MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Mệnh Tù NhânChương 2: MÓN QUÀ CỦA TỬ THẦN

Thiên Mệnh Tù Nhân

Chương 2: MÓN QUÀ CỦA TỬ THẦN

1,169 từ · ~6 phút đọc

Sương mù trên đỉnh Vân Thương dày đặc như một tấm lụa trắng khổng lồ, che khuất những hiểm nguy rình rập trong các khe đá. Đây là nơi "Địa Linh Thảo" sinh trưởng – thứ dược liệu mà Lâm Hiên đang khao khát để cứu người cha đang thoi thóp trên giường bệnh.

Ninh Khuyết đứng bên một sườn dốc cheo leo, hơi thở hắn đục ngầu trong không khí lạnh. Hắn đã ở đây từ tờ mờ sáng. Cơ thể này quá yếu ớt, mỗi bước leo núi đều khiến phổi hắn biểu tình bằng những cơn ho khan rút ruột. Nhưng đôi mắt hắn thì sáng rực, một thứ ánh sáng lạnh lẽo của kẻ thợ săn đang kiên nhẫn chờ đợi con mồi bước vào bẫy.

Hệ thống trong đầu hắn vang lên âm thanh cơ khí vô cảm: [Cảnh báo: Khí vận hiện tại của ký chủ là 0. Tỉ lệ gặp tai nạn ngẫu nhiên trong 10 phút tới: 85%. Khuyến cáo: Tìm nơi trú ẩn.]

Ninh Khuyết cười nhạt. Hắn không tìm nơi trú ẩn. Hắn cần cái "tai nạn" đó.

"Keng!"

Tiếng kim loại va vào đá từ phía dưới vọng lên. Lâm Hiên đang đến. Đi cùng gã là hai tên gia nhân thân tín và cô em họ Lâm Dao – một thiếu nữ có khí vận màu xanh nhạt, kẻ luôn bám đuôi "anh họ thiên tài" của mình.

Ninh Khuyết lùi lại một bước, gót giày hắn cố tình dẫm vào một vùng đất xốp do mưa thấm lâu ngày. Ngay lập tức, mặt đất dưới chân hắn sụp xuống.

"A!"

Tiếng kêu của Ninh Khuyết không quá lớn, nhưng đủ để lọt vào tai một người có thính giác nhạy bén của tu giả như Lâm Hiên. Thân hình gầy gò của hắn trượt dài xuống vách đá, nhưng thay vì hoảng loạn, Ninh Khuyết lại tính toán góc rơi cực kỳ chuẩn xác. Hắn bám vào một cành cây khô, treo lơ lửng giữa không trung, ngay phía trên hang động nơi con "Thiết Giáp Hổ" đang ngủ say.

"Có người gặp nạn!" Lâm Hiên hét lên, không chút chần chừ, gã lao vút đi về phía tiếng kêu.

Hào quang trên đầu Lâm Hiên lại rực sáng. Đó là thứ quyền năng của định mệnh: Khi nhân vật chính muốn cứu người, cả thế giới sẽ tạo điều kiện cho gã thành công. Sợi dây thừng trong tay một tên gia nhân "tình cờ" được mang theo, và Lâm Hiên "tình cờ" có đủ sức mạnh để kéo Ninh Khuyết lên ngay trước khi cành cây gãy.

Khi Ninh Khuyết được kéo lên mặt đất, hắn nằm vật ra, thở hổn hển, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi (một sự diễn xuất hoàn hảo).

"Huynh đài, huynh không sao chứ?" Lâm Hiên ân cần đỡ hắn dậy, bàn tay gã ấm áp và tràn đầy chính khí.

Ninh Khuyết ngước nhìn gã, ánh mắt run rẩy, rồi vội vàng quỳ xuống dập đầu: "Tạ ơn thiếu gia cứu mạng! Tiểu nhân... tiểu nhân chỉ là một kẻ hái thuốc nghèo, vì muốn tìm chút thảo dược nuôi mẹ già mà liều mạng lên đây. Nếu không có ngài, có lẽ tôi đã làm mồi cho thú dữ rồi."

[Hệ thống báo cáo: Mức độ tin tưởng của mục tiêu tăng lên 40%. Khí vận của mục tiêu giảm nhẹ: 85 -> 84.7 do tiêu tốn hào quang để cứu người 'vô mệnh'.]

