Bầu trời sau cơn giông đêm qua vẫn còn mờ đục, mây xám phủ dày như những dải lụa nặng nề. Dòng sông lam lặng chảy giữa thung lũng, nước vẫn phản chiếu ánh sáng nhạt còn sót lại từ cột linh quang vừa tan biến. Giữa khung cảnh ấy, Tô Vân ngồi yên như tượng đá, đôi mắt nhắm nghiền. Trên trán hắn rịn mồ hôi, nhưng hơi thở ổn định. Trước ngực, huyết ấn Thiên Kiếm vẫn sáng rực, từng tia sáng lam tỏa ra hòa vào khí trời. Sau lưng hắn, bảy luồng linh khí dần dần hình thành, uốn lượn như những dòng suối nhỏ. Mỗi dòng mang một màu sắc khác nhau, từ lam nhạt đến trắng bạc, tượng trưng cho bảy tầng linh căn đang dần mở.
Bên trong cơ thể, Tô Vân cảm nhận rõ ràng từng mạch máu, từng sợi khí xoay tròn quanh đan điền. Cảm giác đau rát dâng lên từng cơn, như có hàng ngàn con dao bén rạch qua lục phủ ngũ tạng, nhưng hắn không kêu một tiếng. Trong tâm trí, giọng lão nhân lại vang lên: “Ngươi đang mở Linh Căn Khai Môn, tầng đầu tiên của đạo thể. Mỗi người sinh ra đều có căn nguyên khác nhau, nhưng chỉ có kẻ có ‘đạo hồn’ mới dung hợp được cả bảy căn. Ngươi, kẻ mang huyết ấn Thiên Kiếm, chính là ngoại lệ.”
Ánh sáng trong cơ thể hắn đột ngột bùng lên. Tiếng sấm vang dội khắp thung lũng. Nước sông bị hút ngược lên trời thành những dải xoáy khổng lồ, xoay quanh hắn như vũ trụ nhỏ. Trong mắt Tô Vân hiện lên một vùng không gian kỳ ảo, nơi hàng trăm ngọn kiếm bay vòng quanh, ngân lên tiếng hát trầm hùng. Giữa chúng là một thanh kiếm khổng lồ, thân sáng rực, mũi hướng thẳng thiên không. Khi hắn chạm vào nó bằng ý niệm, linh khí toàn thân bùng phát. Mọi đau đớn lập tức biến mất, thay vào đó là cảm giác như cơ thể đang hòa tan với đất trời. Hắn biết — Linh Căn đã mở.
“Khá lắm,” lão nhân trong tâm mỉm cười, “từ nay ngươi đã bước vào cảnh giới Luyện Thể Sơ Cảnh. Nhưng đừng quên, chỉ khi Linh Hồn và Kiếm Hồn dung hợp, ngươi mới thật sự nắm quyền điều khiển Thiên Kiếm.” Giọng nói dừng lại, để lại tiếng vang mờ nhạt. Tô Vân mở mắt, ánh nhìn sáng rực như tia lửa. Một hơi thở nhẹ, mà cỏ cây xung quanh đều khẽ cúi đầu.
Hắn đứng dậy, thu hồi linh khí. Áo quần rách nát, tóc tai rối tung, nhưng thần sắc lại khác hẳn — bình thản, vững vàng. Hắn giơ tay, thanh Thiên Kiếm tự động bay đến, lơ lửng quanh người rồi chậm rãi nhập vào cơ thể. Một cảm giác ấm áp lan tỏa, như thanh kiếm đã trở thành một phần xương thịt hắn. Giờ đây, chỉ cần nghĩ, hắn có thể khiến kiếm xuất hiện bất cứ lúc nào.
Khi mặt trời lên, hắn rời khỏi thung lũng, men theo con đường đá dẫn về hướng Bắc. Xa xa, một thành trấn nhỏ ẩn hiện giữa sương sớm. Tấm biển gỗ khắc hai chữ lớn “Thiên Dẫn”. Dân cư đông đúc, người người đi lại, tiếng rao hàng vang khắp con phố. Hắn kéo mũ áo che bớt khuôn mặt, đi chậm qua từng dãy nhà, ánh mắt quan sát. Đây là lần đầu tiên hắn đặt chân đến nơi có hơi thở của người phàm kể từ khi mất trí.
Trong góc chợ, hắn nghe mấy người bàn tán:
“Nghe nói mấy hôm trước có cột sáng lam xuất hiện ở phía tây, cả bầu trời rung chuyển!”
“Chắc là thiên tai thôi, hoặc quái thú linh cấp thức tỉnh.”
“Không đâu, có người bảo đó là Thiên Kiếm Luân Hồi, điềm báo cổ tông phục sinh!”
Tô Vân khẽ nhíu mày. Tin tức lan nhanh hơn hắn tưởng. Nếu cứ thế này, chẳng mấy chốc các đại môn phái sẽ truy đến. Hắn bước vào một quán trà, gọi chén nước, ngồi lặng. Từ bàn bên, vài kẻ áo xanh đang thì thầm. “Linh Tiêu Môn đã treo thưởng cho ai tìm được tung tích người mang Thiên Kiếm. Mười vạn linh thạch đó!” Một tên khác cười nhạt: “Đừng mơ. Nếu gặp thật, ngươi chưa kịp mở miệng đã bị chém rồi.” Cả bọn phá lên cười, không hề biết rằng kẻ họ nói tới đang ngồi ngay bên cạnh.
