MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Kiếm Luân HồChương 9: Hồi Ức Máu Và Năm Thần Ngũ Hành

Thiên Kiếm Luân Hồ

Chương 9: Hồi Ức Máu Và Năm Thần Ngũ Hành

1,429 từ · ~8 phút đọc

Gió thét dữ dội trên không trung, sấm sét đan chằng chịt giữa bầu trời. Từ trong cơn cuồng phong, năm cột sáng ngũ sắc giáng xuống, mặt đất vỡ toác, linh khí dội ngược lên tận trời cao. Đất trời run rẩy như sắp sụp đổ. Trên nền đất nứt, Tô Vân đứng sừng sững, áo rách tả tơi, ánh lam quanh người tỏa sáng mạnh đến nỗi mây đen cũng bị đẩy lùi.

Năm bóng người hiện ra giữa ánh sáng:

– Một kẻ khoác giáp vàng, mắt sáng như lửa – Kim Thần.

– Một nữ nhân tóc xanh, tay cầm trượng ngọc – Mộc Thần.

– Một người mảnh khảnh, thân thể ẩn hiện như sương – Thủy Thần.

– Một nam tử tóc đỏ, toàn thân tỏa nhiệt – Hỏa Thần.

– Và một bóng đen cao lớn, mắt sáng màu nâu đất – Thổ Thần.

Cả năm hợp thành vòng tròn, linh lực kết nối thành Ngũ Hành Phong Ấn Trận, trấn áp toàn bộ không gian. Ly Nguyệt đứng phía sau, gần như không thể thở nổi. Linh khí của họ nặng đến mức chỉ một hơi cũng khiến người yếu hơn bị nghiền nát.

Kim Thần là kẻ đầu tiên mở lời, giọng như tiếng kim loại va nhau:

“Kẻ nghịch thiên, ngươi mang trong mình tàn hồn của Thiên Kiếm. Tội đó không thể tha.”

Tô Vân ngẩng đầu, đôi mắt sáng lam phản chiếu năm sắc linh quang. “Tội ư? Chỉ vì ta không muốn quỳ dưới chân bọn ngươi?”

Hỏa Thần cười khẩy, giọng như ngọn lửa: “Kẻ yếu nói về tự do nghe thật nực cười.”

“Thế thì để xem ai yếu.” — Hắn lạnh giọng, rút Thiên Kiếm khỏi vỏ.

Một tiếng ngân vang khắp không gian, lam quang bùng nổ. Bầu trời rung chuyển. Hắn bước lên, ánh sáng lam dưới chân tỏa ra từng vòng tròn lớn, cuốn lấy cả ngọn núi.

Kim Thần lao đến đầu tiên. Hắn vung kiếm vàng, mỗi nhát chém đều nặng như cả ngàn tảng đá. Tô Vân nâng kiếm đỡ. Tiếng kim loại chạm nhau nổ tung như sấm. Đất nứt, không khí biến dạng. Hắn xoay người, phản chiêu, ánh lam va vào kiếm vàng, tạo ra tia sáng chói lòa. Hai người lao vào nhau hàng chục lần trong nháy mắt. Mỗi lần va chạm là một cơn gió lốc.

Bỗng, Mộc Thần hô khẽ, tay vung trượng, từ mặt đất mọc lên vô số dây leo khổng lồ quấn chặt lấy Tô Vân. Hắn nghiến răng, kiếm lam xoay vòng. Từ trong tâm kiếm, một luồng sáng bùng ra, chém đứt toàn bộ dây leo. “Lá cây cũng muốn trói kiếm sao?” — hắn gằn giọng, rồi chém thẳng lên trời. Mộc Thần bị đánh văng, máu xanh văng ra, hóa thành cơn mưa sáng.

Nhưng chưa kịp nghỉ, Hỏa Thần đã xuất hiện trước mặt, đấm thẳng vào ngực. Ngọn lửa nóng đỏ như mặt trời phun trào, thổi bay cả không gian. Ly Nguyệt hét lên: “Sư phụ!”

Trong cơn lửa, Tô Vân vẫn đứng yên. Ánh lam tỏa sáng giữa biển đỏ, lạnh và tàn khốc. “Hỏa diệt, kiếm sinh.” Hắn vung kiếm, lửa bị xẻ đôi, hóa thành bụi sáng. Một luồng lam quang xuyên qua thân Hỏa Thần, máu đỏ lẫn ánh vàng phun ra.

Thủy Thần không nói lời nào, chỉ nâng tay, sóng nước trào lên che khuất cả trời. Nước biến thành hàng nghìn thanh kiếm, tất cả lao vào Tô Vân. Hắn nhắm mắt, tay siết chặt chuôi kiếm. Khi mở ra, ánh lam phủ kín đồng tử. “Thiên Kiếm Tâm Ảnh — Phản Chiêu!”

Hàng ngàn thanh kiếm nước đồng loạt dừng giữa không trung, rồi quay ngược lại, chém về chính chủ nhân. Thủy Thần kêu thảm, thân thể bị xé tan thành bụi nước.

Thổ Thần đứng yên nãy giờ mới động. Hắn giậm mạnh chân. Đất rung như sấm, những khối đá khổng lồ dựng lên, vây kín bầu trời. Cả thế giới trở thành nhà tù đất. “Ngươi không thể thắng được đất.”

Tô Vân khẽ cười: “Kiếm sinh từ đất, sao lại sợ đất?”

Hắn hít sâu, tay trái đặt lên ngực. Huyết ấn Thiên Kiếm bùng sáng. Máu tuôn ra, hòa vào thân kiếm. “Thiên Kiếm Luân Hồi – Hồn Trảm!”

