Gió cuộn trào giữa bầu trời nứt vỡ. Từ giữa cột sáng lam khổng lồ, Tô Vân và Ly Nguyệt bay lên, thân hình hóa thành hai vệt sáng lao thẳng về phía Thiên Mục Tháp — tòa tháp chọc trời, cao đến mức như xuyên qua cả vòm thiên địa. Mỗi tầng tháp phát ra ánh vàng nhạt, chập chờn giữa mây và sấm. Mỗi tầng là một thế giới riêng biệt, một ảo cảnh do Thiên Sứ tạo nên để giam giữ linh hồn phản nghịch.
Trên đường đi, lão nhân trong kiếm thì thầm:
“Từng tầng là một cánh cửa giữa chân thực và hư vọng. Ngươi càng lên cao, linh hồn ngươi càng bị kéo sâu vào ảo mộng. Nhưng nếu muốn tìm lại linh hồn nàng, ngươi phải đi qua tất cả.”
Tô Vân không đáp, chỉ siết chặt chuôi Thiên Kiếm. Ánh lam quanh người hắn như đang sống dậy, nhịp theo từng nhịp tim. Khi chạm vào tầng đầu tiên, không gian biến đổi. Ánh sáng vàng nhạt biến thành bầu trời chiều, gió nhẹ, mùi hoa thoảng qua — khung cảnh yên bình đến kỳ lạ. Trước mắt hắn, một ngôi làng nhỏ hiện ra, có dòng sông chảy êm đềm, tiếng trẻ con nô đùa vang vọng.
Ly Nguyệt ngỡ ngàng: “Đây là đâu?”
Hắn không nói, vì tim hắn đã thắt lại. Giữa làng ấy, bên khung cửa gỗ, Tư Dao đang ngồi. Nàng mặc áo trắng, tóc buông dài, đôi mắt cong cong khi mỉm cười nhìn hắn. Không hề có khói lửa, không có máu, chỉ có nắng chiều và tiếng sáo du dương.
“Chàng về rồi à?” — giọng nàng dịu dàng, như xé nát khoảng trống trong tim hắn.
Tô Vân đứng lặng, bàn tay khẽ run. “Tư Dao…”
Nàng bước đến, nhẹ như gió, bàn tay lạnh chạm vào má hắn. “Tại sao chàng luôn khổ sở như thế? Hãy ở lại đây. Quên kiếm, quên trời, quên tất cả. Chỉ có ta và chàng thôi.”
Giọng nàng như mật rót vào tim. Ánh mắt hắn dần mờ, mọi nỗi hận, mọi ký ức chiến đấu dường như tan biến. Hắn cảm nhận được hơi ấm, mùi hương của nàng, và sự bình yên mà hắn chưa từng có.
Ly Nguyệt đứng phía xa, sững người. “Sư phụ…”
Lão nhân trong kiếm hét lên:
“Không được tin! Đó là ảo ảnh do linh hồn nàng bị giam giữ sinh ra! Nếu ngươi đắm chìm, ngươi sẽ vĩnh viễn ở lại tầng này!”
Nhưng Tô Vân không nghe thấy. Tư Dao ôm lấy hắn, giọng nàng như ru ngủ: “Ở lại đi… chẳng phải chàng muốn bình yên sao?”
Một giọt nước mắt rơi xuống vai nàng, thấm vào vải áo trắng. Nhưng khi ánh sáng lam trong mắt hắn lóe lên, hắn khẽ nói: “Bình yên không có thật nếu nó được đổi bằng dối trá.”
Bàn tay hắn đặt lên lưng nàng. Một luồng khí lam bùng nổ, xuyên qua cơ thể mảnh mai ấy. Tư Dao mở to mắt, thân thể dần trong suốt, môi run run. “Chàng… đã nhớ ra rồi…”
Hắn ôm chặt nàng, giọng nghẹn: “Ta xin lỗi. Nhưng chỉ có cách này mới cứu được nàng.”
