Một ngày, Ngọc Nhi mang đến cho hắn một mảnh lụa cổ được cất giấu trong cuốn cổ tịch của phụ thân. Trên mảnh lụa có vẽ một đồ hình hình tròn kỳ dị, chính giữa ghi bốn chữ cổ: "Đoạt Mệnh Cổ Mộ".
Lâm Phong rời khỏi cổ mộ, trên lưng đeo Huyết Long Kiếm, trong lòng dâng trào quyết tâm chưa từng có. Cả nhóm lập tức quay về phủ tri phủ, nhưng không lâu sau đó, họ phát hiện có kẻ đã sớm rải tin đồn về thanh kiếm cùng huyết mạch Huyết Mệnh Tộc khắp giang hồ.
— Phụ thân nói mảnh lụa này được lấy từ tay một đạo sĩ lưu lạc mấy chục năm trước. Theo lời ông ta, nơi đó là phần mộ của một cao nhân Huyết Mệnh Tộc, có thể ẩn chứa bí mật của cả bộ tộc.
Dư luận dậy sóng. Các đại môn phái một mặt hoài nghi, một mặt âm thầm phái người theo dõi. Trong khi đó, Tà Ảnh Môn như phát điên, treo thưởng khắp nơi cho đầu của Lâm Phong.
Lâm Phong nắm chặt mảnh lụa, cảm nhận được nội tức trong người dao động lạ thường mỗi khi hắn nhìn vào đồ hình. Hắn chắc chắn nơi đó có liên hệ với thân thế của mình.
Tri phủ Lâm Duy Châu triệu tập Lâm Phong vào thư phòng, giọng nghiêm nghị:
Không chần chừ, ba người lên đường, vượt núi rừng hiểm trở theo bản đồ cổ dẫn đến vùng đất hoang vu tận cùng phía tây — rìa biên giới Đại Tống— Giang hồ đã không còn yên nữa. Ngươi không thể trốn mãi. Đã đến lúc phải phản công, phải để chúng biết: Huyết Mệnh không phải là tai hoạ, mà là thiên mệnh.
Ngọc Nhi đứng bên, đôi mắt rưng rưng:
— Nhưng một mình huynh... liệu có chống lại được cả giang hồ?
Lâm Phong siết chuôi kiếm:
— Không một mình. Ta có các ngươi.
KBa ngày sau, tại vùng giao giới giữa ba bang phái lớn – Cửu Hoa Phái, Vân Hà Bang, và Thái Nguyên Đường – đột nhiên có tin báo: trạm tiếp tế của Tà Ảnh Môn bị phá hủy, toàn bộ nhân lực bị giết không một ai sống sót. Trên tường để lại một vệt máu vẽ hình Huyết Longhi đến nơi, trước mắt họ là một vùng đất khô cằn, đầy đá đen dựng đứng như răng sói. Giữa lòng thung lũng, ẩn sâu trong lòng đất, là một cửa mộ phủ đầy dây leo, che kín bởi những phiến đá lớn khắc đầy ký hiệu dị tộc.
Dương Tấn thử đẩy cánh cửa đá, nhưng bất động. Lâm Phong bước đến, đặt tay lên ký hiệu trung tâm — ngay lập tức, một luồng khí lạnh xộc lên, khiến mạch máu hắn giật mạnh. Hắn vận Thiên Mệnh Thần Công, huyết khí tụ lại, và… "ầm!" — cửa đá mở ra từ từ.
— Huyết Long xuất thế! Truyền nhân Huyết Mệnh tái xuất!BGiới giang hồ rúng động. Một số tán thủ bắt đầu thần phục. Các bang hội nhỏ gửi thư cầu kiến. Nhưng trong bóng tối, bàn tay đen tối hơn đang âm thầm giăng lướiên trong là một hành lang hẹp, ánh sáng lờ mờ hắt ra từ những viên đá phát quang cổ xưa. Không khí ngột ngạt, dường như chứa đựng âm khí ngàn năm chưa tan.
Họ tiến vào từng bước. Dọc lối đi là những bức tượng đá hình nhân, tay cầm binh khí, nét mặt oai nghiêm. Khi bước qua bức tượng thứ bảy, bỗng nhiên — ầm! — sàn đá sụp xuống, một trận pháp được kích hoạt. Mũi nhọn bắn ra như mưa!
