MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Mệnh Tù NhânChương 1: THẾ GIỚI KHÔNG CÓ CHỖ CHO TA

Thiên Mệnh Tù Nhân

Chương 1: THẾ GIỚI KHÔNG CÓ CHỖ CHO TA

833 từ · ~5 phút đọc

Mưa ở vùng biên thùy này không mang theo hơi thở của sự sống, nó nồng nặc mùi bùn đất và sự mục nát.

Ninh Khuyết ngồi dưới mái hiên của một quán trọ tồi tàn, đôi bàn tay gầy gộc đan vào nhau để tìm chút hơi ấm ít ỏi. Hắn đã ở thế giới này tròn ba tháng. Ba tháng, không có một cơ duyên nào rụng xuống đầu, không có một vị cao nhân nào đi ngang qua thấy hắn "cốt cách tinh kỳ" mà nhận làm đệ tử. Ngược lại, chỉ cần hắn bước ra đường, khả năng hắn bị xe ngựa cán hoặc bị mảnh ngói rơi trúng đầu là 90%.

Trước mặt hắn, một giao diện mờ ảo mà chỉ mình hắn thấy, hiện lên một con số đỏ quạch, tàn nhẫn: [Khí vận: 0].

Hắn khẽ ho một tiếng, cảm giác lồng ngực đau nhói. Một người có khí vận bằng không, về cơ bản là bị cả vũ trụ này ruồng bỏ. Nếu không nhờ bộ não của một thiên tài tâm lý học từ kiếp trước, có lẽ hắn đã chết trong một rãnh nước nào đó ngay tuần đầu tiên.

"Keng!"

Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên phía đầu đường. Một thiếu niên mặc y phục xanh lam, gương mặt tuấn tú rạng ngời đang đứng bảo vệ một cô gái trước đám du côn. Thiếu niên đó tên là Lâm Hiên – thiếu gia của Lâm gia tại trấn này.

Ninh Khuyết nheo mắt. Trên đầu Lâm Hiên, một vầng hào quang màu vàng kim rực rỡ đến mức khiến hắn thấy buồn nôn. [Thông tin đối tượng: Lâm Hiên] [Khí vận: 85 - Thanh Long Hộ Thể] [Trạng thái: Bất khả xâm phạm (Cần bào mòn xuống dưới 10 mới có thể sát phạt)]

Lâm Hiên chỉ cần tung một cú đấm vụng về, nhưng không hiểu sao tên du côn kia lại tự vấp vào đá mà ngã nhào, đầu đập vào cạnh bàn bất tỉnh nhân sự. Đám còn lại sợ hãi bỏ chạy. Cô gái kia nhìn Lâm Hiên bằng ánh mắt sùng bái tuyệt đối.

Ninh Khuyết chứng kiến tất cả, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Đó là cách thế giới này vận hành sao? Chỉ cần bạn là "nhân vật chính", cả thế giới sẽ tự động quỳ xuống để biến những sai lầm của bạn thành chiến tích.

"Hệ thống," Ninh Khuyết thì thầm trong đầu, giọng hắn khản đặc vì hơi lạnh. "Nếu ta giết gã bây giờ thì sao?"

[Cảnh báo: Nếu ký chủ tác động vật lý lên đối tượng khi Khí vận đối phương > 10, ký chủ sẽ chịu 'Thiên Phạt'. Tỉ lệ tử vong: 100%.]

"Thiên phạt sao?" Ninh Khuyết nhìn lên bầu trời xám xịt. "Vậy thì ta sẽ không dùng tay. Ta sẽ dùng tâm."

Hắn đứng dậy, phủi lớp bụi trên tà áo sờn cũ. Hắn đã nghiên cứu Lâm Hiên suốt một tháng qua. Lâm Hiên chính trực, hào hiệp, nhưng lại mắc một sai lầm chí mạng của những kẻ được trời ưu ái: Gã tin rằng mình luôn đúng, và gã tin vào lòng tốt của con người một cách ngây thơ.

Tối hôm đó, Ninh Khuyết không về căn lều nát của mình. Hắn tìm đến một tiệm cầm đồ, bán đi chiếc nhẫn cưới – vật duy nhất còn sót lại từ kiếp trước – để đổi lấy một thỏi bạc và một bộ đồ tươm tất hơn.

Hắn bắt đầu kế hoạch bào mòn đầu tiên.

Hắn biết rằng ngày mai, Lâm Hiên sẽ lên núi tìm "Địa Linh Thảo" để chữa bệnh cho cha. Theo kịch bản thông thường, gã sẽ gặp một con yêu thú, sau đó vô tình rơi xuống hang động và nhặt được bí kíp thượng cổ.

"Nhưng nếu..." Ninh Khuyết lẩm bẩm khi ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, đôi mắt hắn phản chiếu một tia sáng đáng sợ. "Nếu món nợ mạng người mà gã sắp gánh chịu lớn hơn cả dược tính của cỏ linh chi đó thì sao?"

Ninh Khuyết bắt đầu viết một bức thư bằng tay trái, nét chữ nghệch ngoạc, giả danh một người dân bị Lâm gia ức hiếp. Hắn không gửi cho quan phủ, hắn gửi nó cho đối thủ không đội trời chung của Lâm gia là Vương gia.

Hắn không cần Vương gia giết Lâm Hiên. Hắn chỉ cần Vương gia xuất hiện đúng lúc Lâm Hiên hái thuốc, để tạo ra một sự hiểu lầm đẫm máu. Khi Lâm Hiên buộc phải ra tay giết người trong trạng thái tự vệ nhưng mang danh "đồ tể tàn sát kẻ yếu", thiên đạo sẽ bắt đầu nghi ngờ sự "chính nghĩa" của gã.

Mưa vẫn rơi. Ninh Khuyết bước ra khỏi quán trọ, chiếc bóng của hắn cô độc và dài dằng dặc trên con đường vắng. Hắn không có hào quang, hắn chỉ có bóng tối. Nhưng trong bóng tối, hắn là vua.