Dương Tấn đang luyện kiếm ngoài sân, thân pháp nhẹ như hạc, chiêu thức vững chãi. Lâm Phong nhìn qua khe cửa, khẽ nói một mình:
Trời vừa sáng, sương sớm còn giăng mờ lối nhỏ, ba bóng người lặng lẽ rời khỏi trấn Thanh Hà qua cổng sau. Lâm Phong cưỡi ngựa theo sau Dương Tấn, bên cạnh là Ngọc Nhi trong bộ áo choàng trùm kín. Cả ba tiến thẳng lên đường núi hướng về phía tây nam – nơi có phủ thân phụ Ngọc Nhi.
— Người như huynh ấy... đúng là võ giả chính tôngPhụ thân muội là quan tri phủ Liễu Châu, sẽ giúp được ít nhiều. Nhưng nếu Tà Ảnh Môn đã nhắm vào huynh, thì phải cực kỳ cẩn trọng, — nàng nói khẽ.
Ngọc Nhi lúc này đang thắp nến trong phòng bên cạnh. Ánh sáng từ ngọn nến hắt lên khuôn mặt nàng, khiến đôi mắt long lanh như mặt nước hồ thu. Nàng quay sang, nhẹ gọiDương Tấn gật đầu:
— Lâm công tử, thương thế có đỡ hơn chưa?Ta từng nghe danh Tà Ảnh Môn. Mấy năm gần đây, bọn chúng âm thầm lớn mạnh, nhiều nhân sĩ võ lâm bị ám sát, các bang phái nhỏ đều hoặc quy phục, hoặc tiêu vong.
Lâm Phong gật đầu:trầm ngâm. Hắn nhớ lại đêm ám sát, nhớ lại ánh mắt độc ác của tên thích khách cuối cùng. Mỗi lần nhắm mắt, những ký ức về lão nhân áo đen truyền thụ Thiên Mệnh Thần Công lại hiện lên.
— Tạ tiểu thư quan tâm. Đã khá nhiều rồiThiên Mệnh Thần Công... rốt cuộc là gì mà khiến giang hồ phát điên như vậy? — hắn thì thầm.
Ngọc Nhi nhìn hắn một lúc rồi quay đi. Nhưng chỉ vài khắc sau, từ phía mái nhà vang lên một tiếng "soạt" rất khẽ. Ngay sau đó, đèn trong phòng phụt tắt. Cả gian trọ chìm vào bóng tối.
Khi cả ba đến một trấn nhỏ ven núi, họ nghỉ chân tại quán trà ven đường. Quán cóc vắng vẻ, chỉ có vài người khách già. Nhưng khi họ vừa ngồi xuống, một bóng người từ góc tối bước ra. Đó là một thiếu niên vận hắc y, ánh mắt sắc lạnh, tay cầm một cây sáo bằng sắt.
Lâm Phong lập tức cảm nhận được sát khí. Hắn bật dậy, vận khí vào chân, lao ra khỏi phòng, đồng thời hô lớn:
— Lâm Phong. Ngươi đi đâu, Tà Ảnh Môn đều biết.
— Có thích khách!
Dương Tấn lập tức đứng dậy, tay đặt lên chuôi kiếm.
Ngay khi hắn vừa hô lên, ba bóng đen từ mái nhà phóng xuống. Mũi kiếm lạnh như băng chém xé không khí lao thẳng về phía Lâm Phong. Hắn nghiêng người tránh, vung tay đánh bật một kiếm, nhưng vẫn bị lưỡi đao xé rách tay áo, máu bắn ra.
— Kẻ nào?
— Giết hắn! Không để lại nhân chứng!
Thiếu niên ấy không đáp, chỉ thổi nhẹ một đoạn trong cây sáo. Âm thanh vang lên réo rắt, nhưng ẩn chứa sát khí ghê người. Trong chớp mắt, ba tên hắc y nhân khác từ ngoài nhảy vào, vây chặt cả ba.
Một tên quát lên. Nhưng ngay lúc đó, một luồng kiếm quang từ bên hông bắn ra như tia chớp. Dương Tấn đã xuất hiện, thân ảnh như quỷ mị, một chiêu đánh bay hai tên ra xa— Là Huyết Cầm Đồng Tử! Một trong bốn sát thủ cấp cao của Tà Ảnh Môn! — Dương Tấn rít khẽ.
— Ngươi ổn chứ, Lâm Phong?