Một đêm, khi nhóm Lâm Phong đang nghỉ lại trong rừng tre gần thành Vĩnh An, thì bất ngờ bị tập kích. Kẻ dẫn đầu là một người từng quen thuộc – Bạch Hàn – người từng là đệ tử đồng môn với Dương Tấn.Dương Tấn hét:
— Bạch sư huynh? Sao lại là huynh? — Dương Tấn thất thần.— Cẩn thận! Đây là Truy Hồn Trận!
Bạch Hàn cười lạnh:Lâm Phong nhanh như chớp kéo Ngọc Nhi vào lòng, xoay người tránh trận tên. Cả ba lăn xuống một đoạn hành lang sâu, choáng váng. Nhưng chính tại đó, họ vô tình phát hiện một gian mật thất — bên trong, một chiếc quan tài đá được đặt giữa phòng.
— Vì Huyết Mệnh, vì quyền lực. Các ngươi ngu ngốc tin vào vận mệnh, còn ta… ta tin vào thực lực! Tà Ảnh Môn đã hứa sẽ phong ta làm chưởng môn Cửu Hoa, chỉ cần mang đầu hắn về!Trên nắp quan tài có khắc hình một người hai mắt nhắm nghiền, trán có ấn ký hình "Huyết Long". Cạnh đó là một phiến đá ghi cổ văn, Dương Tấn dịch lại:
Không kịp nói nhiều, Bạch Hàn đã tung kiếm khí. Một trận chiến sinh tử nổ ra giữa rừng tre mịt mùng ánh trăng.— "Người mang Huyết Mệnh, nếu máu trùng ấn, sẽ thức tỉnh huyết mạch cuối cùng. Kẻ xâm phạm không mang mệnh, ắt hồn tiêu phách tán."
Lâm Phong và Bạch Hàn giao đấu, chiêu thức kình liệt, mỗi chiêu đều mang sát khí tận cùng. Huyết Long Kiếm trong tay Lâm Phong sáng rực, tạo thành những đường kiếm như máu rạch ngang bóng đêm. Trong khoảnh khắc hiểm nguy, hắn vận toàn lực đánh ra "Long Huyết Phá Hồn", một chiêu mới ngộ ra từ cổ mộ.KBạch Hàn trúng chiêu, máu phun đầy ngực, lùi liền bảy bướchông ai dám lại gần. Nhưng Lâm Phong bước tới, đặt tay lên ấn ký. Một ánh sáng đỏ rực bao trùm cả căn phòng. Trong đầu hắn vang lên hàng loạt ký ức kỳ lạ, hình ảnh chiến trận, tế lễ, và những lời thề máu vang vọng.
C— Ngươi… ngươi thật sự… là truyền nhân huyết mệnh… — hắn ngã gục, ánh mắt vẫn còn căm hậnơ thể hắn run lên, nhưng không đau đớn. Hắn cảm thấy sức mạnh từ sâu trong huyết quản trào ra — mạch huyết thứ hai được khai mở.
Quan tài đá bật nắp, bên trong không có thi hài, chỉ là một thanh đoản kiếm lạ thường, lưỡi màu bạc, chuôi đen tuyền, có khắc hình con rồng nhỏ đang nuốt máu.
Dương Tấn bước đến, thở dài:Dương Tấn trầm giọng:
— Huynh ấy từng là người tài… nhưng lòng tham khiến mù mắt.— Huyết Long Kiếm…
Ngọc Nhi băng bó vết thương cho Lâm Phong, khẽ nói:L— Từ giờ, họ sẽ không chỉ truy sát, mà còn khiếp sợ huynhâm Phong nắm lấy kiếm, ánh mắt không còn là thiếu niên non trẻ — mà như một người kế thừa thiên mệnh thực sự.
—Lâm Phong ngẩng đầu nhìn trời: Tà Ảnh Môn… nếu các ngươi muốn giết ta, thì lần này, hãy chuẩn bị... để bị diệt vong.
— Ta sẽ khiến giang hồ này… nhớ tên ta không phải vì huyết mạch, mà vì thanh kiếm ta giơ lên để bảo vệ người ta yêu.