Nàng mỉm cười, nước mắt lăn dài: “Vậy hãy hứa với ta… dù có giết trời, chàng cũng phải sống.”
“Ta hứa.”
Cơ thể nàng tan ra thành muôn mảnh sáng, hòa vào kiếm. Một luồng linh khí ấm áp tràn vào ngực hắn. Huyết ấn Thiên Kiếm trên ngực bừng sáng, hình ảnh một cánh hoa trắng nở ra từ tâm ấn.
Ly Nguyệt chạy đến, đôi mắt đỏ hoe: “Sư phụ, nàng ấy…?”
“Đã trở lại. Nhưng chỉ là linh hồn, chưa đủ tỉnh.” — Hắn khẽ đáp.
Không gian bắt đầu rung chuyển, những mảnh nhà, dòng sông, tiếng cười của trẻ nhỏ tan dần như sương. Trước mắt họ, cánh cổng bằng ánh sáng mở ra, dẫn lên tầng hai.
Từ xa, giọng nói của Thiên Sứ vang vọng, trầm và lạnh:
“Ngươi đã chọn chém ảo ảnh của chính lòng mình. Tốt lắm. Nhưng mỗi tầng sẽ không chỉ thử sức, mà thử cả nhân tâm. Càng đi lên, ngươi càng mất đi chính mình.”
Tô Vân nắm chặt chuôi kiếm, giọng hắn như lưỡi dao: “Nếu mất chính ta mà cứu được linh hồn nàng, thì ta cam lòng.”
Cánh cổng phát sáng mạnh, cả hai bước vào. Thế giới xung quanh thay đổi. Không còn là làng nhỏ, mà là một biển máu khổng lồ, nơi hàng triệu linh hồn đang gào khóc. Trên cao, vô số thiên ấn lơ lửng, mỗi ấn khắc một chữ “TỘI”.
Ly Nguyệt kinh hãi: “Đây là…”
Lão nhân trong kiếm trầm giọng:
“Tầng thứ hai – Hải Vực Vô Tội. Nơi chứa những linh hồn bị Thiên Đạo cho là tội lỗi vì dám mưu cầu tự do. Nếu muốn đi tiếp, hắn phải khiến biển máu này yên.”
Gió lạnh rít qua, những linh hồn bắt đầu tụ lại, hóa thành vô số hình người, tay cầm kiếm, mặt không cảm xúc. Họ đều là “hắn” trong những kiếp trước — hàng trăm phiên bản của Thiên Kiếm Luân Hồi đã bị tiêu diệt, giờ biến thành đội quân vô hồn.
Một trong số họ bước ra, ánh mắt trống rỗng: “Ngươi đến muộn rồi. Chúng ta đều đã chết, chỉ còn ngươi chưa.”
Tô Vân siết chặt kiếm. “Vậy thì ta sẽ khiến các ngươi sống lại — bằng máu của trời.”
Hắn lao vào giữa biển linh hồn, kiếm lam vung lên, ánh sáng bùng nổ. Tiếng gào thét vang khắp tầng tháp. Ly Nguyệt đứng ngoài, nhìn người sư phụ của mình hòa vào biển máu, mỗi nhát chém là một phần ký ức, mỗi vết thương là một phần hồn bị kéo ra.
Trên đỉnh tháp, Thiên Sứ nhìn xuống, đôi mắt vàng lạnh lẽo, giọng vang trong không gian:
“Ngươi càng giết, ngươi càng trở thành ta.”
Nhưng Tô Vân không dừng. Trong biển đỏ, ánh lam của hắn vẫn sáng hơn tất cả.
“Nếu phải trở thành ngươi để cứu nàng — ta sẽ giết ngươi bằng chính hình bóng của ngươi.”
Lưỡi kiếm chém ngang, biển máu nổ tung. Giữa cơn bão linh hồn, hắn bước lên thẳng, đôi mắt sáng lam phản chiếu bầu trời đang sụp đổ. Một tầng nữa lại sụp, và Thiên Kiếm Luân Hồi bước sâu hơn vào định mệnh.