MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Kiếm Luân HồChương 6: Sứ Giả Linh Tiêu Môn

Thiên Kiếm Luân Hồ

Chương 6: Sứ Giả Linh Tiêu Môn

1,407 từ · ~8 phút đọc

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên len qua tán cây, sương mờ dày đặc tan dần, rừng Vạn Trượng im lặng đến lạ. Dưới tán cổ thụ, Tô Vân ngồi khoanh chân, thanh Thiên Kiếm cắm trước mặt, ánh lam trên lưỡi kiếm phản chiếu trong mắt hắn như mặt hồ tĩnh lặng. Mọi thứ xung quanh đều yên bình — quá yên bình, như thể cơn bão đang lặng chờ phía sau. Ly Nguyệt ngồi cách đó vài bước, khẽ lau máu khô trên áo, đôi mắt vẫn còn kinh hãi sau những gì chứng kiến ở Thiên Hồn Đài. Cô nhìn sư phụ mình — gương mặt hắn không còn nét phàm tục, khí tức tỏa ra khiến cỏ cây cũng phải nghiêng mình.

“Ngươi đã đạt đến tầng nhập thể rồi,” giọng lão nhân trong tâm hắn vang lên, “kiếm và người đã hợp một. Nhưng nhớ kỹ, kẻ khác sẽ cảm nhận được dao động của Thiên Kiếm. Chúng sẽ tìm đến.”

Tô Vân mở mắt, khẽ gật đầu. “Để đến thì đến. Nếu trời muốn ta chết, ta sẽ khiến trời nếm mùi đau đớn trước.”

Hắn đứng dậy, ánh sáng lam từ kiếm tan dần. Cả hai rời rừng, đi về hướng Đông, men theo con đường đá dẫn ra thảo nguyên rộng. Sau nhiều ngày, họ đến một vùng đất mới — chân núi Linh Tiêu, nơi mây trắng phủ quanh năm. Trên đỉnh, ẩn trong tầng sương là những dãy cung điện lơ lửng giữa không trung, rực rỡ như tiên cảnh. Ly Nguyệt nhìn lên, khẽ thốt: “Linh Tiêu Môn…”

Cái tên ấy vang lên khiến Tô Vân nheo mắt. Linh Tiêu Môn — tông môn lớn nhất thiên hạ, cai quản hơn ba trăm môn phái nhỏ, là kẻ từng dẫn đầu cuộc tàn sát diệt Thiên Kiếm Tông ngàn năm trước.

“Ngươi biết nơi này?” — hắn hỏi.

Cô gật đầu. “Khi còn ở Huyết Ảnh Môn, ta từng nghe sư trưởng nói Linh Tiêu Môn nắm giữ Bí Ảnh Châu, vật dẫn để truy tìm khí tức Thiên Kiếm.”

Hắn im lặng. Ánh mắt sâu như đáy vực. “Vậy thì, không cần trốn nữa.”

Hai người đi đến chân núi. Khí trời ở đây nặng linh lực, gió mang theo hương đàn mộc thoang thoảng. Bỗng, từ xa vang lên tiếng sáo trầm, linh khí dao động. Một đoàn người áo trắng xuất hiện, di chuyển trên những thanh kiếm bay lơ lửng. Người dẫn đầu là một nam tử khoảng ba mươi, áo choàng thêu biểu tượng Linh Tiêu Điện — ngọn tháp cao chạm trời. Hắn hạ xuống trước mặt Tô Vân, ánh mắt lạnh như băng.

“Ngươi là ai mà dám bước vào cấm địa Linh Tiêu?”

Tô Vân bình thản: “Đường không cấm người qua, sao gọi là cấm địa?”

Tên kia cười khẩy. “Khí tức trên người ngươi... lạ lắm. Lam quang đó — là của Thiên Kiếm phải không?”

Đám người phía sau lập tức tản ra, bao vây. Ly Nguyệt khẽ lùi lại, nhưng Tô Vân giơ tay, ngăn cô. “Không cần.”

Người áo trắng vung tay, trong không trung xuất hiện một tấm ngọc phù. Từ trong đó bắn ra luồng sáng vàng, chiếu thẳng vào ngực Tô Vân. Tức khắc, huyết ấn Thiên Kiếm phát sáng, ánh lam trỗi dậy như sấm. Gió thổi mạnh, cát bay mịt mù. “Không sai,” hắn lạnh lùng nói, “chính là hắn.”

“Bắt lại!” — tiếng hô vang như sấm.

Hàng chục đệ tử Linh Tiêu đồng loạt xuất kiếm. Không khí dày đặc linh khí, kiếm quang phủ kín bầu trời. Tô Vân hít sâu, rút Thiên Kiếm ra. Ánh sáng lam bùng lên chói lòa, hòa cùng tiếng ngân trầm hùng. Một đường kiếm vung ra, bầu trời nứt toác, đất bị xẻ thành rãnh dài hàng trăm trượng.

Âm thanh nổ vang như sét giáng. Hàng chục người bị hất văng, máu phun thành cột. Nhưng vẫn còn nhiều kẻ khác xông lên. Họ tạo thành Vạn Tượng Trận — đại trận liên hợp, dùng linh khí của hàng trăm người làm một. Bầu trời xoay tròn, hình thành vòng sáng khổng lồ phủ xuống. Sức ép như núi đè, khiến cỏ cây xung quanh gục rạp.

