Biển máu sôi sục. Hàng triệu linh hồn rên rỉ, gào khóc, cào xé chính bản thân mình. Không gian bị bao phủ bởi mùi tanh và khói, trời không còn xanh, chỉ là một màu đỏ ảm đạm của tuyệt vọng. Ở giữa cơn cuồng phong ấy, Tô Vân vẫn đứng thẳng, thân áo rách nát, máu hòa cùng ánh lam đang rực cháy trên thân kiếm.
Ly Nguyệt đứng ngoài rìa, ánh mắt kinh hãi. Cô thấy sư phụ mình như tan dần trong ánh sáng, từng mảnh linh khí tách khỏi thân thể, hóa thành hàng trăm ảo ảnh — mỗi ảo ảnh là một khuôn mặt khác của hắn, của những kiếp luân hồi đã qua. Tất cả đồng loạt mở miệng, tiếng nói chồng chất, vang vọng khắp hư không:
“Ngươi không thể giết chúng ta. Chúng ta là ngươi.”
Gió thổi mạnh, tiếng thét đan xen. Mỗi bóng hình vung kiếm cùng lúc, cả biển máu chuyển động, sóng linh hồn cuộn trào. Một kiếm chém tới, rồi trăm nghìn kiếm chém theo. Mỗi nhát đều mạnh như bão trời. Tô Vân chống lại tất cả — nhưng càng chém, càng nhiều bóng hình mọc ra. Hắn dần hiểu: nơi này không phải chiến trường của sức mạnh, mà là chiến trường của tâm.
Lão nhân trong kiếm gầm lên trong đầu hắn:
“Dừng lại, Tô Vân! Đây là tầng thử tâm! Càng giết, ngươi càng chìm vào vô tận của chính mình. Muốn qua được, ngươi phải nhận ra bản chất của ‘Tâm Kiếm’!”
Tô Vân đứng lặng, hít một hơi thật sâu. Tiếng gào xung quanh vẫn không ngừng. Bóng của hắn, ngàn vạn phiên bản, đang bao vây, tất cả cùng cười — nụ cười méo mó, lạnh và điên dại.
“Ngươi nói muốn tự do sao?”
“Ngươi nói muốn cứu nàng sao?”
“Thật nực cười! Tất cả đều là ngụy biện cho ham muốn chém trời!”
Từng lời như dao đâm vào tim. Hắn cúi đầu, tay run nhẹ, máu chảy xuống cán kiếm. Mọi ký ức ùa về: khi hắn còn là thiếu niên giữa sa mạc, khi hắn quỳ trước linh hồn Thiên Kiếm, khi Tư Dao tan thành tro, khi hắn hứa sẽ chém trời… Tất cả đều trộn thành một dòng hỗn loạn trong tim.
“Ngươi đã từng sợ,” — giọng nói vang lên khắp không gian — “sợ cô độc, sợ mất người, sợ không còn ai nhớ đến. Ngươi giết trời không phải vì tự do, mà vì hận thù.”
Hắn nhắm mắt. Trong bóng tối, hắn thấy một bàn tay mềm đặt lên vai mình. Giọng Tư Dao khẽ vang:
“Nếu chàng để hận dẫn đường, chàng sẽ lại trở thành chính thứ mà chàng muốn diệt.”
Tim hắn siết lại. Một giọt nước mắt rơi, hòa với máu. Khi mở mắt ra lần nữa, ánh lam trong mắt hắn dịu đi, trở thành ánh sáng trong suốt. Hắn hít một hơi, rồi buông thanh kiếm ra.
“Các ngươi nói đúng.” — Giọng hắn trầm và tĩnh lặng. “Ta hận. Nhưng ta hận chính bản thân đã không đủ mạnh để bảo vệ. Hận đó là gánh nặng, không phải sức mạnh.”
Bóng ảo ảnh ngừng lại. Biển máu dừng chuyển động.
Tô Vân giơ tay ra, không nắm kiếm mà đặt tay lên ngực. “Nếu kiếm là tâm, thì tâm cũng là kiếm. Khi tâm tĩnh, kiếm vô hình.”
Ngay khoảnh khắc đó, Thiên Kiếm tự động bay khỏi đất, lơ lửng giữa không trung. Nó tan thành hàng trăm mảnh sáng, xoay quanh hắn như dải ngân hà. Từng mảnh dần nhập vào cơ thể.
Tiếng lão nhân trong đầu vang lên, run rẩy vì xúc động:
“Ngươi đã chạm đến cảnh giới thứ hai – Tâm Kiếm Vô Ngã. Khi tâm không còn vướng chấp, kiếm không còn phân người và vật. Từ nay, ngươi chính là kiếm, mà kiếm chính là ngươi.”
Hắn mở mắt. Biển máu tan dần thành sương trắng. Hàng triệu linh hồn ngẩng nhìn hắn, rồi cúi đầu. Tất cả cùng nói một câu, giọng đồng thanh hòa thành tiếng ngân:
“Chúng ta… trở về.”
Những linh hồn tan ra, hóa thành ánh sáng bay vào ngực hắn. Làn da hắn sáng rực, huyết ấn trên ngực chuyển từ lam sang bạc, tỏa sáng như trăng.
