Vị quan áo xanh lam ngồi trên cao trầm ngâm nghe xong, chỉ khẽ gật đầu:
Từ sau khi khai mở dị mạch, Lâm Phong cảm nhận từng ngày sức mạnh trong cơ thể mình lớn dần như sóng trào. Dưới sự bảo hộ âm thầm của tri phủ và Dương Tấn, hắn chuyên tâm luyện công trong phủ, nhưng lòng thì luôn khắc khoải trước câu hỏi về thân thế và huyết mạch dị thường kia.
— Thiên Mệnh Thần Công tái xuất... Quả thật đại họa và cũng là đại cơ.
Một ngày, Ngọc Nhi mang đến cho hắn một mảnh lụa cổ được cất giấu trong cuốn cổ tịch của phụ thân. Trên mảnh lụa có vẽ một đồ hình hình tròn kỳ dị, chính giữa ghi bốn chữ cổ: "Đoạt Mệnh Cổ Mộ".
Ông quay sang nhìn Lâm Phong đang chắp tay hành lễ:
— Phụ thân nói mảnh lụa này được lấy từ tay một đạo sĩ lưu lạc mấy chục năm trước. Theo lời ông ta, nơi đó là phần mộ của một cao nhân Huyết Mệnh Tộc, có thể ẩn chứa bí mật của cả bộ tộc.
— Ta nghe nói ngươi là người không rõ lai lịch, lớn lên trong một thôn hoang, bị người khinh khi, nay lại luyện được công phu thiên cổ tuyệt học?
Lâm Phong nắm chặt mảnh lụa, cảm nhận được nội tức trong người dao động lạ thường mỗi khi hắn nhìn vào đồ hình. Hắn chắc chắn nơi đó có liên hệ với thân thế của mình.
Lâm Phong đáp thẳng:
Không chần chừ, ba người lên đường, vượt núi rừng hiểm trở theo bản đồ cổ dẫn đến vùng đất hoang vu tận cùng phía tây — rìa biên giới Đại Tống.
— Không dám giấu, vãn bối quả thật không nhớ thân thế, nhưng Thiên Mệnh Thần Công do một lão nhân truyền thụ khi còn nhỏ. Lão ấy sau bị người của Tà Ảnh Môn sát hại.
Tri phủ nhắm mắt, thở dài:
— Chuyện không đơn giản như vậy đâu. Giang hồ đang dậy sóng. Ngươi ở lại phủ ta tĩnh dưỡng vài hôm, đừng để ai ngoài phủ biết ngươi đang có mặt ở đây.
TKhi đến nơi, trước mắt họ là một vùng đất khô cằn, đầy đá đen dựng đứng như răng sói. Giữa lòng thung lũng, ẩn sâu trong lòng đất, là một cửa mộ phủ đầy dây leo, che kín bởi những phiến đá lớn khắc đầy ký hiệu dị tộcrong mấy ngày kế tiếp, Lâm Phong được bố trí ở một gian phòng phía sau hoa viên, có người hầu thuốc thang đầy đủ. Nhưng hắn không để thời gian trôi đi vô ích. Mỗi ngày, ngoài dưỡng thương, hắn đều luyện tập Thiên Mệnh Thần Công không nghỉ. Dưới sự hướng dẫn thêm từ các điển tịch võ học trong thư viện phủ đệ, hắn dần phát hiện bí mật bên trong nội thể.
Đêm hôm đó, khi đang luyện công dưới ánh trăng trong hoa viên, hắn đột nhiên cảm thấy một luồng nhiệt từ vùng bụng dưới bốc lên dữ dội. Khí huyết trong người như sôi trào. Hắn vội vận tâm pháp, ngồi xuống, điều tức theo khẩu quyết "Tứ Tượng Hồi Thiên".
