Sau trận chiến tại thành Vạn Lộc, Lâm Phong không có phút nghỉ ngơi. Những lời sau cùng của Ảnh Hầu khiến đầu hắn vang vọng không dứt: "Mẹ ngươi từng là phu nhân của Minh Chủ Tà Ảnh Môn." Sự thật ấy như lưỡi dao sắc lạnh chém vào tim, nhưng cũng là khởi đầu cho hành trình tìm ra nguồn gốc của chính mình.
Cả đoàn quay về đại bản doanh Huyết Ước Liên Minh. Trong thư phòng, Dương Tấn trải ra một bản đồ cũ, chỉ vào vùng rừng rậm phía tây – nơi từng được gọi là Ảnh Lâm – nơi khởi nguyên của Tà Ảnh Môn trước khi họ chuyển về vùng trung châu.
— Nếu còn dấu vết gì về người cũ của Tà Ảnh Môn… thì ở đó.
Ngọc Nhi lo lắng:
— Nhưng đó là nơi từng bị giang hồ cấm đặt chân. Có lời đồn, ai vào đó đều không trở ra.
Lâm Phong trầm giọng:
— Càng đáng sợ, càng phải đối mặt.
Đoàn người hành quân bí mật đến Ảnh Lâm. Nơi đây rậm rạp âm u, rễ cây chằng chịt, sương mù dày đặc khiến tầm nhìn chưa đến một trượng. Không khí lạnh lẽo như bao năm chưa từng có ánh mặt trời.
Bên trong Ảnh Lâm, họ gặp phải những cái bẫy cổ xưa cực kỳ tinh vi, cả độc khí lẫn cơ quan ám khí. Cốc Tiểu Vân và Linh Nhi hợp sức phá giải, nhưng cũng bị thương nhẹ. Tuyết Nhạn trầm giọng:
— Không phải nơi này bị lãng quên… mà có người cố giữ nó không ai bén mảng.
Đến một khu đất trũng, họ phát hiện một mật thất đá dưới lòng đất. Bên trong, khắc đầy ký hiệu của Tà Ảnh Môn thời sơ khai. Trong số những vật còn sót lại, có một bức họa cổ, phai màu… vẽ một người phụ nữ đứng giữa tứ hộ pháp Tà Ảnh.
— Là mẹ ta… — Lâm Phong thì thầm, run tay cầm lấy bức họa.
Sau bức họa là một bản chép tay nửa cháy, ghi lại buổi chia tay đầy máu giữa bà và một nhân vật lạ tên là Ảnh Tôn – kẻ đứng đầu Tà Ảnh Môn đời trước. Điều khiến mọi người sững sờ chính là câu chốt: “Nếu con trai ta phản bội Tà Ảnh Môn, hãy để hắn chết trong tay… cha nó.”
— Cha… ta…? — Lâm Phong gần như không thốt nên lời.
— Nghĩa là cha ngươi… vẫn còn sống. Và… là Minh Chủ Tà Ảnh Môn hiện tại? — Dương Tấn nghẹn giọng.
Không khí đặc quánh lại. Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Phong.
Hắn không đáp, chỉ siết chặt chuôi kiếm, máu từ lòng bàn tay nhỏ giọt xuống đất.
— Vậy là kẻ ta cần giết… cũng là cha ta…
Trở lại đại bản doanh, Lâm Phong ngồi thiền suốt ba ngày ba đêm không ăn uống. Ngọc Nhi ở bên, chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai hắn.
— Huynh không thể tự hủy bản thân chỉ vì sự thật ấy. Nếu mẫu thân huynh phản bội bọn chúng vì muốn bảo vệ huynh, thì huynh càng phải sống… sống và chiến đấu như bà từng mong.
Lâm Phong mở mắt, ánh sáng bừng lên trong đáy mắt:
— Vậy thì từ giờ… ta sẽ không còn chỉ là truyền nhân Huyết Mệnh… mà là người mang thiên mệnh thật sự!