Trăng tròn treo lơ lửng giữa bầu trời, ánh sáng mờ nhạt soi xuống những bức tường cổ nứt nẻ của Huyễn Thành. Đêm tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng gió rít qua những vòm mái sụp đổ, hòa cùng hơi lạnh thấm vào da thịt. Trên đỉnh một tòa tháp đổ, Tô Vân ngồi xếp bằng, trước mặt là thanh Thiên Kiếm cắm sâu xuống đất, quanh đó ánh lam tỏa ra từng vòng xoắn khí. Mỗi hơi thở của hắn như kéo cả bầu trời chuyển động.
Ly Nguyệt ngồi cách đó không xa, ánh mắt không rời hắn một khắc. Linh khí từ cơ thể Tô Vân tỏa ra mạnh đến mức gió thổi ngược, cát bụi bị cuốn lên thành xoáy lốc. Cô biết, hắn đang bắt đầu điều mà ngàn năm qua chưa ai dám làm — tu luyện Hồn Kiếm Pháp, công pháp bị cấm tuyệt đối trong giới tu chân.
Trong đầu hắn, giọng nói của lão nhân xưa lại vang lên, trầm như sấm giữa đêm:
“Hồn Kiếm Pháp là cấm đạo. Nó không chỉ rèn thân, mà tách linh hồn thành hai nửa — một nửa mang ý chí, một nửa mang bản năng. Ý chí sẽ đi tìm trời, bản năng sẽ giữ thân xác. Nếu ngươi không đủ mạnh để gắn kết chúng lại, linh hồn ngươi sẽ tan biến vĩnh viễn.”
Tô Vân hít sâu, huyết ấn Thiên Kiếm trên ngực bắt đầu phát sáng dữ dội. Hắn nhắm mắt, ngón tay kết ấn, miệng đọc chậm rãi từng chữ cổ trong ngọc quyết. Ánh sáng lam quanh người biến thành những sợi mảnh như tơ, đan xen thành hình kiếm. Gió đột ngột ngừng, không gian như bị khóa lại. Một giọt máu đỏ tươi rơi xuống lưỡi kiếm. Tức thì, toàn bộ Huyễn Thành rung chuyển.
“Thiên Hồn phân, Kiếm Hồn khai!” — hắn hét khẽ, máu từ tim tuôn ra, hòa vào luồng sáng lam. Linh hồn hắn tách rời khỏi thân thể, biến thành một bóng trắng mờ ảo. Bóng ấy nhìn lại bản thể, đôi mắt lạnh, không còn hơi người — chỉ còn sự sắc bén tuyệt đối của kiếm.
Ly Nguyệt đứng bật dậy, sợ hãi: “Sư phụ!”
Nhưng giọng lão nhân vang lên trấn an nàng: “Không được động. Đây là thời khắc quyết định. Nếu can thiệp, hắn sẽ chết thật.”
Bóng linh hồn Tô Vân chậm rãi mở mắt, ngẩng nhìn bầu trời. Bầu trời lập tức rạn nứt, ánh sáng lam phóng lên thành cột, xuyên qua mây. Không gian chuyển sắc, hiện ra vô số dải ký hiệu xoay quanh. Ở giữa, một con đường ánh sáng mở ra — Lộ Trời.
“Hồn ngươi đã mở cửa,” lão nhân nói, “giờ là lúc ngươi đi tìm kẻ tự xưng Thiên Sứ.”
Linh hồn Tô Vân bước lên không trung, mỗi bước lại để lại vệt sáng. Thế giới dưới chân hắn mờ dần, còn lại một cõi hư vô tràn ngập ánh vàng — nơi các quy tắc của trời được dệt thành sợi. Trong không gian ấy, hàng nghìn thanh kiếm ánh sáng lơ lửng, tất cả đều hướng về trung tâm — một ngọn tháp khổng lồ dựng giữa bầu trời, phủ đầy chữ Thiên cổ xưa.
“Thiên Mục Tháp…” — hắn lẩm bẩm.
Từ đỉnh tháp, một giọng nói vang xuống, lạnh và vang dội như sấm:
“Lại một mảnh hồn lạc lối. Ngươi là ai?”
“Là kẻ mang Thiên Kiếm.”
“Ha…” — tiếng cười trầm đục, “lại một linh hồn muốn thách thức thiên đạo. Ngươi tưởng chỉ bằng một tia hồn mà có thể tới đây sao?”
Tô Vân không đáp, chỉ giơ tay. Hồn kiếm xuất hiện, ánh lam bùng nổ, chiếu sáng cả tầng không. Những chữ Thiên run lên, tháp rung chuyển. Từ trong mây, hàng trăm bóng áo trắng xuất hiện — đó là Thiên Binh, linh thể canh giữ lối vào của Thiên Sứ. Mỗi kẻ đều mang kiếm vàng, khí tức mạnh ngang tu sĩ Chân Tiên.
Hắn hít sâu, linh hồn chấn động. “Nếu là trời sinh ra để cấm ta, vậy ta sẽ diệt trời trước.”
