MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Kiếm Luân HồChương 3: Bóng Đêm Trong Trăng Máu

Thiên Kiếm Luân Hồ

Chương 3: Bóng Đêm Trong Trăng Máu

1,517 từ · ~8 phút đọc

Tiếng bản lề cửa gỗ kẽo kẹt vang lên giữa đêm vắng. Ánh trăng đỏ đục rọi qua khe hở, phản chiếu lên lưỡi kiếm đang nằm yên bên cạnh Tô Vân. Trong khoảnh khắc ấy, mọi giác quan của hắn căng ra như dây đàn. Bóng người vừa bước vào nhẹ như gió, hơi thở gần như hòa tan trong đêm. Nhưng Tô Vân đã cảm nhận được — một luồng sát khí lạnh đến mức khiến không khí đông cứng.

“Ngươi tỉnh rồi à?” — giọng nói khàn khàn vang lên. Tô Vân không đáp, bàn tay đặt lên chuôi kiếm. Bóng người kia bước hẳn vào ánh trăng. Đó là một nam nhân trung niên, thân khoác áo đen, gương mặt bị che nửa bằng mặt nạ bạc. Trong tay hắn cầm một thanh đoản kiếm mảnh như lá liễu, ánh thép phản chiếu ánh trăng mờ ảo. “Không ngờ truyền nhân của Thiên Kiếm Tông lại yếu ớt thế này,” hắn nói chậm rãi, “chỉ cần một nhát là xong.”

Tô Vân nheo mắt. Câu nói “Thiên Kiếm Tông” khiến lòng hắn run nhẹ. Hắn chưa từng nói với ai, vậy làm sao người này biết? Trước khi kịp hỏi, kẻ kia đã lao đến. Một đường sáng bạc rạch ngang không khí, nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp. Nhưng cơ thể Tô Vân tự phản ứng. Hắn lùi nửa bước, xoay người, kiếm rút ra khỏi vỏ với âm thanh lạnh buốt. Hai lưỡi kiếm chạm nhau, tóe ra tia lửa lam trắng. Lực va chạm khiến nền gỗ nứt toác, bàn ghế trong nhà văng tứ tung.

Cả hai tách ra, đứng đối diện. Kẻ áo đen mỉm cười nhạt: “Phản xạ tốt đấy. Có lẽ huyết ấn thật sự đã thức.” Tô Vân không đáp, chỉ nâng kiếm lên. Lúc ấy, lưỡi Thiên Kiếm tỏa ánh sáng lam mờ, tựa như có linh hồn trong đó đang khẽ thở. Một tiếng ngân nhỏ vang lên, khiến gió ngoài cửa dừng lại. Kẻ áo đen lập tức cảm thấy không ổn, lùi một bước. Nhưng đã muộn. Một tia kiếm khí bùng ra, xé tan luồng khí xung quanh, cắt đứt cột nhà và xuyên qua vách gỗ.

Hắn tránh được, nhưng áo bị xé rách, cánh tay rớm máu. Mắt hắn lóe lên tia hung dữ: “Hóa ra là thật… Truyền nhân Thiên Kiếm còn sống!” Rồi hắn cười, nụ cười lạnh lẽo như đêm. “Ngươi không biết đâu, thế gian này còn nhiều kẻ mong ngươi chết hơn cả ta.” Hắn vừa nói vừa lùi dần về phía cửa, bấm tay tạo ra một kết ấn. Trong chớp mắt, dưới đất hiện ra mười hai ký tự đỏ rực — trận đồ sát khí.

Tô Vân cảm thấy không khí đặc quánh, như có thứ gì đang hút linh lực của mình. Đất dưới chân rung nhẹ, từ trong bóng tối xuất hiện những sợi xích bằng máu, quấn lấy hắn. Hắn vung kiếm chém, nhưng xích không đứt mà càng siết chặt. Cơ thể như bị ép nghẹt, mạch khí tắc nghẽn, mắt mờ đi. Giọng nói của lão nhân trong đầu vang lên: “Đây là Huyết Trận Cấm Linh, dùng để phong tỏa kiếm đạo. Muốn phá, chỉ có cách đánh thức Kiếm Hồn.”

“Kiếm Hồn?” — Tô Vân lẩm bẩm. Thanh kiếm trong tay bắt đầu rung lên, như đáp lại. Cơn đau ở ngực bùng phát, nơi huyết ấn phát sáng dữ dội. Máu từ tim chảy ra, hòa vào thân kiếm. Từng giọt rơi xuống đất, bốc lên hơi khói xanh. Kẻ áo đen trừng mắt: “Ngươi dám hiến máu cho kiếm? Ngươi điên rồi!” Nhưng Tô Vân không nghe thấy gì nữa. Trong đầu hắn, một tiếng gào trầm đục vang lên — tiếng gào của linh hồn bị giam cầm suốt ngàn năm.

Một luồng sáng lam rực bùng lên, phá tan không gian. Xích máu vỡ vụn, trận đồ sụp đổ. Kẻ áo đen chưa kịp phản ứng, đã thấy bóng Tô Vân biến mất khỏi tầm mắt. Một cơn gió lạnh quét qua cổ hắn. Hắn vội nghiêng đầu, nhưng lưỡi kiếm đã lướt sát qua. Một nhát kiếm nhẹ như gió, nhưng để lại vết cắt sâu đến xương. Máu bắn ra, thấm đỏ nửa tấm mặt nạ. “Kiếm… này…” — hắn chưa nói hết câu thì thân thể run lên, linh khí trong người bị hút sạch. Hắn ngã quỵ, thân thể khô héo trong chớp mắt.

