MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Mệnh KýChương 7: Luyện Khí Huyết Mạch

Thiên Mệnh Ký

Chương 7: Luyện Khí Huyết Mạch

1,196 từ · ~6 phút đọc

Phụ thân muội là quan tri phủ Liễu Châu, sẽ giúp được ít nhiều. Nhưng nếu Tà Ảnh Môn đã nhắm vào huynh, thì phải cực kỳ cẩn trọng, — nàng nói khẽPhủ tri phủ Liễu Châu tọa lạc ở vùng sơn cước phía tây nam, lưng tựa núi Thanh Long, mặt nhìn sông Lệ Thủy. Kiến trúc cổ kính, cổng lớn sơn son thếp vàng, lính gác nghiêm ngặt. Trong thư phòng phủ đệ, Ngọc Nhi quỳ trước phụ thân mình — Tri phủ Lâm Duy Châu — thuật lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Dương TấnVị quan áo xanh lam ngồi trên cao trầm ngâm nghe xong, chỉ khẽ gật đầu:

— Ta từng nghe danh Tà Ảnh Môn. Mấy năm gần đây, bọn chúng âm thầm lớn mạnh, nhiều nhân sĩ võ lâm bị ám sát, các bang phái nhỏ đều hoặc quy phục, hoặc tiêu vongThiên Mệnh Thần Công tái xuất... Quả thật đại họa và cũng là đại cơ.

Lâm Phong trầm ngâm. Hắn nhớ lại đêm ám sát, nhớ lại ánh mắt độc ác của tên thích khách cuối cùng. Mỗi lần nhắm mắt, những ký ức về lão nhân áo đen truyền thụ Thiên Mệnh Thần Công lại hiện lên.

Ông quay sang nhìn Lâm Phong đang chắp tay hành lễ:

— Thiên Mệnh Thần Công... rốt cuộc là gì mà khiến giang hồ phát điên như vậy? — hắn thì thầm.Ta nghe nói ngươi là người không rõ lai lịch, lớn lên trong một thôn hoang, bị người khinh khi, nay lại luyện được công phu thiên cổ tuyệt học?

Khi cả ba đến một trấn nhỏ ven núi, họ nghỉ chân tại quán trà ven đường. Quán cóc vắng vẻ, chỉ có vài người khách già. Nhưng khi họ vừa ngồi xuống, một bóng người từ góc tối bước ra. Đó là một thiếu niên vận hắc y, ánh mắt sắc lạnh, tay cầm một cây sáo bằng sắt.

Lâm Phong đáp thẳng:

— Lâm Phong. Ngươi đi đâu, Không dám giấu, vãn bối quả thật không nhớ thân thế, nhưng Thiên Mệnh Thần Công do một lão nhân truyền thụ khi còn nhỏ. Lão ấy sau bị người của Tà Ảnh Môn đều biếtsát hại.

Dương Tấn lập tức đứng dậy, tay đặt lên chuôi kiếm.

Tri phủ nhắm mắt, thở dài:

— Kẻ nào?Chuyện không đơn giản như vậy đâu. Giang hồ đang dậy sóng. Ngươi ở lại phủ ta tĩnh dưỡng vài hôm, đừng để ai ngoài phủ biết ngươi đang có mặt ở đây.

Thiếu niên ấy không đáp, chỉ thổi nhẹ một đoạn trong cây sáo. Âm thanh vang lên réo rắt, nhưng ẩn chứa sát khí ghê người. Trong chớp mắt, ba tên hắc y nhân khác từ ngoài nhảy vào, vây chặt cả ba.

—Trong mấy ngày kế tiếp, Lâm Phong được bố trí ở một gian phòng phía sau hoa viên, có người hầu thuốc thang đầy đủ. Nhưng hắn không để thời gian trôi đi vô ích. Mỗi ngày, ngoài dưỡng thương, hắn đều luyện tập Thiên Mệnh Thần Công không nghỉ. Dưới sự hướng dẫn thêm từ các điển tịch võ học trong thư viện phủ đệ, hắn dần phát hiện bí mật bên trong nội thể Là Huyết Cầm Đồng Tử! Một trong bốn sát thủ cấp cao của Tà Ảnh Môn! — Dương Tấn rít khẽ.

Trận chiến diễn ra tức thì. Huyết Cầm Đồng Tử không dùng kiếm mà điều khiển cây sáo, tạo ra sóng âm tấn công vào tâm thần đối thủ. Lâm Phong cảm thấy đầu óc choáng váng, nhịp tim loạn xạ.

