.

“Ngươi giết nó sao?” – giọng nói trầm ổn, không giận, không ngạc nhiên.

Nguyên Dạ cảnh giác, gật đầu.

“Ta chỉ tự vệ.”

Kẻ kia mỉm cười, rút ra một mảnh ngọc bài khắc chữ ‘Vân’.

“Vận khí của ngươi không tệ. Đây là vùng ngoại vi của Thanh Vân Tông. Nếu ngươi có căn cơ, có thể đến Thành Vân Đoan, tham gia khảo thí nhập môn.”

Rồi người đó quay đi, thân ảnh biến mất trong sương.

Nguyên Dạ nhìn theo, lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Thanh Vân Tông – nơi mà Mạc Lão từng nhắc đến như cánh cửa dẫn đến con đường tu tiên thật sự. Giờ đây, hắn đã đứng gần nó hơn bao giờ hết.

Hắn nhặt lại gậy gỗ, nhìn ánh trăng loang trên máu, khẽ mỉm cười:

“Có lẽ… đó chính là con đường ta phải đi.”

Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh và mùi máu tanh. Trong ánh trăng mờ, bóng thiếu niên mang ấn Thiên Cốt bước đi giữa rừng sâu, để lại sau lưng vết máu loang dài – dấu hiệu đầu tiên của kẻ nghịch thiên cầu đạo.