Tô Vân đứng yên, hơi thở nặng nề. Hắn nhìn bàn tay mình run rẩy. Thanh kiếm vẫn tỏa sáng, nhưng ánh sáng ấy không còn trong xanh mà mang màu đỏ pha lam — màu của máu và linh hồn. Hắn hiểu, hắn vừa đánh thức được một phần sức mạnh của kiếm, nhưng đồng thời, chính thanh kiếm ấy cũng hút đi sinh khí của kẻ cầm. “Ngươi cảm nhận được rồi phải không?” — giọng lão nhân vang lên. “Đó là Kiếm Hồn. Nó sống nhờ linh lực của ngươi, nhưng nếu ngươi kiểm soát được, nó sẽ trở thành cánh tay thứ hai của ngươi. Còn nếu không…” Giọng nói ngắt quãng. Hắn hiểu phần còn lại — hắn sẽ bị nuốt chửng.

Hắn gục xuống, mồ hôi lạnh chảy dài. Trong cơn mơ hồ, hắn thấy mình đứng giữa một khoảng không vô tận, xung quanh là hàng ngàn thanh kiếm trôi nổi. Mỗi thanh kiếm đều phát sáng, nhưng ở giữa, có một thanh lớn nhất, thân lam rực rỡ, khắc sâu hai chữ “Thiên Kiếm”. Một bóng người áo trắng xuất hiện phía trước, quay lưng lại với hắn. “Ngươi đã mở cửa đầu tiên.” Giọng nói ấy vừa quen vừa xa. “Nhưng còn mười cửa nữa. Mỗi cửa là một kiếp.” Bóng người quay đầu, đôi mắt giống hệt hắn, chỉ khác là trong đó chứa sự lạnh lẽo vô biên. “Ta là ngươi của kiếp trước. Kẻ đã giết trời.”

Tô Vân định hỏi, nhưng hình ảnh tan biến. Hắn mở mắt, nhận ra mình vẫn đang trong căn nhà gỗ, xác của kẻ áo đen đã hóa thành tro bụi. Bên ngoài, tiếng gà gáy đầu tiên vang lên. Bình minh đang đến, mang theo hơi sương nhạt. Nhưng trong tim hắn, không còn sự yên bình nào nữa. Hắn cảm thấy mình vừa bước qua một ranh giới — từ người, thành thứ gì đó khác.

Khi hắn bước ra khỏi nhà, dân làng tụ tập, ai nấy hoảng sợ. Một người chỉ vào tro bụi trên đất, run rẩy: “Thần nhân… giết quỷ sao?” Tô Vân không đáp. Hắn chỉ nhìn về phía xa, nơi chân trời đang dần sáng. Một cảm giác thôi thúc lạ lùng kéo hắn đi. Hắn biết, từ giờ không thể ở lại đây nữa. Kẻ áo đen kia chắc chắn không phải hành động một mình. Nếu một người biết hắn mang Thiên Kiếm, sẽ còn hàng trăm, hàng ngàn người khác tìm đến.

Trước khi rời đi, lão già trong thôn trao cho hắn một túi vải nhỏ. “Thứ này được truyền lại từ tiền nhân. Họ nói chỉ người có ấn kiếm mới có thể mở. Có lẽ là duyên.” Hắn nhận lấy, cúi đầu cảm tạ rồi rời đi. Khi đến rìa rừng, hắn mở túi ra. Bên trong là một viên ngọc nhỏ hình giọt nước, trong suốt như pha lê, phát sáng nhẹ khi chạm vào huyết ấn trên ngực. Trong đầu hắn lập tức hiện ra ba chữ: Linh Căn Khởi Điểm.

Cả cơ thể chấn động. Lão nhân trong kiếm khẽ nói: “Đó là chìa khóa mở tầng tu luyện đầu tiên của ngươi. Nhưng hãy nhớ, khi mở linh căn, ngươi sẽ bị trời nhìn thấy.” Tô Vân mím môi, ánh mắt kiên định. “Nếu đã bị trời nhìn thấy, vậy ta sẽ khiến trời phải cúi đầu.” Hắn ngồi xuống bên dòng sông lam, đặt viên ngọc lên ngực. Ánh sáng lan tỏa, nước sông cuộn trào. Gió nổi lên, mây đen kéo tới, sấm nổ vang rền.

Bầu trời đêm ấy, giữa vùng núi vô danh, một cột sáng lam xé toang mây mù, chiếu sáng cả bốn phương. Cùng lúc ấy, trong các đại môn phái khắp thiên hạ, linh khí dao động dữ dội. Trên Linh Tiêu Điện, một vị đạo nhân mở mắt, giọng trầm như sấm: “Thiên Kiếm… đã tỉnh.” Ở tận xa, trong cung điện chìm giữa biển, một nữ nhân áo trắng mở mắt, đôi môi khẽ thì thầm: “Luân hồi lại bắt đầu rồi.”

Và ở giữa cột sáng đó, Tô Vân ngồi bất động, huyết ấn sáng rực. Trong cơ thể hắn, linh căn mở ra từng tầng, từng mạch. Kiếm Hồn lần đầu tiên hòa làm một với thân thể. Hắn cảm nhận rõ từng nhịp gió, từng mảnh cát, từng hơi thở của đất trời. Đôi mắt hắn mở ra, ánh sáng lam chiếu xuyên không gian. Từ đây, con đường nghịch thiên thật sự bắt đầu — con đường của Thiên Kiếm Luân Hồi.