Bắc Hải Kiếm Tộc nằm ở cực bắc, nơi sơn lâm băng tuyết quanh năm phủ trắng. Đường đi gian khổ, băng tuyết cản trở, gió gào thét suốt ngày đêm. Nhưng Lâm Phong vẫn tiến bước, theo bên là Ngọc Nhi, Dương Tấn, Cốc Tiểu Vân và Đinh Linh Nhi – những người đầu tiên của Huyết Ước Liên Minh.
Từ xa, họ đã thấy Bắc Hải Kiếm Phong – ngọn núi như lưỡi kiếm đâm xuyên mây trắng, nơi luyện kiếm của Bắc Hải Kiếm Tộc. Tộc này nổi tiếng là trung lập, lạnh lùng và xem trọng thực lực hơn lời nói.
Tại chân núi, họ bị chặn lại bởi đội tuần sơn với ánh mắt đầy cảnh giác. Một thiếu nữ vận áo lông chồn trắng bước ra, tay cầm đoản kiếm, ánh mắt sáng như tuyết phản chiếu mặt trời:
— Kẻ mang Huyết Mệnh, đến đây với mục đích gì?
Lâm Phong đứng thẳng, trầm giọng:
— Lập minh, diệt tà, giữ chính đạo. Dùng máu ta, bảo vệ giang hồ.
Nữ kiếm thủ thoáng ngạc nhiên:
— Ta là Bắc Hải Tuyết Nhạn, trưởng nữ tộc chủ. Nếu ngươi vượt qua ba thử thách Kiếm Tâm, Kiếm Ý và Kiếm Mệnh, thì tộc ta mới chấp thuận.
Không do dự, Lâm Phong bước vào Kiếm Trì – nơi diễn ra thử thách đầu tiên: Kiếm Tâm.
Kiếm Tâm – là thử thách tâm trí. Trước mắt hắn, những ảo ảnh xuất hiện: thôn nghèo bị thiêu rụi, Ngọc Nhi bị sát hại, Dương Tấn phản bội, Huyết Long Kiếm hóa rắn quấn lấy tay hắn.
Tiếng gào khóc, máu tanh, nỗi cô độc nuốt chửng tâm hồn. Nhưng Lâm Phong nhắm mắt, vận Thiên Mệnh Thần Công, trong lòng vang lên tiếng của mẹ:
— Con không sống để thành kẻ mạnh, con sống để bảo vệ điều đúng...
Hắn mở mắt, kiếm tâm thanh tĩnh. Ảo ảnh tiêu tán. Hắn vượt.
Kiếm Ý – là chiến đấu. Bắc Hải Kiếm Tộc cử ra bốn cao thủ: Kiếm Vũ, Kiếm Ảnh, Kiếm Phá và Kiếm Hồn. Mỗi người một tuyệt kỹ. Nhưng Lâm Phong không nao núng. Với Huyết Long Kiếm, hắn đánh bại cả bốn chỉ trong ba mươi chiêu. Máu đổ nhưng ánh kiếm của hắn càng lúc càng chói.
Tuyết Nhạn kinh ngạc:
— Kiếm pháp của ngươi… không phải từ sách vở. Là từ máu.
Lâm Phong đáp:
— Kiếm của ta… sinh từ đau thương.
Thử thách cuối cùng – Kiếm Mệnh. Phải đối mặt với chính kiếm ý của tổ tông Bắc Hải – một luồng thần thức cổ xưa trấn giữ trong kiếm bia.
Trên đỉnh núi băng, Lâm Phong quỳ xuống trước kiếm bia ngàn năm. Một cơn bão tuyết nổi lên, khí lạnh đông cứng cả máu. Nhưng hắn đứng dậy, rút Huyết Long Kiếm, đâm thẳng xuống đất. Từ đất nứt ra một luồng sáng đỏ như máu rạch ngang trời tuyết.
Một giọng nói cổ xưa vang vọng:
— Huyết Mệnh… cuối cùng cũng tái hiện…
Kiếm bia nứt đôi, thần thức tan biến. Cả Bắc Hải Kiếm Tộc chấn động. Tộc chủ đích thân ra nghênh đón:
— Từ hôm nay, Bắc Hải Kiếm Tộc quy phục Huyết Ước Liên Minh. Và ngươi, Lâm Phong… chính là Minh Chủ.
Tuyết Nhạn bước tới, cúi đầu:
— Kiếm và máu ta… thuộc về ngươi.
Lâm Phong không nói gì. Gió bão gào thét trên đỉnh núi, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa đã bừng cháy không thể dập tắt.