Kiếm trong tay vung lên. Một đường sáng lam xoắn ốc bắn ra, chém xuyên không gian. Những Thiên Binh đầu tiên tan rã thành bụi sáng, nhưng ngay lập tức, hàng trăm kẻ khác thay thế, lao đến từ bốn phía. Tô Vân xoay người, thân thể như hóa vào ánh sáng, mỗi nhát chém của hắn là một vệt lam rực rỡ xé ngang trời.
Tiếng va chạm vang dội như sấm không ngớt. Lưỡi kiếm của hắn nhuộm máu linh thể, ánh sáng lam chuyển dần sang tím. Mồ hôi lạnh tràn xuống trán. Nhưng hắn vẫn không lùi.
Sau vô số nhát chém, cuối cùng, bầu trời nứt đôi. Thiên Binh tan biến. Giọng nói khi nãy vang lên lần nữa, lần này gần hơn, và trầm thấp hơn:
“Ngươi thật sự là kẻ mang Thiên Kiếm… Ta đã chờ ngươi.”
Một bóng người hiện ra trên đỉnh tháp — mái tóc trắng như tuyết, y phục vàng, ánh mắt sáng như sao. Hắn đứng đó, không tỏa sát khí, nhưng chỉ một ánh nhìn đã khiến không gian đông cứng.
“Ngươi là Thiên Sứ?”
“Không,” hắn đáp, “ta là người giữ trật tự. Còn ngươi — là mối sai lệch cuối cùng.”
Tô Vân nhếch môi, ánh sáng lam trong mắt bùng lên. “Vậy thì, sai lệch này sẽ viết lại trật tự.”
Hắn vung kiếm. Cả thế giới run rẩy.
Thời gian như ngừng lại. Hai luồng linh khí — một lam, một vàng — va vào nhau, tạo thành cơn bão năng lượng. Mây bị xé nát, ánh sáng phủ khắp không gian. Nhưng khi ánh sáng tan, Thiên Sứ vẫn đứng đó, không hề hấn gì, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại.
“Ngươi mạnh, nhưng chưa đủ. Khi linh hồn quay về xác, ngươi sẽ hiểu rằng, để chém trời, cần thứ không chỉ là hận — mà là tuyệt đối minh tâm.”
Một luồng ánh sáng quét qua. Linh hồn hắn bị đẩy văng ra khỏi tháp, rơi ngược xuống Huyễn Thành.
Trong khoảnh khắc linh hồn nhập lại thân, Tô Vân mở choàng mắt, thở dốc. Ly Nguyệt lập tức chạy tới. “Sư phụ!”
Hắn không đáp, mồ hôi ướt đẫm áo, hơi thở dồn dập. Nhưng trong mắt hắn, một tia sáng mới đã xuất hiện — không còn chỉ là sát ý, mà là hiểu biết sâu hơn về linh hồn.
“Ta đã thấy hắn,” — hắn nói khẽ. “Thiên Sứ thật sự tồn tại, và hắn không chỉ là kẻ giữ trật tự. Hắn… mang hình người, nhưng trong người hắn có linh hồn của nhiều kiếp khác nhau. Hắn là tập hợp của tất cả những ai từng chém trời mà thất bại.”
Ly Nguyệt sững sờ: “Nghĩa là… hắn là kết tinh của vô số Thiên Kiếm trước kia?”
“Đúng.” — Tô Vân đáp. “Mỗi kẻ phản nghịch bị giết, linh hồn sẽ bị kéo nhập vào Thiên Sứ, để hắn mạnh thêm. Vì vậy, muốn giết hắn, ta phải thu lại tất cả linh hồn đã mất — chính là thu lại chính ta của những kiếp trước.”
Ánh sáng lam lại bùng lên quanh người hắn, thổi tung cát bụi. “Bắt đầu từ nay, ta sẽ đi tìm từng mảnh linh hồn của mình. Khi ta thu đủ tất cả, trời cũng không dám gọi tên ta nữa.”
Xa xa, bầu trời nứt ra một khe sáng. Từ trong đó, một ngôi điện vàng khổng lồ dần hiện hình — năm trụ cao sừng sững, trên mỗi trụ khắc một ký hiệu: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.
Lão nhân trong kiếm run giọng:
“Không… đó là Ngũ Hành Thần Điện — thế lực cổ xưa từng phục vụ Thiên Sứ. Chúng không thuộc thiên giới, cũng không thuộc nhân gian. Chúng là tay chân của trời.”
Gió cuộn lên, mặt đất rung mạnh. Giữa cơn bão ánh sáng, năm luồng linh khí ngũ sắc giáng xuống, tạo thành năm bóng người lơ lửng giữa không trung, giọng nói vang vọng:
“Kẻ nghịch thiên, ngươi đã bị ghi danh trong Luật Trời. Từ nay, dù ở cõi nào, chúng ta cũng sẽ theo ngươi đến tận cùng.”
Tô Vân chậm rãi đứng dậy, ánh sáng lam quanh người trở nên dữ dội hơn bao giờ hết.
“Vậy thì tốt,” — hắn nói, giọng khàn khàn, nhưng kiên định như đá, “các ngươi đến trước. Ta sẽ bắt đầu thu lại máu nợ của mình, từ các ngươi.”
Gió lam và ngũ sắc đan xen, bầu trời rung chuyển. Một trận đại chiến sắp nổ ra — khởi đầu cho hành trình của kẻ mang Thiên Kiếm, chống lại cả thiên mệnh.