Sau trận chiến ở rừng tre, danh tiếng Lâm Phong lan rộng khắp võ lâm. Nhưng cùng với nó là áp lực và hiểm họa ngày càng gia tăng. Tà Ảnh Môn ráo riết truy lùng, đồng thời các thế lực trung lập cũng bắt đầu chọn phe. Trước tình thế đó, Lâm Phong hiểu: muốn sống, muốn bảo vệ người bên cạnh, hắn cần một liên minh.
Trong thư phòng phủ Liễu Châu, bản đồ giang hồ trải rộng trước mặt. Dương Tấn chỉ tay vào các vùng có ảnh hưởng:
— Đây là các thế lực từng bị Tà Ảnh Môn uy hiếp nhưng chưa bị khuất phục hoàn toàn. Nếu chúng ta tập hợp được họ, sẽ đủ sức đối kháng.
Ngọc Nhi lật quyển cổ tịch, chỉ một dòng chữ ghi chú:
— Thần Nông Cốc ở phía nam từng có giao ước với Huyết Mệnh Tộc. Nếu họ còn giữ lời thề, có thể là đồng minh quan trọng.
Lâm Phong gật đầu:
— Đi Thần Nông Cốc trước. Sau đó tìm đến Thiên Uy Sơn Trang, rồi Bắc Hải Kiếm Tộc. Từng bước một, gom lại thế lực.
Thần Nông Cốc là một vùng biệt lập nằm sâu trong núi, nổi danh với y thuật và độc học. Khi đến nơi, cả ba bị chặn lại bởi một nữ tử áo xanh, dung mạo lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo — Cốc Tiểu Vân, nữ truyền nhân đời thứ ba.
— Các ngươi đến cầu viện, hay đến gieo rắc tai hoạ?
Dương Tấn bước lên, nói rõ mục đích. Lâm Phong không giấu huyết mạch dị thường, vạch tay cho nàng thấy dòng máu đỏ sẫm có ánh ngân quang. Ánh mắt Cốc Tiểu Vân biến đổi, nàng lùi một bước:
— Ngươi… thật sự là người của Huyết Mệnh Tộc…
Sau một đêm hội ý, trưởng cốc Thần Nông – Cốc lão nhân – xuất hiện. Ông râu dài bạc phơ, nhìn Lâm Phong rất lâu mới gật đầu:
— Huyết Ước lập lại. Thần Nông Cốc nguyện dốc toàn lực tương trợ.
Cốc Tiểu Vân được giao đi cùng Lâm Phong, trở thành người đầu tiên gia nhập Huyết Ước Liên Minh.
Trên đường đến Thiên Uy Sơn Trang, họ bị mai phục bởi một nhóm thích khách đeo mặt nạ. Giao đấu dữ dội nổ ra trong rừng trúc. Khi tình thế nguy cấp, một nữ nhân áo đỏ dùng roi bạc xông vào cứu viện — thân thủ như gió, khí chất ngạo nghễ.
— Là Đinh Linh Nhi! — Dương Tấn kinh ngạc — Truyền nhân của Thần Nữ Giáo!
Sau trận chiến, Đinh Linh Nhi đưa họ về tổng đàn bí mật của Thần Nữ Giáo. Tại đây, Lâm Phong được tiết lộ một sự thật động trời: mẫu thân hắn, năm xưa là người của Thần Nữ Giáo, mang dòng máu Huyết Mệnh thuần khiết nhất, từng được xem là “Thánh Mẫu Huyết Tộc”.
— Mẹ ta… là người của các vị?
Đinh Linh Nhi gật đầu:
— Bà ấy phản đối việc sử dụng huyết mạch để thống trị, nên rời giáo, bị truy sát. Không ngờ… để lại ngươi.
Lâm Phong lặng người, tim nhói lên từng nhịp. Hắn siết chặt chuôi Huyết Long Kiếm:
— Nếu máu này là tội lỗi, thì ta sẽ dùng chính nó để rửa sạch quá khứ.
Đinh Linh Nhi xúc động:
— Ngươi có máu mẹ ta… ta sẽ giúp ngươi.
Vậy là Thần Nữ Giáo cũng nhập minh.
Khi Lâm Phong rời Thần Nữ Giáo, trong tay hắn đã có hai minh ước: Thần Nông Cốc và Thần Nữ Giáo. Nhưng phía trước còn nhiều thử thách: Bắc Hải Kiếm Tộc là thế lực mạnh nhất phía bắc, nhưng cũng tàn khốc và không dễ thu phục.
— Chúng ta cần thêm minh chủ thật sự. Không chỉ là danh nghĩa, mà là kẻ khiến người khác nguyện chết vì mình, — Dương Tấn nói.
Lâm Phong nhìn đồng đội, nhìn bầu trời đêm thăm thẳm, ánh sao như máu. Trong lòng hắn, một con đường đã sáng rõ:
— Ta sẽ không cầu người theo ta. Ta sẽ làm kẻ dẫn đường. Dù có chết… cũng phải đốt cháy cả trời giang hồ này!