MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Đạo Hữu Linh: Nguyên Thần Vô TậnChương 4: Khảo Thí Thành Vân

Thiên Đạo Hữu Linh: Nguyên Thần Vô Tận

Chương 4: Khảo Thí Thành Vân

1,109 từ · ~6 phút đọc

Bầu trời buổi sớm phủ một lớp sương mỏng, mặt trời chỉ vừa ló rạng sau dãy núi Trường Phong. Nguyên Dạ bước đến con đường đá trắng dẫn vào Thành Vân Đoan – nơi được mệnh danh là “Cửa Ngõ Thiên Đạo”. Phía xa, tường thành đồ sộ vươn cao, mái ngói lưu ly phản chiếu sắc vàng rực rỡ, từng lá cờ khắc chữ “Vân” bay phần phật trong gió.

Người ra kẻ vào tấp nập. Các thiếu niên từ khắp nơi tụ hội, ai nấy đều mang vẻ háo hức xen lẫn lo âu. Năm nào cũng vậy, Thanh Vân Tông chỉ mở một lần khảo thí nhập môn, và chỉ một trong nghìn người mới được chọn.

Nguyên Dạ kéo lại áo choàng cũ, giấu ấn ký bích lục dưới tay áo. Hắn biết rõ, nếu bị phát hiện là người mang Thiên Cốt Huyết Mạch, số phận sẽ chẳng còn nằm trong tay mình nữa.

Cổng thành mở rộng, hai bên là hàng tu sĩ mặc lam y, linh lực dao động quanh thân. Họ kiểm tra từng người bằng khối ngọc tròn tỏa sáng – Ngọc Trắc Linh Căn. Khi chạm vào, ánh sáng trên ngọc càng mạnh thì Linh Căn càng thuần.

Nguyên Dạ chen vào hàng. Mùi hương của trầm linh lan tỏa, trộn với tiếng bước chân dồn dập. Trước hắn là một thiếu nữ mặc áo trắng, dung mạo thanh khiết, mắt sáng như nước. Khi nàng đặt tay lên Ngọc Cầu, ánh sáng vàng nhạt tỏa ra, khiến người xung quanh trầm trồ.

“Trung phẩm Kim Căn, hiếm có lắm rồi!”

Tu sĩ gật đầu, ghi tên nàng vào bảng, giọng nhã nhặn:

“Ngươi tên gì?”

“Tô Linh Yên.”

“Được. Qua bên phải chờ ghi danh.”

Nguyên Dạ lặng nhìn. Khi đến lượt mình, hắn hít sâu, che giấu linh khí, đặt tay lên Ngọc Cầu. Trong lòng hắn vận dụng Linh Tức Sơ Tâm Quyết, khống chế dòng linh lực hỗn tạp.

Ánh sáng yếu ớt lóe lên – chỉ một tầng lam nhạt, mờ hơn tất cả những người trước. Tu sĩ đứng gần nhìn hắn, lắc đầu.

“Hạ phẩm Mộc Căn, tư chất tầm thường. Qua bên kia.”

Nguyên Dạ cúi đầu, không nói. Hắn lặng lẽ bước qua hàng, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Hạ phẩm – đó chính xác là điều hắn muốn.

Trong đám đông, một vài tiếng xì xào vang lên:

“Kẻ kia chắc chỉ đến xem náo nhiệt thôi.”

“Cũng tốt, ít nhất không bị đá ra ngay.”

Nguyên Dạ mặc kệ. Hắn chỉ nhìn quanh, quan sát sân rộng bên trong – nơi những thí sinh đã qua vòng đầu đang tụ tập. Phía cuối quảng trường là tấm bia đá khổng lồ, khắc đầy ký tự cổ. Ánh sáng xanh lưu động, tựa như ẩn chứa linh khí.

Một tu sĩ lớn tuổi xuất hiện, áo bào thêu mây trắng, khí thế tĩnh lặng nhưng uy nghi. Ông cất giọng vang vọng:

“Ta là Trưởng Lão Khảo Thí – Hứa Vân Tịch. Hôm nay khảo nghiệm ba vòng: Linh Căn, Tâm Cảnh, và Đấu Ý. Ai vượt qua cả ba, mới được bước vào Thanh Vân Tông!”

Đám đông đồng thanh hô lớn, âm thanh vang vọng như sóng.