Ly Nguyệt thổi sáo, âm thanh ngân lên, sóng khí tím tỏa ra hỗ trợ, nhưng bị đẩy lùi ngay lập tức. Nàng ho sặc máu. Tô Vân nắm chặt chuôi kiếm, huyết ấn trên ngực phát sáng dữ dội. Hắn gào khẽ: “Thiên Kiếm Huyết Dẫn — mở!”

Máu từ ngực hắn tuôn ra, hòa vào thân kiếm. Bầu trời chấn động, lam quang biến thành những tia sét chằng chịt. Một bóng hình khổng lồ hiện lên phía sau hắn — hình người cầm kiếm, ánh mắt như thần.

Cả không gian rung chuyển. Kiếm khí bốc lên như bão, cắt nát Vạn Tượng Trận. Tiếng la hét vang khắp núi. Người dẫn đầu vội niệm chú, tay kết ấn, dùng linh lực tạo khiên vàng chắn trước ngực. Nhưng trong nháy mắt, lưỡi kiếm lam xuyên thủng, cắt ngang vai hắn, máu bắn tung tóe.

“Ngươi… rốt cuộc là gì?” — hắn hét.

“Ta?” — Tô Vân nói khẽ, “là kẻ mà Linh Tiêu Môn các ngươi không bao giờ nên đánh thức.”

Hắn nhảy lên cao, cả người hòa vào luồng sáng lam. Một chiêu kiếm cuối cùng giáng xuống — Thiên Kiếm Hồi Luân. Ánh sáng bao phủ cả vùng trời, mọi vật như bị xóa khỏi không gian trong chớp mắt. Khi ánh sáng tan, đất nứt toác, rừng bị san phẳng. Tất cả đệ tử Linh Tiêu ngã gục, chỉ còn lại người dẫn đầu đang quỳ gối, thở dốc, máu thấm ướt áo.

Tô Vân tiến lại gần, ánh mắt lạnh như thép. “Quay về nói với chủ các ngươi: Thiên Kiếm đã trở lại. Nếu trời còn dám diệt ta, ta sẽ chém trời trước.”

Người kia cố ngẩng đầu, run rẩy: “Ngươi… ngươi không hiểu… Linh Tiêu Môn không chỉ có một người như ta… phía sau còn có… Thiên Sứ…”

Tô Vân ngẩng lên, cảm nhận được một áp lực khủng khiếp từ xa đang tiến đến. Không khí đột ngột đông cứng, gió ngừng thổi, đất nứt ra từng vệt.

Trên bầu trời, một cánh cổng ánh vàng mở ra, hàng nghìn linh phù xoay quanh, tạo thành vòng tròn khổng lồ. Giữa ánh sáng ấy, một người bước ra. Mái tóc bạc dài, áo choàng trắng tinh, đôi mắt như sao trời. Giọng nói của hắn vang vọng cả thiên không:

“Kẻ mang Thiên Kiếm, ngươi đã tái sinh. Hãy quỳ xuống, hoặc tan biến.”

Ly Nguyệt hoảng hốt: “Sư phụ, đó là Sứ Giả Linh Tiêu — cảnh giới Chân Tiên!”

Tô Vân không đáp. Gió nổi lên quanh hắn, cát đá bay tứ tung. Hắn cười nhạt: “Nếu là trời, ta vẫn chém. Nếu là tiên, ta vẫn giết.”

Ánh sáng lam bùng lên lần nữa, mạnh hơn mọi lần trước. Sấm nổ vang rền, đất trời đổi sắc. Cả hai lao vào nhau, kiếm và pháp ấn va chạm, nổ tung ánh sáng khắp dãy núi Linh Tiêu. Từng tia lam, từng vệt vàng đan xen, xé rách bầu trời thành vô số mảnh. Người dưới núi ngẩng nhìn, tưởng rằng tận thế đã đến.

Giữa cơn bão linh lực đó, Tô Vân gào lên, “THIÊN KIẾM LUÂN HỒI — KHAI!”

Thanh kiếm trong tay vỡ ra thành trăm mảnh, mỗi mảnh biến thành một vì sao nhỏ xoay quanh hắn. Chúng hợp lại, tạo thành một thanh kiếm mới, trong suốt như thủy tinh, chứa đựng cả bầu trời bên trong.

Sứ Giả Linh Tiêu dừng lại, ánh mắt kinh hãi. “Không thể nào… đó là…”

Tô Vân bước lên, giọng trầm như đá: “Là thanh kiếm mà trời từng sợ nhất.”

Một nhát chém cuối cùng giáng xuống. Ánh sáng bao phủ cả chân núi. Tiếng nổ như xé cả thế giới.

Khi ánh sáng tắt, chỉ còn khói lam mờ ảo. Sứ Giả Linh Tiêu biến mất, để lại dấu rạn khổng lồ giữa không trung. Tô Vân quỳ một gối, máu chảy ướt đất. Ly Nguyệt lao đến đỡ hắn, mắt đầy lo lắng. Hắn mỉm cười, khẽ nói: “Chưa đủ mạnh… nhưng một ngày nào đó, trời sẽ phải sợ ta thật sự.”

Trên cao, giữa mây mù tan vỡ, ánh sáng lam vẫn lấp lánh, như một lời cảnh báo gửi đến cả cõi tu chân giới — Thiên Kiếm đã thức tỉnh.