Một đường kiếm từ dưới đất vút lên, chém thẳng qua bầu trời. Đất vỡ nát, núi bị xẻ đôi. Thổ Thần gào lên, thân thể nứt ra từng mảnh. Tất cả sụp đổ. Cả Ngũ Hành Trận tan biến trong tiếng sấm long trời.

Mọi thứ im lặng. Gió lặng, đất cháy đen. Ly Nguyệt chạy đến, đỡ hắn. “Sư phụ, người… giết họ rồi sao?”

Hắn thở dốc, máu chảy ra từ khóe môi. “Không… họ không chết. Họ chỉ bị ta cắt khỏi chuỗi Thiên Đạo.”

Quả thật, năm luồng sáng bay lên từ mặt đất, lơ lửng trên không, dần tụ lại trước mặt hắn. Lão nhân trong kiếm nói khẽ:

“Đó chính là năm mảnh hồn đầu tiên của ngươi trong những kiếp trước. Mỗi Thần là một phần ý chí của ngươi từng bị Thiên Sứ cướp đi để duy trì Ngũ Hành Trận. Hấp thu chúng, ngươi sẽ lấy lại ký ức.”

Tô Vân ngẩng nhìn, giơ tay. Năm luồng sáng bay đến, nhập vào ngực. Một luồng đau nhói xuyên thấu linh hồn. Hắn ngã quỵ, hai tay siết chặt đất. Trong đầu hiện lên vô số hình ảnh: chiến trường ngàn năm trước, trời nứt, máu đổ, và một người con gái mặc áo trắng đứng giữa mưa máu, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định.

“Thiên Kiếm…” — cô gọi, giọng run run — “nếu có kiếp sau, ta sẽ vẫn đi cùng chàng.”

Rồi cô mỉm cười, lao vào giữa trận pháp, thân thể nổ tung trong biển lửa.

Tô Vân gào lên, cả bầu trời rung chuyển. Ly Nguyệt giật mình, linh khí quanh người hắn bùng nổ dữ dội. Cô không biết vì sao, nhưng nước mắt tự rơi. “Sư phụ… người nhớ lại rồi phải không?”

Hắn thở dốc, giọng khàn đặc: “Nàng ấy tên… Tư Dao. Nàng là người của ta trong kiếp trước.”

Hắn nhìn lên trời, đôi mắt rực sáng, giữa ánh lam nay có cả sắc đỏ máu. “Thiên Sứ giết nàng… lấy hồn nàng để khóa kiếm ta lại.”

Lão nhân trong kiếm nói nhỏ: “Phải. Hồn nàng là mảnh cuối cùng, linh hồn thứ mười ba — trái tim của Thiên Kiếm. Nếu ngươi muốn hoàn toàn thức tỉnh, phải cứu hồn nàng khỏi tay hắn.”

Tô Vân siết chặt Thiên Kiếm, giọng trầm như sấm: “Nếu hắn giữ hồn nàng, ta sẽ xé trời để lấy lại.”

Ly Nguyệt đứng cạnh, nhìn hắn với ánh mắt vừa sợ hãi vừa khâm phục. Cô khẽ nói: “Sư phụ, nếu phải đối đầu với cả trời, con cũng không lùi.”

Hắn quay sang, nhìn cô. Trong mắt hắn là sự kiên định pha chút đau thương. “Ngươi sẽ phải thấy điều khủng khiếp hơn cả thiên đạo. Nhưng nếu ngươi chọn đi cùng, hãy chuẩn bị mất tất cả.”

Cô cúi đầu, đáp không do dự: “Con đã mất tất cả từ lâu.”

Một cơn gió mạnh nổi lên, thổi tung bụi cát. Ánh sáng lam quanh hắn bùng nổ, hóa thành cột sáng đâm thẳng lên trời. Ở phía xa, đỉnh Linh Tiêu hiện ra trong mây, và giữa tầng mây ấy, Thiên Mục Tháp đang mở ra lần nữa. Một giọng nói lạnh lẽo vang khắp không gian:

“Ngươi đã lấy lại năm phần hồn. Tốt. Nhưng hãy nhớ, càng gần sự thật, ngươi càng gần diệt vong.”

Tô Vân ngẩng đầu, cười nhạt. “Nếu cái giá của sự thật là diệt vong, ta sẵn lòng.”

Ánh lam trong mắt hắn hóa thành kiếm quang, bắn thẳng vào trời. Cả Huyễn Thành rung chuyển, từng viên đá cổ phát sáng, như hồi sinh sau ngàn năm ngủ yên. Trên trời, sấm nổ liên hồi, mây cuộn xoáy thành hình kiếm khổng lồ.

Hắn giơ thanh Thiên Kiếm lên cao, giọng trầm như thần thánh tuyên ngôn:

“Từ nay, ta không còn là truyền nhân của Thiên Kiếm. Ta chính là Thiên Kiếm!”

Gió bão gào thét, ánh sáng lam che phủ cả bầu trời.

Từ xa, trong Thiên Mục Tháp, Thiên Sứ mở mắt, đôi con ngươi vàng kim phản chiếu hình ảnh hắn. Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi vị thần cổ xưa ấy.

“Đến đi, Tô Vân. Đến để kết thúc luân hồi này.”

Bầu trời rạn nứt thành muôn mảnh ánh sáng.

Một cuộc chiến mới, giữa người và trời, giữa kiếm và định mệnh, đã chính thức bắt đầu.