Vòng thứ hai – Tâm Cảnh Trận – được dựng ngay giữa sân. Đó là một trận đồ cổ, khi bước vào, sẽ bị dẫn vào ảo cảnh do tâm sinh. Ai giữ được lý trí, vượt qua cám dỗ, mới được coi là đủ đạo tâm.

Khi đến lượt mình, Nguyên Dạ bước qua ranh giới trận. Ánh sáng chói lòa bao phủ, rồi mọi thứ biến mất.

Hắn thấy mình đứng giữa cánh đồng đầy gió, trước mặt là Mạc Lão đang cười hiền.

“Dạ, con đã mệt chưa? Bỏ đi, con không cần tu tiên đâu, chỉ cần ở lại nơi này.”

Giọng nói dịu dàng, ấm áp như thật. Nguyên Dạ khựng lại, lòng dâng lên cảm xúc mãnh liệt. Từng hình ảnh quen thuộc – căn nhà tranh, tiếng suối, khói lam – tất cả ùa về.

“Con chỉ cần bình yên, vậy là đủ.” – giọng Mạc Lão vang lên, xa dần.

Nguyên Dạ nhắm mắt, bàn tay siết chặt. Một giọt máu từ ngón tay rơi xuống, hòa vào đất.

“Không, sư phụ. Con đã chọn con đường này… vì chính người.”

Trong khoảnh khắc đó, ảo cảnh vỡ nát như gương. Hắn mở mắt, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, nhưng ánh nhìn sáng rực như kiếm.

Ngoài trận, Hứa Vân Tịch đang quan sát. Lão cau mày – ảo cảnh của thiếu niên này kéo dài lâu bất thường, nhưng lại tan biến trong im lặng, không cần pháp trận hỗ trợ.

“Đạo tâm kiên định… thú vị lắm.”

Khi vòng ba bắt đầu, những người trúng tuyển tạm thời được phép lựa chọn vũ khí trong kho thử. Hầu hết chọn đao, thương, cung. Riêng Nguyên Dạ, hắn dừng lại trước giá gỗ trống không – nơi chỉ còn một thanh kiếm gãy phủ bụi.

Hắn đưa tay chạm vào. Lưỡi kiếm lạnh như băng, nhưng khi linh lực chảy qua, một luồng khí lạ lan ra – quen thuộc đến mức khiến hắn rùng mình.

Hứa Vân Tịch bước tới, hỏi:

“Ngươi chọn thứ đó sao? Nó đã gãy gần trăm năm, chẳng còn tác dụng gì.”

Nguyên Dạ mỉm cười:

“Kiếm đã gãy, nhưng ý chưa mất. Có lẽ… hợp với ta.”

Trưởng lão nhìn sâu vào hắn, rồi gật đầu:

“Tùy ngươi.”

Vòng ba là Đấu Ý, nơi các thí sinh đối kháng bằng linh lực cơ bản. Đối thủ của Nguyên Dạ là một thanh niên họ Tần, Linh Căn Trung phẩm, khí thế mạnh mẽ.

Ngay khi trận bắt đầu, Tần hét lớn, vung chưởng đẩy luồng khí nóng rực về phía Nguyên Dạ. Đất đá tung lên.

Nguyên Dạ nghiêng người né, vận dụng Linh Tức Sơ Tâm Quyết, dẫn linh lực tập trung vào kiếm gãy. Một luồng sáng xanh mờ bùng lên. Hắn quét kiếm ngang, luồng khí ấy tan rã như sương.

Tần kinh ngạc, chưa kịp phản ứng thì mũi kiếm gãy chạm vào vai, để lại vết rách nhỏ và luồng khí lạnh thấu xương.

Tiếng chuông báo kết thúc vang lên.

Hứa Vân Tịch nhìn thiếu niên trước mặt – áo rách, tay run, nhưng ánh mắt kiên định. Lão mỉm cười nhẹ:

“Tên ngươi?”

“Nguyên Dạ.”

“Từ nay, ngươi là đệ tử ngoại môn thứ ba trăm hai mươi chín của Thanh Vân Tông.”

Hắn cúi đầu, lòng trào dâng cảm xúc khó tả. Cánh cửa tu đạo đã mở. Nhưng đâu đó trong không trung, dường như có tiếng ngân lạnh của đạo trời – như lời cảnh báo rằng con đường hắn bước vào, sẽ không bao giờ còn lối quay lại.