Chiêu Dương thành – một trong ba cứ điểm quan trọng nhất do Tà Ảnh Môn chiếm giữ – đã trở thành mục tiêu đầu tiên mà Lâm Phong quyết hạ.
Trên đỉnh núi Vân Sơn nhìn xuống thành, gió thổi phần phật trên lá cờ đỏ có hình kiếm máu của Huyết Ước Liên Minh. Lâm Phong đứng đó, áo bào đen tung bay, ánh mắt như lưỡi kiếm xuyên qua màn sương mỏng.
— Hôm nay… hoặc Chiêu Dương thành bị diệt, hoặc Huyết Ước chôn thây dưới tường lửa! — Lâm Phong tuyên thệ, giọng vang vọng.
Tuyết Nhạn, Đinh Linh Nhi, Dương Tấn, Cốc Tiểu Vân, Ngọc Nhi – từng người một bước ra đứng cạnh hắn. Phía sau là hàng ngàn nhân sĩ võ lâm đã quy thuận.
— Vì chính đạo!— Vì máu đã đổ!— Vì Thiên Mệnh Minh Chủ!
Trận chiến bắt đầu từ rạng sáng. Thần Nông Cốc tung độc vụ làm loạn tuyến phòng thủ. Bắc Hải Kiếm Tộc xung phong mở trận. Lâm Phong cầm đầu đội tiên phong đánh thẳng vào cổng thành. Mũi Huyết Long Kiếm chém rách tường đá, máu kẻ địch nhuộm đỏ đất trời.
Tà Ảnh Môn phản công dữ dội. Hơn mười cao thủ nội môn, trong đó có Ảnh Hổ, một trong tam đại hộ pháp còn lại, thân pháp như hổ báo, quyền chưởng phá tan cả tường thành.
Ảnh Hổ gầm lên:
— Lâm Phong! Máu ngươi hôm nay sẽ tế cờ Tà Ảnh!
Hắn lao vào. Nhưng Lâm Phong không né tránh. Hắn dùng kiếm đỡ quyền, rồi bất ngờ xoay người thi triển Thất Huyết Trảm – tuyệt chiêu mới dung hợp từ Huyết Mệnh và Thiên Mệnh công pháp.
Bảy nhát kiếm như bảy dòng máu cắt ngang trời. Ảnh Hổ gào lên đau đớn, bị đánh văng qua ba mái nhà, máu tuôn xối xả. Trước khi chết, hắn cố nói:
— Ngươi… không thể thắng được… kẻ trong bóng… chính là…
Lâm Phong nhíu mày, nhưng chưa kịp phản ứng, thì toàn bộ thành Chiêu Dương bắt đầu rung chuyển. Một tiếng nổ vang trời, từ trung tâm thành, một tòa tháp đen trồi lên, giống như được chôn giấu từ hàng trăm năm trước.
— Là Ma Ảnh Tháp! – Đinh Linh Nhi thốt lên – nơi giam giữ những bí mật tối cao của Tà Ảnh Môn!
Từ đỉnh tháp, một bóng đen xuất hiện. Gương mặt ẩn sau chiếc mặt nạ bạc, áo choàng bay phần phật. Hắn đứng đó như một đế vương cổ xưa. Giọng nói khàn khàn nhưng đầy áp lực:
— Lâm Phong… ngươi thật sự muốn mở lại quá khứ?
— Ngươi là ai? — Lâm Phong quát lên.
— Ta… là Ảnh Tôn.
Cả chiến trường chết lặng. Lâm Phong như hóa đá. Hắn đã từng nghe cái tên này trong bản chép tay của mẹ mình.
— Ngươi… là cha ta?
Ảnh Tôn im lặng rất lâu. Rồi hắn đáp:
— Không… ta là người đã giết cha ngươi.
Tiếng sét nổ giữa trời. Mọi thứ bỗng chốc đảo lộn. Nhưng ánh mắt Lâm Phong không còn run rẩy. Hắn siết kiếm, gằn từng chữ:
— Vậy thì ngươi chính là kẻ đầu tiên phải chết dưới Huyết Mệnh Kiếm!