Trận chiến diễn ra tức thì. Huyết Cầm Đồng Tử không dùng kiếm mà điều khiển cây sáo, tạo ra sóng âm tấn công vào tâm thần đối thủ. Lâm Phong cảm thấy đầu óc choáng váng, nhịp tim loạn xạ.
— Vẫn còn sốngNgọc Nhi bị chấn động khí âm, ngã quỵ bên cạnh. Dương Tấn vung kiếm cản trở hai tên địch. Lâm Phong phải đối đầu trực diện với Huyết Cầm Đồng Tử. Hắn cắn lưỡi, dùng máu thúc khí, vận toàn bộ Thiên Mệnh Thần Công, tấn công liều lĩnh vào giữa cơn âm sát.
Tên còn lại là cao thủ. Y vận nội công cực mạnh, mỗi chiêu đều có sát khí dày đặc. Hắn tung ra một đòn "Huyết Ảnh Xuyên Tâm", một chiêu độc môn của Tà Ảnh Môn. Kiếm ảnh như rắn độc cuốn lấy cổ họng Lâm Phong.
Bỗng nhiên, cơ thể hắn phát sáng lờ mờ. Một tia sáng nội lực từ đan điền bùng lên, phá vỡ âm khí quanh thân. Trong khoảnh khắc, Lâm Phong đột phá tầng thứ hai của Thiên Mệnh Thần Công – Hoá Kình Quy Nguyên.
Lâm Phong nghiến răng, toàn thân vận nội tức Thiên Mệnh Thần Công, lách người nửa bước, đồng thời xoay tay tấn công vào huyệt Kiên Tĩnh. Nội khí trào dâng, tạo thành một lực bộc phát bất ngờ khiến tên thích khách lùi lại ba bướcHắn lao tới như cuồng phong, chưởng lực đánh tan làn khí âm, giáng một chưởng trúng ngực Huyết Cầm Đồng Tử. Tên này trợn mắt, phun máu, cây sáo gãy đôi, ngã vật xuống nền đất.
— Thằng nhãi này... mới vài ngày mà đã có nội công?
Ba tên còn lại thấy vậy hoảng loạn, bỏ chạy. Nhưng Dương Tấn không tha, chém ngã hai tên, tên cuối cùng bị nội lực phản chấn chết ngay khi chưa kịp nhảy tường.
Dương Tấn không bỏ lỡ thời cơ, trường kiếm vung lên, chiêu "Đảo Hải Nghịch Lưu" từ trên bổ xuống như sấm sét. Tên thích khách không kịp đỡ, trúng kiếm vào vai, máu tuôn xối xảQuán trà nát vụn, xác người nằm rải rác. Lâm Phong thở dốc, quỳ gối giữa nền gạch.
Hắn trừng mắt nhìn Lâm Phong, thét lớnNgọc Nhi ôm lấy hắn, run rẩy:
— Thiên Mệnh Thần Công... tuyệt đối không thể để tồn tại!Huynh... huynh làm được thật sao?
Nói đoạn, hắn rút ra một lưỡi đoản kiếm tẩm độc, lao thẳng về phía Lâm Phong lần nữa. Nhưng lần này, Lâm Phong không lùi. Hắn vận khí vào song chưởng, tung ra chiêu "Phản Mạch Kình Tâm", mượn lực phản lực, đập trúng ngực tên kia.
Dương Tấn đứng bên, ánh mắt không còn nghi ngờ:
Một tiếng "phụp" khô khốc vang lên. Đối phương bay ngược ra sau, đập vào cột gỗ, máu mồm phun thành vòi— Ngươi… không chỉ là người có Thiên Mệnh Thần Công. Ngươi… có thể chính là truyền nhân chân chính.
Cả quán trọ chìm vào im lặng.
Lâm Phong ngẩng đầu, máu chảy nơi khoé môi. Nhưng ánh mắt hắn sáng rực:
Dương Tấn thu kiếm, cau mày:— Nếu số mệnh ta đã không thể tránh, thì ta sẽ đi đến tận cùng...
— Tà Ảnh Môn truy sát ngươi không ngừng. Bọn chúng không đơn giản chỉ vì một bộ bí kíp.
Ngọc Nhi chạy tới, gương mặt tái xanh:
— Có người báo tri phủ rồi. Chúng ta phải rời trấn thôi. Phụ thân muội có thể giúp!
Lâm Phong siết nắm tay, ánh mắt lạnh như sương:
— Bọn chúng muốn ta chết, thì ta sẽ sống để cho chúng thấy: Thiên Mệnh... không phải để giết, mà là để nghịch!