Dương Tấn thử đẩy cánh cửa đá, nhưng bất động. Lâm Phong bước đến, đặt tay lên ký hiệu trung tâm — ngay lập tức, một luồng khí lạnh xộc lên, khiến mạch máu hắn giật mạnh. Hắn vận Thiên Mệnh Thần Công, huyết khí tụ lại, và… "ầm!" — cửa đá mở ra từ từ.Trong tâm trí hắn, một giọng nói vang lên — không rõ là tiếng ai, như vọng từ tiền kiếp:
Bên trong là một hành lang hẹp, ánh sáng lờ mờ hắt ra từ những viên đá phát quang cổ xưa. Không khí ngột ngạt, dường như chứa đựng âm khí ngàn năm chưa tan."Thiên mệnh nhập thể, huyết mạch thượng cổ khai… Ngươi là truyền nhân cuối cùng của Huyết Mệnh Chi Huyết…"
Họ tiến vào từng bước. Dọc lối đi là những bức tượng đá hình nhân, tay cầm binh khí, nét mặt oai nghiêm. Khi bước qua bức tượng thứ bảy, bỗng nhiên — ầm! — sàn đá sụp xuống, một trận pháp được kích hoạt. Mũi nhọn bắn ra như mưa!Cơ thể hắn run lên. Từng huyệt đạo bắt đầu khai mở. Hắn thấy được trong nội thể mình có một mạch máu khác thường, uẩn chứa khí tức kỳ dị. Mạch này nối từ tim đến đan điền, từng giọt máu như ngân hồng, mang theo ánh sáng nhàn nhạt.
Dương Tấn hét:— Huyết mạch gì đây?
Cẩn thận! Đây là Truy Hồn Trận!HLâm Phong nhanh như chớp kéo Ngọc Nhi vào lòng, xoay người tránh trận tên. Cả ba lăn xuống một đoạn hành lang sâu, choáng váng. Nhưng chính tại đó, họ vô tình phát hiện một gian mật thất — bên trong, một chiếc quan tài đá được đặt giữa phòngắn kinh hãi, nhưng không sợ. Hắn tiếp tục dẫn khí theo dòng máu mới ấy, và chỉ sau một canh giờ, toàn thân hắn như hóa thành một khối hồng thạch, nội lực bạo tăng.
DTrên nắp quan tài có khắc hình một người hai mắt nhắm nghiền, trán có ấn ký hình "Huyết Long". Cạnh đó là một phiến đá ghi cổ văn, Dương Tấn dịch lạiương Tấn nấp sau bụi trúc, chứng kiến tất cả, lặng người:
— Đây là... dị huyết chi thể? Không ngờ truyền thuyết là thật...
— "Người mang Huyết Mệnh, nếu máu trùng ấn, sẽ thức tỉnh huyết mạch cuối cùng. Kẻ xâm phạm không mang mệnh, ắt hồn tiêu phách tán."SKhông ai dám lại gần. Nhưng Lâm Phong bước tới, đặt tay lên ấn ký. Một ánh sáng đỏ rực bao trùm cả căn phòng. Trong đầu hắn vang lên hàng loạt ký ức kỳ lạ, hình ảnh chiến trận, tế lễ, và những lời thề máu vang vọngáng hôm sau, khi Lâm Phong tỉnh lại, hắn cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, khí lực sung mãn. Một chưởng vung ra, hòn đá to ngoài sân vỡ nát thành bốn mảnh đều nhau. Ngọc Nhi đứng sau tán cây, kinh ngạc không thôi.
Tri phủ cũng đến gặp riêng hắn:
Cơ thể hắn run lên, nhưng không đau đớn. Hắn cảm thấy sức mạnh từ sâu trong huyết quản trào ra — mạch huyết thứ hai được khai mở.—Quan tài đá bật nắp, bên trong không có thi hài, chỉ là một thanh đoản kiếm lạ thường, lưỡi màu bạc, chuôi đen tuyền, có khắc hình con rồng nhỏ đang nuốt máu Ngươi đã khai mở dị mạch, đây là cơ hội lớn. Nhưng nhớ kỹ: Tà Ảnh Môn chưa bao giờ buông tha người mang dòng máu ấy.
— Dòng máu ấy… rốt cuộc là gì?
Dương Tấn trầm giọng:Tri phủ đưa cho hắn một cuốn cổ tịch rách bìa:
— Huyết Long Kiếm…—Lâm Phong nắm lấy kiếm, ánh mắt không còn là thiếu niên non trẻ — mà như một người kế thừa thiên mệnh thực sự Đọc đi. Đây là bản chép tay từ thời tiền triều, viết về Huyết Mệnh Tộc — bộ tộc đã từng khiến thiên hạ ba triều phải quy phục.
L— Tà Ảnh Môn… nếu các ngươi muốn giết ta, thì lần này, hãy chuẩn bị... để bị diệt vong.âm Phong lặng lẽ mở sách, ánh mắt sáng rực trong ánh nắng sớm. Vận mệnh của hắn, đã vượt ngoài lằn ranh sinh tử thông thường...