Lửa cháy rực trên sườn núi Thanh Vân. Từ xa, toàn bộ nội môn rực sáng như một ngọn đuốc khổng lồ. Mùi máu tanh trộn lẫn khói linh dược, lan khắp không trung. Tiếng kiếm ngân, tiếng hét, tiếng bùa nổ đan xen như dông bão giữa trời.
Nguyên Dạ và Diệp Tinh chạy dọc bậc đá, mỗi bước đều in dấu máu. Gió từ đỉnh núi thổi xuống mang theo tro tàn và linh khí tan vỡ. Trước mắt họ, hàng trăm đệ tử Thanh Vân Tông đang chiến đấu với những kẻ khoác áo đỏ – Huyết Môn.
“Không ngờ chúng dám đánh thẳng vào Nội Viện.” – Diệp Tinh nói, giọng trầm.
“Chúng không đến để giết.” – Nguyên Dạ đáp, mắt nheo lại – “Chúng đến để tìm thứ gì đó.”
Hắn nhìn quanh, cảm nhận luồng khí kỳ dị lan ra từ trung tâm Linh Đài – nơi đặt Thánh Kiếm Trụ, linh vật bảo hộ tông môn. Từng đợt sóng linh khí vặn vẹo, xen lẫn hơi thở tà dị.
Từ đám khói, một bóng người bước ra. Gã mặc áo choàng đỏ sẫm, trên trán có vết ấn máu hình lưỡi kiếm. Đôi mắt đen sâu thẳm, nhìn Nguyên Dạ chằm chằm.
“Cuối cùng cũng gặp rồi, huyết chủ nhỏ.”
Nguyên Dạ khựng lại. “Ngươi biết ta?”
Gã cười khẽ, giọng khàn như kim loại cọ đá.
“Không chỉ biết. Máu của ngươi – chính là thứ Huyết Môn mong chờ suốt hai mươi năm.”
Nói xong, gã tung tay, hàng chục luồng khí đỏ phóng ra. Diệp Tinh phản ứng nhanh, dựng tường linh khí chắn trước mặt. Cú va chạm nổ tung, đá bay tung tóe.
Nguyên Dạ rút kiếm, linh khí xanh lam bốc lên.
“Ngươi nói rõ đi, máu ta có gì liên quan đến các ngươi?”
“Ngươi là di vật cuối cùng của Mạc Lão – kẻ từng là tông chủ của bọn ta trước khi phản bội.”
Nghe vậy, lòng Nguyên Dạ lạnh toát.
“Mạc Lão… là người của Huyết Môn?”
“Là sáng lập giả.” – gã đáp, ánh mắt rực lên – “Ông ta muốn tạo ra người vượt trên Thiên Đạo. Và ngươi, là kết quả thất lạc cuối cùng.”
Những lời ấy như nhát búa giáng vào tâm trí hắn. Bao ký ức về người thầy hiền từ, bỗng đổ vỡ thành tro tàn.
Gã áo đỏ giơ tay, triệu hồi thanh kiếm máu, thân kiếm như chất lỏng đang chảy.
“Đến đây, ta sẽ đưa ngươi về với dòng máu thật của mình.”
Nguyên Dạ siết chặt chuôi kiếm. “Nếu vậy… thì máu của ta sẽ chảy cho chính đạo, không cho ngươi.”
Cả hai lao vào nhau. Tiếng kiếm va chạm vang rền. Linh khí xanh và đỏ đan xen, tạo ra cơn lốc xé nát mọi thứ xung quanh. Những đệ tử khác phải lùi xa.
Mỗi chiêu của gã áo đỏ mang theo sức nặng của hàng trăm linh hồn bị tế luyện. Mỗi bước của Nguyên Dạ lại chồng thêm đau đớn trong cơ thể – huyết mạch cổ đang bị ép mở.
Máu trào ra từ ấn ký, hòa vào luồng khí, biến linh kiếm của hắn thành màu tím sẫm.
Huyết Kiếm – tầng thứ hai.