Ninh Khuyết thầm ghi nhận. Hóa ra cứu một kẻ có khí vận bằng 0 cũng giống như đổ nước vào một cái bình thủng đáy. Lâm Hiên càng giúp hắn, gã càng mất đi sự bảo hộ của thiên đạo.

"Đừng đa lễ, thấy người gặp nạn sao có thể không cứu?" Lâm Hiên cười sảng khoái, gã hoàn toàn không biết mình vừa rước một con rắn độc về cạnh sườn.

Cuộc trò chuyện tiếp tục khi cả nhóm cùng đi sâu vào rừng. Ninh Khuyết đóng vai một kẻ am hiểu địa hình, khéo léo dẫn dắt Lâm Hiên về phía hang động của Thiết Giáp Hổ nhưng với một lộ trình "trông có vẻ" an toàn hơn.

Trên đường đi, Ninh Khuyết bắt đầu "tiêm độc". Hắn thở dài, vẻ mặt u sầu: "Lâm thiếu gia thật là người tốt. Nhưng ở đời, người tốt thường chịu thiệt. Ngài biết không, dưới chân núi, người ta đồn rằng Vương gia đang âm thầm thu mua hết số Địa Linh Thảo xung quanh đây để ép Lâm gia vào đường cùng. Thậm chí..."

Hắn ngập ngừng, quan sát nét mặt Lâm Hiên.

"Thậm chí cái gì?" Lâm Hiên nhíu mày, lửa giận bắt đầu nhen nhóm.

"Thậm chí tiểu nhân nghe nói, Vương gia đã thuê sát thủ mai phục trên đỉnh núi này. Họ không chỉ muốn lấy thuốc, mà còn muốn... tuyệt hậu Lâm gia."

Lâm Hiên nghiến răng: "Vương gia thật quá quắt! Cha ta lâm bệnh nặng, bọn chúng lại thừa nước đục thả câu."

Ninh Khuyết cúi đầu để giấu đi nụ cười. Thực tế, Vương gia chưa hề thuê sát thủ. Nhưng chỉ cần Lâm Hiên tin là có, thì bất kỳ ai gã gặp trên đỉnh núi này mang theo vũ khí đều sẽ trở thành kẻ thù trong mắt gã. Một người có khí vận cao thường rất tự tin vào trực giác của mình, và Ninh Khuyết đang bẻ lái cái trực giác đó theo ý hắn.

Họ đi đến trước một khe núi hẹp. Ninh Khuyết dừng lại, chỉ vào một khóm cây đỏ rực phía xa: "Đó là Địa Linh Thảo! Nhưng thiếu gia cẩn thận, phía sau đó dường như có bóng người."

Lâm Hiên nheo mắt nhìn. Quả nhiên, có vài bóng người đang thấp thoáng. Đó thực chất là những thợ săn hái thuốc bình thường của trấn bên, nhưng dưới sự ám thị của Ninh Khuyết và nỗi lo lắng cho cha, Lâm Hiên lập tức rút kiếm.

"Kẻ nào dám ngăn cản ta cứu cha, kẻ đó phải chết!"

Lâm Hiên lao đi. Khí vận trên đầu gã chuyển từ màu vàng kim sang một sắc cam sẫm đầy sát khí.

Ninh Khuyết đứng lại trong bóng tối của hốc đá, khoanh tay nhìn theo. Hắn biết rằng chỉ cần Lâm Hiên đổ máu người vô tội, "Thanh Long Hộ Thể" sẽ xuất hiện vết nứt. Thiên đạo thích những anh hùng thanh khiết, không phải những kẻ giết người vì hoang tưởng.

"Giết đi, Lâm Hiên." Ninh Khuyết thì thầm, giọng hắn tan biến vào tiếng gió hú của đại ngàn. "Mỗi mạng người ngã xuống dưới lưỡi kiếm của ngươi, chính là một nấc thang để ta bước lên đỉnh cao của thế giới này."

Đúng lúc đó, một tiếng gầm vang dội làm rung chuyển cả khe núi. Thiết Giáp Hổ đã tỉnh giấc.

Nhưng thay vì lo lắng, Ninh Khuyết lại mỉm cười. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Sự may mắn của Lâm Hiên sắp sửa trở thành lời nguyền kinh khủng nhất mà gã từng đối mặt.