Ngay khi Ảnh Tôn xuất hiện, khí thế hắn tỏa ra khiến toàn bộ chiến trường như ngưng đọng. Bầu trời phía trên Ma Ảnh Tháp dần chuyển sang màu tím sẫm, lôi điện lẩn khuất trong tầng mây dày đặc.
Lâm Phong nén giận, vung Huyết Long Kiếm chỉ thẳng vào bóng đen trên tháp:
— Nếu ngươi là kẻ giết cha ta, thì hôm nay… ta sẽ khiến ngươi phải trả giá bằng máu!
Ảnh Tôn chỉ cười nhạt, xoay người biến mất vào trong Ma Ảnh Tháp. Lâm Phong lập tức phi thân theo. Dương Tấn, Tuyết Nhạn và Cốc Tiểu Vân định theo vào, nhưng hắn giơ tay ngăn lại:
— Đây là trận chiến của riêng ta.
Ma Ảnh Tháp lạnh lẽo và kỳ dị, hành lang xoắn ốc dẫn sâu vào lòng đất, hai bên là những bức tường khắc đầy phù văn ma đạo. Bỗng nhiên, từ bóng tối xuất hiện hàng chục thi thể vận áo Tà Ảnh, bị xích sắt xuyên qua thân thể treo lơ lửng, máu nhỏ từng giọt.
Giọng Ảnh Tôn vang lên từ trong tháp:
— Bọn chúng là những kẻ phản bội… như cha ngươi năm xưa. Ngươi biết tại sao hắn chết không? Vì hắn dám mang bí kíp Thiên Mệnh rời khỏi Tà Ảnh Môn…
Lâm Phong gằn giọng:
— Vì cha ta biết đúng sai. Còn ngươi, chỉ là tên ma đầu sợ mất quyền lực!
Tiến sâu hơn, Lâm Phong đi vào một đại điện âm u, trung tâm đặt một tế đàn bằng đá đen. Trên đó, một cỗ quan tài đá mở hé, bên trong lấp ló hài cốt mặc áo choàng giống hệt hắn từng thấy trong bức họa – cha hắn.
Ảnh Tôn đứng bên cạnh quan tài, tháo mặt nạ. Gương mặt đầy vết sẹo, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa:
— Hắn chết trong tay ta… nhưng ta vẫn giữ xác hắn làm gương cho kẻ kế nhiệm. Đáng tiếc… ngươi lại muốn nối gót!
Không nói thêm, Lâm Phong vận công, ánh kiếm bùng lên. Trận chiến giữa hắn và Ảnh Tôn bắt đầu. Cả Ma Ảnh Tháp rung chuyển, kiếm khí và chưởng lực va chạm dữ dội khiến đá nứt, tường đổ.
Ảnh Tôn sử dụng Tà Ảnh Đại Pháp, thân ảnh phân làm bảy bóng, mỗi bóng tung một chiêu chí tử. Nhưng Lâm Phong, với Thiên Mệnh Thần Công đã đạt cảnh giới mới, vận “Huyết Ảnh Phân Hồn”, tạo ra hư ảnh phản công.
Trận đấu kéo dài ba canh giờ. Cuối cùng, khi Ảnh Tôn tung sát chiêu “Ảnh Tuyệt Mệnh”, Lâm Phong gào lên, dốc toàn lực thi triển Thiên Mệnh Hồi Huyết – Kiếm Thức Cuối.
Ánh kiếm đỏ rạch ngang không gian, như vết chém chia trời đất. Cả thân thể Ảnh Tôn bị chém đôi từ vai xuống hông, máu bắn tung tóe.
Ảnh Tôn ngã xuống, ánh mắt vẫn ngập tràn oán hận:
— Ngươi… không thể… dập tắt được bóng tối đâu…
Lâm Phong đứng lặng nhìn thi thể hắn tan vào hắc khí. Rồi hắn quay sang thi hài cha, quỳ xuống, rút Huyết Long Kiếm cắm xuống nền tháp:
— Hài cốt phụ thân… từ nay được rửa sạch thù xưa.
Tháp sụp đổ, Lâm Phong bước ra, toàn thân dính máu, ánh mắt lạnh băng. Cả chiến trường lặng như tờ. Không ai dám lên tiếng.
Dương Tấn là người đầu tiên quỳ xuống:
— Bái kiến Thiên Mệnh Minh Chủ.
Từng người một, ngàn người quỳ xuống theo. Tiếng hô dậy đất:
— Thiên Mệnh! Thiên Mệnh!