Cả ngọn núi rung lên. Gió lạnh thổi qua, tiếng kêu rền vang khắp không trung. Nguyên Dạ xoay người, đâm thẳng, lưỡi kiếm xuyên qua tường khí của địch thủ, cắt sâu vào vai. Máu đỏ văng ra, bốc khói giữa không khí.
Gã áo đỏ gào lớn, tung chưởng, đánh hắn bật lùi mấy trượng. Cả hai đều bị thương, hơi thở nặng nề.
Diệp Tinh lao tới, chặn trước mặt Nguyên Dạ, tung một chuỗi bùa sáng.
“Linh Ấn Phong Thiên!”
Ánh sáng bùng lên, vây chặt gã địch trong vòng tròn. Nhưng chỉ trong chớp mắt, gã bật cười điên dại, linh khí đỏ từ cơ thể nổ tung, phá vỡ phong ấn.
“Các ngươi nghĩ có thể phong ta sao? Huyết Môn bất diệt!”
Gã giơ tay, linh hồn máu bốc lên thành hình kiếm khổng lồ, chém xuống. Diệp Tinh bị đánh văng, máu bắn lên không trung. Nguyên Dạ gào lên, ánh mắt đỏ ngầu.
“Một lần nữa… ta lại mất người vì máu này sao?”
Hắn lao lên, linh lực trong cơ thể vỡ tung. Mọi phong ấn Thanh Tịch từng đặt nay bị xé nát. Toàn thân hắn sáng rực, huyết mạch cổ bùng nổ.
Giọng nói xa xăm vang trong đầu:
“Ngươi chọn con đường máu, không còn quay lại được nữa.”
“Ta chưa bao giờ muốn quay lại.” – hắn gầm lên.
Lưỡi kiếm trong tay rực sáng, hóa thành hình rồng lửa đỏ. Một chiêu duy nhất chém xuống.
Không gian nứt ra, mặt đất rạn nứt thành từng mảng. Gã áo đỏ bị cắt làm đôi, máu bắn lên, nhưng thay vì rơi xuống, nó tan vào không khí như bị hút bởi Nguyên Dạ.
Mọi người nhìn thấy cảnh đó đều kinh hãi. Linh khí quanh hắn biến thành xoáy đỏ, nuốt lấy xác địch.
Diệp Tinh nhìn hắn, thì thầm:
“Ngươi… đang nuốt linh hồn hắn.”
Nguyên Dạ lùi lại, thở dốc. Lưỡi kiếm trên tay vẫn cháy rực. Trong tâm trí, một phần ký ức của gã áo đỏ tràn vào – hình ảnh Mạc Lão đứng giữa biển máu, mỉm cười khi phong ấn một đứa trẻ trong cột sáng.
“Là ta…” – Nguyên Dạ thì thào – “Ta chính là đứa trẻ ấy.”
Trời đổ mưa. Nước mưa hòa với máu, rơi xuống lưỡi kiếm đang sôi sục.
Hắn quỳ xuống, cắm kiếm xuống đất.
“Ta không muốn… nhưng ta đã giết.”
Thanh Tịch xuất hiện từ xa, áo choàng bay trong gió.
“Ngươi không có lựa chọn. Đôi khi đạo cũng phải đi qua máu.”
Nguyên Dạ ngẩng đầu, ánh mắt đã khác. Không còn sợ hãi, không còn do dự – chỉ còn ánh lạnh vô biên.
“Vậy thì… ta sẽ đi con đường đó. Nhưng ta sẽ không để ai dùng máu ta nữa.”
Sấm nổ vang.
Trên đỉnh núi, Nguyên Dạ đứng giữa mưa, tay nắm Huyết Kiếm rực sáng.
Phía sau hắn, xác của kẻ địch tan dần trong gió.
Phía trước, cánh cổng trời mở ra – con đường dẫn đến thế giới của thần và quỷ.
Hắn bước đi, bóng lưng mờ trong mưa, chỉ còn lại tiếng kiếm ngân kéo dài như nỗi oán vọng:
“Từ hôm nay, đạo của ta – là máu.”