Đêm hôm đó, khi đang luyện công dưới ánh trăng trong hoa viên, hắn đột nhiên cảm thấy một luồng nhiệt từ vùng bụng dưới bốc lên dữ dội. Khí huyết trong người như sôi trào. Hắn vội vận tâm pháp, ngồi xuống, điều tức theo khẩu quyết "Tứ Tượng Hồi Thiên".Ngọc Nhi bị chấn động khí âm, ngã quỵ bên cạnh. Dương Tấn vung kiếm cản trở hai tên địch. Lâm Phong phải đối đầu trực diện với Huyết Cầm Đồng Tử. Hắn cắn lưỡi, dùng máu thúc khí, vận toàn bộ Thiên Mệnh Thần Công, tấn công liều lĩnh vào giữa cơn âm sát.

Trong tâm trí hắn, một giọng nói vang lên — không rõ là tiếng ai, như vọng từ tiền kiếp:Bỗng nhiên, cơ thể hắn phát sáng lờ mờ. Một tia sáng nội lực từ đan điền bùng lên, phá vỡ âm khí quanh thân. Trong khoảnh khắc, Lâm Phong đột phá tầng thứ hai của Thiên Mệnh Thần Công – Hoá Kình Quy Nguyên.

"Thiên mệnh nhập thể, huyết mạch thượng cổ khai… Ngươi là truyền nhân cuối cùng của Huyết Mệnh Chi Huyết…"HCơ thể hắn run lên. Từng huyệt đạo bắt đầu khai mở. Hắn thấy được trong nội thể mình có một mạch máu khác thường, uẩn chứa khí tức kỳ dị. Mạch này nối từ tim đến đan điền, từng giọt máu như ngân hồng, mang theo ánh sáng nhàn nhạtắn lao tới như cuồng phong, chưởng lực đánh tan làn khí âm, giáng một chưởng trúng ngực Huyết Cầm Đồng Tử. Tên này trợn mắt, phun máu, cây sáo gãy đôi, ngã vật xuống nền đất.

Ba tên còn lại thấy vậy hoảng loạn, bỏ chạy. Nhưng Dương Tấn không tha, chém ngã hai tên, tên cuối cùng bị nội lực phản chấn chết ngay khi chưa kịp nhảy tường.

— Huyết mạch gì đây?QHắn kinh hãi, nhưng không sợ. Hắn tiếp tục dẫn khí theo dòng máu mới ấy, và chỉ sau một canh giờ, toàn thân hắn như hóa thành một khối hồng thạch, nội lực bạo tănguán trà nát vụn, xác người nằm rải rác. Lâm Phong thở dốc, quỳ gối giữa nền gạch.

NDương Tấn nấp sau bụi trúc, chứng kiến tất cả, lặng ngườigọc Nhi ôm lấy hắn, run rẩy:

— Huynh... huynh làm được thật sao?

Đây là... dị huyết chi thể? Không ngờ truyền thuyết là thật...Dương Tấn đứng bên, ánh mắt không còn nghi ngờ:

Sáng hôm sau, khi Lâm Phong tỉnh lại, hắn cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, khí lực sung mãn. Một chưởng vung ra, hòn đá to ngoài sân vỡ nát thành bốn mảnh đều nhau. Ngọc Nhi đứng sau tán cây, kinh ngạc không thôi.— Ngươi… không chỉ là người có Thiên Mệnh Thần Công. Ngươi… có thể chính là truyền nhân chân chính.

Tri phủ cũng đến gặp riêng hắn:Lâm Phong ngẩng đầu, máu chảy nơi khoé môi. Nhưng ánh mắt hắn sáng rực:

— Ngươi đã khai mở dị mạch, đây là cơ hội lớn. Nhưng nhớ kỹ: Tà Ảnh Môn chưa bao giờ buông tha người mang dòng máu ấy.— NếDòng máu ấy… rốt cuộc là gì?u số mệnh ta đã không thể tránh, thì ta sẽ đi đến tận cùng...

Tri phủ đưa cho hắn một cuốn cổ tịch rách bìa:

— Đọc đi. Đây là bản chép tay từ thời tiền triều, viết về Huyết Mệnh Tộc — bộ tộc đã từng khiến thiên hạ ba triều phải quy phục.

Lâm Phong lặng lẽ mở sách, ánh mắt sáng rực trong ánh nắng sớm. Vận mệnh của hắn, đã vượt ngoài lằn ranh sinh tử thông thường...