Giữa lúc ấy, một tiếng hét vang lên từ ngoài phố: “Người của Thiên Kiếm Tông xuất hiện rồi!” Dòng người náo loạn. Tô Vân lập tức cảnh giác, nhưng khi nhìn ra, hắn thấy một nhóm tu sĩ áo đỏ đang rượt đuổi một cô gái nhỏ khoảng mười lăm tuổi. Cô mặc áo trắng đơn giản, tay cầm một cây sáo ngọc, tóc rối tung, mặt đầy bụi. Hơi thở cô hỗn loạn, linh lực cạn kiệt. Một kẻ áo đỏ quát lớn: “Đồ phản đồ, dám trộm linh vật của Huyết Ảnh Môn!” Rồi hắn vung tay, một luồng lửa đen lao thẳng về phía cô.
Không kịp nghĩ, Tô Vân bật dậy. Bàn tay đưa ra, một luồng kiếm khí lam phóng thẳng, chém đôi luồng hỏa diễm. Cô gái ngã quỵ, ngẩng đầu nhìn hắn với đôi mắt ngỡ ngàng. Hắn bước ra giữa đường, ánh sáng quanh người nhạt nhòa. “Muốn giết người trước mặt ta?” Giọng nói trầm lạnh khiến đám áo đỏ khựng lại. Một tên hừ khẽ: “Ngươi là ai mà dám can dự việc của Huyết Ảnh Môn?”
“Người qua đường.” — Tô Vân đáp, nhưng thanh kiếm trong tay đã rút ra. Chỉ một động tác, gió dừng, bụi bay ngược. Ánh lam lóe lên, chớp mắt đã thấy năm thân người bị hất văng, máu văng tung tóe. Đám còn lại sững sờ, vừa kinh hãi vừa phẫn nộ. “Giết hắn!” Một tên hét. Hơn mười bóng người cùng lao đến, linh khí đỏ đen ngập tràn không gian.
Tô Vân nhắm mắt, chân nhẹ bước lên, tay vung nhẹ. Không có tiếng kim loại, chỉ có âm thanh như gió thổi qua rừng kiếm. Trong một hơi thở, tất cả ngã gục. Đường phố im lặng. Người dân xung quanh trốn hết, chỉ còn lại hắn và cô gái nhỏ. Cô run rẩy đứng dậy, khẽ nói: “Cảm ơn tiền bối…” Hắn nhìn cô, giọng nhẹ: “Không cần cảm ơn. Ta chỉ không thích kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu.”
Cô cúi đầu, rồi bất ngờ quỳ xuống: “Xin nhận con làm đồ đệ!” Hắn ngạc nhiên, cau mày: “Vì sao?” Cô nói trong nước mắt: “Con là người của Huyết Ảnh Môn, bị ép luyện tà công, nếu không có ngài cứu, con đã chết. Xin cho con đi theo để đền ơn.” Ánh mắt cô thành khẩn. Hắn trầm ngâm, rồi gật khẽ: “Tùy ngươi. Nhưng nếu muốn đi cùng, phải tự đứng trên chân mình. Không có bảo vệ, chỉ có con đường máu.” Cô cúi đầu, đáp: “Con hiểu.”
Từ đó, hai người rời Thiên Dẫn Trấn, đi về hướng Bắc. Cô gái tên gọi Ly Nguyệt, ít nói, nhưng ánh mắt sáng và tâm tính kiên định. Trên đường, Tô Vân nhận ra cô có linh căn âm hỏa hiếm gặp, phù hợp với kiếm pháp đối trọng. Hắn dạy cô cách dẫn khí, cách nghe tiếng kiếm trong gió. Nhiều lần, cô nhìn hắn luyện kiếm giữa đêm, ánh sáng lam quét qua mây, chiếu rọi cả thung lũng. Mỗi đường kiếm của hắn đều như khắc lên bầu trời chữ “nghịch thiên.”
Ba ngày sau, cả hai đến biên giới rừng Vạn Trượng — vùng đất không ai dám bước vào vì chứa vô số linh thú và sát khí. Nhưng lão nhân trong kiếm nói: “Muốn luyện tâm, phải vào nơi sinh tử. Trong rừng ấy có Thiên Hồn Đài, nơi ngươi có thể nhìn thấy kiếp trước của mình.” Tô Vân không do dự. Hắn bước vào. Ly Nguyệt lặng lẽ đi sau.
Khi chân họ chạm đất rừng, không khí lập tức đổi khác. Hơi lạnh lan tràn, tiếng gió như tiếng thở dài của vong linh. Trên cao, hàng ngàn đôi mắt thú dõi theo. Tô Vân rút kiếm. Một tiếng ngân vang, toàn bộ khu rừng chấn động. Ánh lam lan tỏa, xua tan bóng tối. Hắn nhìn sâu vào rừng, giọng khẽ: “Đi thôi. Con đường của kiếm, chỉ có tiến — không lùi.”
Giữa bóng tối ngàn trượng, đôi mắt hắn sáng lên như hai ngôi sao. Ánh kiếm trong tay hóa thành vầng trăng lam, chiếu sáng con đường máu phía trước — nơi định mệnh “Thiên Kiếm Luân Hồi” sẽ thật sự mở ra.