Tàng Kiếm Các nằm sâu trong lòng núi Thanh Vân, được xây dựng quanh một mạch linh thạch cổ. Không ánh mặt trời, không tiếng người, chỉ có âm thanh kim loại vang vọng giữa vách đá – tiếng hàng ngàn thanh kiếm cũ va vào nhau trong gió linh khí.
Mỗi đêm, khi gió thổi, những thanh kiếm ấy rung khẽ, tạo thành thứ âm điệu lạnh lẽo như tiếng than khóc của người đã chết.
Nguyên Dạ sống ở tầng dưới cùng.
Ngày nào hắn cũng ngồi trước Vạn Kiếm Bích, bức tường khắc hàng ngàn trận văn cổ. Nhiệm vụ của hắn: quan sát, cảm nhận và giải mã đạo kiếm ẩn bên trong.
Ba tháng qua, hắn vẫn lặng lẽ, ít nói, chỉ có tiếng thở và ánh sáng xanh yếu ớt quanh người. Nhưng càng tu luyện, hắn càng cảm thấy có điều gì đó đang nhìn hắn trong bóng tối.
Một lần, khi hắn đang thiền, có tiếng nói khàn khàn vang lên giữa gió:
“Ngươi nghĩ ngươi được tha thứ sao?”
Nguyên Dạ mở mắt. Trước mặt hắn là một hình bóng mờ, mang dáng người nhưng gương mặt phủ đầy máu, mắt rỗng.
“Ngươi là ai?”
“Huyết Ảnh của ngươi. Phần máu mà Mạc Lão phong ấn năm xưa. Bây giờ, ngươi đánh thức ta, ngươi sẽ trả giá.”
Bóng máu lao tới.
Nguyên Dạ giơ tay, Linh Kiếm bật sáng, chém mạnh. Ánh kiếm xanh va vào huyết ảnh, tạo tiếng nổ rung trời. Nhưng thay vì biến mất, bóng ấy tan thành sương đỏ, nhập thẳng vào người hắn.
Toàn thân hắn run rẩy. Máu chảy ngược, kinh mạch nứt toác. Trong đầu vang lên hàng ngàn tiếng gào. Linh khí xung quanh cuộn xoáy như bão, kéo theo hàng trăm thanh kiếm trong tàng các rung dữ dội.
Thanh Tịch cảm nhận được dao động, lập tức xuất hiện.
“Nguyên Dạ! Dừng lại ngay!”
Nhưng hắn không còn nghe thấy. Hai mắt đỏ như lửa, hơi thở rối loạn. Lưỡi kiếm gãy trong tay bỗng biến đổi, dài ra, ánh xanh hòa với ánh đỏ, hình thành Huyết Kiếm Linh – nửa linh, nửa ma.
Trong giây lát, hắn phóng ra một luồng kiếm khí khổng lồ, chém đôi phiến đá lớn. Linh thạch nổ tung, tàng các rung chuyển. Thanh Tịch tung kết ấn, bức tường phong ấn sáng lên, kìm chặt khí huyết của hắn.
Một tiếng rên dài vang ra, rồi tất cả chìm vào tĩnh lặng.
Khi tỉnh lại, Nguyên Dạ nằm trong hồ linh thủy, toàn thân băng bó. Hàn U đứng cạnh, ánh mắt lạnh lẽo:
“Ngươi đã suýt khiến cả mạch kiếm nổ tung. Huyết Ảnh trong ngươi không thể trấn áp bằng ý chí nữa. Nó đang tìm cách chiếm lấy thân xác.”
“Vậy ta phải làm gì?” – hắn hỏi, giọng khàn.
“Giết nó.”
Hàn U quăng ra một khối ngọc đen, bên trong là hình ảnh của chính hắn – bóng máu ẩn dưới nước.
“Đây là linh ấn phản chiếu. Vào đó, ngươi sẽ gặp bản thể của Huyết Ảnh. Một khi thắng, ngươi sẽ hoàn toàn kiểm soát máu mình. Nếu thua…”
“Ta sẽ chết.”
“Phải. Nhưng ít nhất chết như một người.”
Không do dự, Nguyên Dạ đặt tay lên ngọc. Cảnh vật xung quanh tan biến.
