MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Kiếm Luân HồChương 5: Rừng Vạn Trượng – Thử Thách Thiên Hồn Đài

Thiên Kiếm Luân Hồ

Chương 5: Rừng Vạn Trượng – Thử Thách Thiên Hồn Đài

1,456 từ · ~8 phút đọc

Rừng Vạn Trượng, nơi ánh sáng hiếm khi chạm đến. Những tán cây cổ thụ cao đến mức che khuất cả bầu trời, thân phủ đầy rêu xanh, rễ ngoằn ngoèo như những con mãng xà ngủ say. Không khí nặng mùi ẩm và linh khí đặc quánh, dày đến mức người thường chỉ cần hít sâu một hơi cũng cảm thấy ngực nghẹn. Từng tiếng gầm trầm đục vọng lên từ sâu trong đất, xen lẫn tiếng vỗ cánh của những linh thú khổng lồ ẩn giữa tầng mây. Đó là nơi chỉ có kẻ điên hoặc kẻ tuyệt vọng mới dám bước chân vào.

Tô Vân và Ly Nguyệt lặng lẽ tiến bước. Dưới chân, lá khô kêu rào rạo, từng hơi thở của họ cũng trở nên nặng nề. “Sư phụ,” cô gái khẽ hỏi, giọng run nhẹ, “thật sự trong rừng này có Thiên Hồn Đài sao?” Hắn gật đầu, ánh mắt không rời khỏi phía trước. “Có. Đó là nơi ranh giới giữa hiện thực và luân hồi. Kẻ đến đó, nếu tâm không vững, sẽ bị chính ký ức của mình nuốt chửng.” Lời hắn khiến cô nuốt khan. Cô biết, thử thách lần này không chỉ là của Tô Vân, mà còn là một bước ngoặt sinh tử của chính mình.

Đi được nửa ngày, gió bắt đầu rít lên thành từng luồng xoáy. Mặt đất rung chuyển, từ giữa rừng vang lên tiếng gào thét kinh hoàng. Ly Nguyệt giật mình lùi lại, nhưng Tô Vân giơ tay cản. “Không được chạy. Linh thú đang thử chúng ta.” Quả nhiên, ngay sau đó, một con thú khổng lồ từ trong rừng lao ra, thân thể phủ đầy vảy đen, đầu hổ mình rắn, mắt đỏ rực như máu. Hơi thở của nó khiến cỏ cây xung quanh héo rũ, linh khí trong không khí biến loạn. “Linh thú cấp Vương…” — Ly Nguyệt hít mạnh một hơi, sắc mặt tái đi.

Con thú gầm lên, mở miệng phun ra luồng khí đen đặc. Tô Vân nhảy lên, kiếm rút khỏi vỏ, một luồng sáng lam phóng thẳng vào miệng nó. Tiếng nổ vang trời. Lửa, khói, máu bắn tung tóe. Nhưng con thú vẫn chưa chết. Nó quét đuôi, tạo ra cơn bão linh lực cuốn bay mọi thứ trong phạm vi trăm trượng. Cây cổ thụ gãy đổ như cọng cỏ. Tô Vân xoay người giữa không trung, linh khí hội tụ quanh người, ánh sáng lam tỏa ra rực rỡ. Một chiêu kiếm hình bán nguyệt chém thẳng xuống, chạm vào đầu thú.

Tiếng va chạm vang dội như sét nổ. Linh thú rú lên, đầu nứt toác, máu nóng phun trào. Nhưng thay vì rơi xuống, máu đó hóa thành vô số tia sáng đen, xoắn lại thành hình người. Bóng người ấy nhìn hắn, cười ghê rợn: “Ngươi tưởng giết được ta dễ vậy sao? Đây là Oán Linh, là tàn hồn bị phong ấn trong rừng này từ ngàn năm trước.” Giọng nói vừa dứt, hàng trăm bóng đen khác cũng trồi lên từ lòng đất, bao quanh họ. Không gian đột nhiên lạnh buốt.

Ly Nguyệt run lên, vội nâng sáo. Cô thổi ra một khúc âm thanh trong trẻo, linh khí từ cơ thể cô tràn ra, hóa thành làn khói tím cuộn quanh, ngăn lũ oán linh lại. Nhưng chúng quá đông. Một bóng đen xông tới, bàn tay xuyên qua lớp khói, chạm vào vai cô. Lập tức da cô tím bầm, hơi thở yếu đi. “Nguyệt!” — Tô Vân quát lớn, tay vung kiếm. Một nhát chém rực lam xé tan oán linh, cắt đứt luồng khí đen đang xâm nhập vào người cô.

Thấy cô vẫn thở, hắn xoay người đối mặt với cả rừng quỷ. Trong đầu, tiếng lão nhân lại vang lên: “Oán Linh chỉ tan khi được giải thoát. Ngươi phải dùng tâm, không phải kiếm.” Hắn cắn môi, nhắm mắt. Linh khí quanh người dần tĩnh lại. Tiếng gió, tiếng gào, tiếng khóc của linh hồn vang vọng khắp nơi, nhưng hắn không nghe thấy nữa. Chỉ còn nhịp tim, hòa cùng tiếng ngân rất nhỏ của Thiên Kiếm trong tâm.