Ly Nguyệt chạy đến, ánh mắt rực lên: “Sư phụ… người…”
Hắn quay lại, mỉm cười. “Ta đã không còn chiến đấu vì thù, mà vì giữ lấy điều ta yêu.”
Nhưng khi tiếng cuối cùng rơi xuống, bầu trời lại rung chuyển. Tầng tháp thứ hai vỡ nát, không gian mở ra một khoảng tối vô tận. Giọng nói của Thiên Sứ vang lên, lạnh hơn cả gió:
“Ngươi đã bước qua ranh giới giữa người và kiếm. Nhưng ngươi quên mất điều gì sao? Khi ngươi không còn bản ngã, ai sẽ yêu? Ai sẽ hận? Ai sẽ cứu?”
Một khe sáng mở ra giữa không trung. Trong đó, hiện ra hình ảnh của Tư Dao — nhưng ánh mắt nàng lần này không còn hiền dịu. Nàng lạnh lùng, tay cầm thanh kiếm bạc, đứng trên vầng sáng trắng.
“Tư Dao…” — hắn lẩm bẩm, tim như ngừng đập.
Nàng đáp, giọng vang như thiên âm: “Ngươi đã nói sẽ không quên ta. Nhưng khi ngươi trở thành ‘Vô Ngã’, ngươi đã quên chính lời hứa.”
Ly Nguyệt kinh hoàng: “Không thể nào… đó là linh hồn nàng sao?”
Lão nhân trong kiếm nói gấp:
“Không! Đó là ‘Ảnh Hồn’ — phần cảm xúc bị Thiên Sứ giữ lại, để trói tâm hắn lần cuối!”
Tô Vân siết nắm tay. “Nếu đó là phần tâm của nàng, ta sẽ tự tay giải thoát.”
Ảnh Hồn Tư Dao giơ kiếm. Một luồng sáng trắng giáng xuống, chém thẳng về phía hắn. Hắn nhảy lên đỡ, ánh lam và ánh trắng va chạm, phát nổ. Sức ép khủng khiếp đẩy Ly Nguyệt văng xa.
Họ lao vào nhau, kiếm ánh sáng đan chéo, nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp. Mỗi chiêu là nỗi đau, mỗi nhát là kỷ niệm. Tô Vân không dám đánh hết sức, vì mỗi lần thanh kiếm chạm, hắn cảm thấy tim mình đau nhói.
“Ngươi không thể giết ta,” — Ảnh Hồn nói, “vì ta chính là nỗi nhớ mà ngươi không dám buông.”
“Vậy thì ta sẽ mang cả nỗi nhớ này cùng ta!”
Hắn hét lên, dồn toàn bộ linh lực vào Thiên Kiếm. Ánh sáng bạc và lam hòa thành một, bùng nổ như mặt trời. Cả không gian bị xé rách, tiếng nổ vang dội. Khi ánh sáng tan, chỉ còn lại hắn quỳ giữa khoảng không, tay ôm lấy một luồng sáng nhỏ — hình dáng mờ ảo của Tư Dao.
Nàng mở mắt, giọng khẽ như gió: “Chàng lại khóc rồi…”
Hắn cúi đầu, giọng run: “Ta đã giết phần hận trong mình, nhưng ta sẽ giữ phần yêu. Dù chỉ là ảo, ta vẫn cần nàng.”
Nàng mỉm cười, chạm ngón tay vào trán hắn: “Vậy ta sẽ ở lại trong kiếm, cùng chàng chém trời.”
Linh hồn nàng tan vào kiếm. Ánh sáng lam biến thành màu bạc trắng hoàn toàn.
Lão nhân nói, giọng đầy tự hào:
“Thiên Kiếm nay đã bước sang tầng linh hồn – Tâm Kiếm Thứ Hai: Kiếm Nhân Vô Ngã. Khi không còn phân biệt giữa ta và vật, kiếm trở thành ý chí thuần túy. Ngươi đã vượt qua giới hạn mà ngay cả ta chưa từng chạm.”
Tầng thứ hai sụp đổ hoàn toàn. Cánh cổng tầng thứ ba hiện ra, tối như vực sâu, phát ra tiếng gầm như sấm. Gió lạnh thổi qua, nhưng trong lòng hắn lại tĩnh lặng lạ thường.
Ly Nguyệt tiến lại, nhìn hắn, khẽ nói: “Sư phụ… người còn là người chứ?”
Hắn mỉm cười, bàn tay đặt lên vai cô, ánh mắt hiền dịu hơn bao giờ hết. “Nếu ta còn biết bảo vệ, thì ta vẫn là người.”
Cánh cổng mở ra, ánh sáng bạc tràn ngập.
Bước qua đó, hắn sẽ đến tầng ba của Thiên Mục Tháp — nơi giam giữ linh hồn của Thiên Sứ trong hình dạng con người.
Và trên cao, giữa mây, một giọng nói vang vọng:
“Kẻ mang kiếm đã bỏ lại bản ngã. Nhưng liệu kẻ không còn ngã có thể giữ nổi nhân tâm?”
Hắn bước vào, ánh bạc nuốt trọn thân hình.
Cuộc chiến giữa Thiên Kiếm và Thiên Sứ đang đến gần.