Hắn đứng giữa biển máu vô tận, bầu trời đỏ rực, đất dưới chân dày như nhung. Trước mặt hắn là bản thể Huyết Ảnh, mang gương mặt giống hệt hắn – nhưng đôi mắt đầy hận thù.
“Ngươi không hiểu gì cả. Ta chính là phần mạnh nhất trong ngươi. Không có ta, ngươi chẳng là gì.”
Nguyên Dạ nắm kiếm.
“Có lẽ. Nhưng ta không cần sức mạnh đổi lấy điên loạn.”
“Ngươi nghĩ tu tiên là con đường thanh khiết sao?” – Huyết Ảnh cười gằn – “Tu tiên là chém giết, là máu! Huyết mạch Thiên Cốt tồn tại để phá hủy trật tự. Ngươi sinh ra để nghịch đạo!”
Hai bóng người lao vào nhau.
Tiếng kiếm chạm vang như sấm. Máu và ánh sáng hòa thành cơn bão.
Nguyên Dạ vận Linh Tức, mỗi chiêu chém ra đều dội vào chính linh hồn mình. Mỗi lần va chạm, ký ức của hắn hiện lên: nụ cười của Mạc Lão, gương mặt Tô Linh Yên, tiếng chuông của Thanh Vân Sơn… tất cả bị máu nuốt dần.
“Tỉnh lại, Nguyên Dạ. Đừng để nó lấy hết ngươi.”
Giọng ai đó vang xa.
Hắn nghiến răng, dồn hết linh lực vào tim.
“Ta không là ngươi. Ngươi chỉ là phần ta phải vượt qua!”
Lưỡi kiếm rực sáng. Một đường chém xé đôi biển máu. Huyết Ảnh gào lên, tan biến thành hàng ngàn tia sáng, nhập lại vào cơ thể hắn – không còn là bóng đen, mà là ánh đỏ hòa trong ánh xanh.
Cả không gian sụp đổ.
Khi Nguyên Dạ mở mắt, ngọc đen đã vỡ vụn trong tay. Hàn U nhìn hắn, ánh mắt hiếm khi dịu lại.
“Ngươi đã thành công.”
Nguyên Dạ nhìn xuống bàn tay mình – ấn ký huyết kim đã đổi thành xanh lục pha máu, tượng trưng cho sự dung hợp giữa linh và huyết.
“Từ nay, Huyết Ảnh sẽ không còn kiểm soát ngươi, nhưng cũng chẳng ai có thể kiểm soát ngươi nữa.”
Thanh Tịch bước vào, giọng trầm:
“Ngươi đã bước đến ngưỡng mà ít ai dám tới – dung hợp linh kiếm. Nhưng hãy nhớ, đạo ngươi đi sẽ cô độc. Một khi bước tiếp, không còn đường quay lại.”
Nguyên Dạ cúi đầu, ánh mắt sáng như sao.
“Nếu con đường này do máu ta mở, thì ta sẽ đi đến tận cùng.”
Ông lặng lẽ nhìn hắn, rồi khẽ nói:
“Trong ba ngày tới, ta sẽ cử ngươi xuống núi, hộ tống linh thạch đến thành Nam Dực. Hãy coi đó là thử thách thật sự đầu tiên của ngươi – giữa thế giới người phàm.”
Khi đêm xuống, Nguyên Dạ ngồi bên cửa tàng các, ánh trăng đổ qua song sắt. Thanh kiếm gãy đặt trước mặt, lặng lẽ phát sáng.
Hắn nghe tiếng gió qua vách đá, tiếng kiếm ngân như hơi thở của đất trời. Lần đầu tiên, hắn cảm thấy bình thản – không vì sức mạnh, không vì thù hận, mà vì hắn đã hòa làm một với thứ từng khiến mình sợ hãi.
Phía xa, trong đêm tối, bóng một người ẩn hiện giữa rừng mây – Tô Linh Yên. Nàng nhìn về phía tàng các, ánh mắt phức tạp.
“Ngươi vẫn sống… tốt.”
Nhưng nàng không biết, kể từ đêm ấy, trên Thanh Vân Sơn, một sinh linh mới đã thức giấc.
Huyết và Kiếm hòa làm một.
Thiếu niên ấy – Nguyên Dạ – từ nay không còn thuộc về nhân gian.