“Các ngươi từng là sinh linh,” — hắn khẽ nói, “ta sẽ giải thoát các ngươi.” Hắn mở mắt. Trong đôi mắt lam ấy, ánh sáng nhân từ pha lẫn bi thương. Kiếm trong tay hạ thấp, mũi chạm đất. Một tia sáng lan ra, dịu dàng mà mạnh mẽ, bao phủ cả rừng. Những oán linh gào thét, nhưng không phải trong đau đớn — mà trong thanh thản. Từng bóng đen tan dần, hóa thành bụi sáng bay lên trời. Khi tia sáng cuối cùng tan biến, khu rừng im ắng trở lại, chỉ còn mùi hương cỏ non và tiếng suối róc rách.

Ly Nguyệt mở mắt, hơi thở đã ổn định. Cô nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, sững người. “Sư phụ…” — cô khẽ gọi. Tô Vân đứng giữa ánh sáng mờ, tóc bay trong gió, vẻ mặt bình thản. Thanh kiếm trong tay cắm xuống đất, quanh đó nở ra một đóa hoa lam nhỏ — hoa linh hồn, biểu tượng của sự siêu thoát. “Đi thôi,” hắn nói, “Thiên Hồn Đài ở phía trước.”

Cả hai đi sâu vào rừng. Càng đi, cây càng thưa, đất chuyển thành đá, không khí trở nên nặng và dày như khói. Cuối cùng, họ đến một vùng đất trống rộng lớn. Ở giữa là một tấm bia đá cao mười trượng, khắc vô số ký tự cổ. Trên đỉnh bia có hình kiếm cắm ngược, ánh sáng xanh lục nhấp nháy như đang sống. “Đó là Thiên Hồn Đài,” lão nhân nói trong tâm trí hắn, “nơi ngươi sẽ gặp chính ngươi.”

Tô Vân tiến lên, chạm tay vào bia. Ngay lập tức, đất rung chuyển. Một luồng lực mạnh mẽ hút hắn vào trong. Cảnh vật trước mắt mờ dần rồi biến mất. Khi mở mắt, hắn đã đứng trong không gian trống rỗng — bầu trời xám, đất trắng, không có gì ngoài sương. Từ xa, một bóng người bước lại. Hắn nhận ra ngay — đó là chính hắn, nhưng ánh mắt khác hẳn. Lạnh lẽo, vô cảm, và mang theo sát khí ngập trời.

“Ngươi là ai?” — Tô Vân hỏi. Bản thể kia mỉm cười: “Ta là Thiên Kiếm của kiếp trước. Ngươi gọi ta là gì cũng được, vì ta chính là phần mà ngươi đang sợ.” Hắn chưa kịp phản ứng, đối phương đã rút kiếm. Không khí vỡ tan, sương bị xé ra thành vô số mảnh. Một chiêu kiếm đơn giản, nhưng nhanh hơn cả ý niệm. Tô Vân đỡ lại theo bản năng, nhưng bị hất văng hàng trượng, miệng trào máu. “Ngươi còn quá yếu,” giọng kia lạnh tanh, “một nửa linh hồn của ta mà ngươi còn không thắng nổi, sao xứng mang Thiên Kiếm?”

Máu rơi, đất rung. Tô Vân gượng dậy, lau vết máu, ánh mắt bừng sáng. “Nếu ngươi là ta, thì hãy chứng kiến ta vượt qua chính mình!” Hắn hét lớn, linh khí bùng lên như biển. Ánh lam phủ kín không gian. Hai bóng người lao vào nhau, kiếm chạm kiếm, sấm vang trong vô tận. Mỗi nhát chém của hắn mang theo linh hồn và ý chí, còn mỗi chiêu của đối phương như đại biểu cho thiên đạo vô tình. Cuộc chiến kéo dài như muôn kiếp.

Cuối cùng, khi ánh sáng tan, cả hai đứng yên. Tô Vân cắm kiếm xuống đất, thở dốc, còn bản thể kia mỉm cười nhạt: “Ngươi thắng rồi. Nhưng nhớ, thắng ta không có nghĩa là hết chiến.” Rồi hắn tan biến thành vô số mảnh sáng, nhập vào cơ thể Tô Vân. Một luồng khí ấm tràn ra, bao phủ toàn thân. Huyết ấn trên ngực sáng rực, rồi từ từ ổn định.

Khi mở mắt lần nữa, hắn đã trở lại bên ngoài Thiên Hồn Đài. Ly Nguyệt ngồi cạnh, lo lắng nhìn hắn. “Sư phụ, người không sao chứ?” — cô hỏi. Hắn mỉm cười: “Không sao. Ta chỉ mới bắt đầu hiểu được bản chất của kiếm.” Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời — mây đã tan, ánh sáng đầu ngày chiếu xuống xuyên qua rừng cây. Trong ánh sáng đó, Thiên Kiếm rung lên khe khẽ, như chào đón linh hồn chủ nhân thật sự của nó.

Từ nay, Tô Vân không chỉ là người mang kiếm. Hắn là kiếm — kẻ mang sứ mệnh thức tỉnh cả trời đất. Và sâu trong rừng, nơi gió vẫn thổi những khúc hát xưa, những giọt sương lam nhỏ giọt xuống hoa linh hồn, báo hiệu một kỷ nguyên mới sắp mở ra.