MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Mệnh Tù NhânChương 3: VẾT NỨT TRÊN HÀO QUANG

Thiên Mệnh Tù Nhân

Chương 3: VẾT NỨT TRÊN HÀO QUANG

1,204 từ · ~7 phút đọc

Tiếng gầm của Thiết Giáp Hổ không chỉ làm rung chuyển những tán lá thông già mà còn làm rung chuyển cả sự tự tin vốn dĩ bất bại của Lâm Hiên.

Trong thế giới của những kẻ có khí vận cao, mọi nguy hiểm thường chỉ là một thứ gia vị để tôn vinh sức mạnh của họ. Nếu là mọi khi, Lâm Hiên sẽ chỉ mất vài chiêu thức để tìm ra điểm yếu của con quái vật, hoặc đơn giản là một kẽ hở trong lớp vảy cứng để đâm xuyên thanh kiếm vào tim nó. Nhưng hôm nay, có một thứ gì đó đã thay đổi. Một thứ gì đó rất mỏng manh nhưng lại mang tính quyết định.

Ninh Khuyết đứng thu mình trong bóng tối của một gốc tùng cổ thụ, hơi thở hắn nhẹ đến mức gần như tan vào sương lạnh. Hắn nhìn thấy một vết nứt li ti trên vầng hào quang vàng kim của Lâm Hiên. Đó là hậu quả của việc gã vừa vung kiếm làm bị thương ba người thợ săn vô tội – những người mà gã tin là sát thủ của Vương gia dựa trên lời nói dối của Ninh Khuyết.

[Hệ thống thông báo: Mục tiêu Lâm Hiên vừa thực hiện hành vi 'Sát phạt nhầm lẫn'. Khí vận giảm xuống còn 78. Trạng thái 'Thanh Long Hộ Thể' bị suy yếu 15%.]

"Bắt đầu rồi," Ninh Khuyết thì thầm.

Phía trước, Lâm Hiên đang chật vật. Con Thiết Giáp Hổ dài hơn ba mét, lớp da như thép nguội, lao vào gã với một tốc độ kinh hồn. Lâm Hiên xoay người, tung ra tuyệt kỹ "Lâm Gia Kiếm Pháp", nhưng thật kỳ lạ, mũi kiếm của gã lại bị trượt đi bởi một phiến đá nhô ra – một sự cố ngẫu nhiên mà lẽ ra một kẻ có vận may như gã không bao giờ gặp phải.

"Thiếu gia! Cẩn thận!" Lâm Dao hét lên, gương mặt nàng trắng bệch. Nàng định lao vào giúp sức nhưng lại bị một tên gia nhân ngăn lại vì quá nguy hiểm.

Lâm Hiên bị móng vuốt của con hổ sượt qua vai, máu tươi thấm đỏ lớp y phục lam y cao quý. Cơn đau khiến gã tỉnh táo lại, nhưng đồng thời cũng gieo vào lòng gã một hạt mầm hoài nghi. Tại sao định mệnh không đứng về phía gã như mọi khi?

Đúng lúc này, Ninh Khuyết biết mình cần phải xuất hiện. Không phải để cứu Lâm Hiên, mà để khắc sâu thêm cái bẫy tâm lý.

"Lâm thiếu gia! Cẩn thận phía bên trái, dưới chân ngài là tổ của Ong Độc Đuôi Kim!" Ninh Khuyết hét lớn, giọng nói mang theo sự hốt hoảng chân thực đến tột độ.

Lâm Hiên nghe vậy, theo bản năng nhảy lùi sang phải để tránh "tổ ong". Nhưng thực tế, chẳng có tổ ong nào cả. Cú nhảy lùi đó khiến Lâm Hiên rơi vào một vị trí cực kỳ bất lợi: gã bị dồn vào sát vách đá dựng đứng, không còn đường lui, trong khi con Thiết Giáp Hổ đang chuẩn bị cho cú vồ cuối cùng.

"Chết tiệt!" Lâm Hiên rống lên. Gã vung kiếm một cách điên cuồng, không còn sự điềm tĩnh thường ngày.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, hào quang của một "Khí vận chi tử" lại bộc phát như một phản xạ tự nhiên của Thiên đạo để bảo vệ con cưng của mình. Một tảng đá từ trên cao bỗng dưng rơi xuống, đập trúng đầu con hổ, khiến nó choáng váng trong giây lát. Lâm Hiên không bỏ lỡ cơ hội, gã dồn hết linh lực vào một chiêu, đâm xuyên qua vòm họng con quái vật.

Con hổ đổ gục, bụi tung mù mịt. Lâm Hiên quỳ thụp xuống, thở dốc, mồ hôi và máu hòa lẫn trên gương mặt tuấn tú.

Ninh Khuyết từ từ bước ra, run rẩy đi tới bên cạnh gã, vẻ mặt tràn đầy sự hối lỗi: "Lâm thiếu gia... tiểu nhân đáng chết! Tiểu nhân nhìn nhầm, cứ ngỡ đó là tổ ong độc... suýt chút nữa đã hại chết ngài."

Lâm Hiên ngước mắt nhìn Ninh Khuyết. Trong đôi mắt ấy, lần đầu tiên xuất hiện một tia lạnh lẽo, một sự nghi ngờ thoáng qua. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt, xanh xao và bàn tay đang run cầm cập của Ninh Khuyết, sự nghi ngờ đó lập tức bị dập tắt bởi sự kiêu ngạo của gã. Làm sao một kẻ phế vật, không có chút tu vi nào như Ninh Khuyết lại có thể hãm hại gã được?

"Không sao... chỉ là nhìn nhầm thôi." Lâm Hiên gượng dậy, giọng gã khàn đi. "Ít nhất chúng ta cũng đã giết được nó. Địa Linh Thảo thuộc về chúng ta."

Gã tiến về phía khóm thảo dược đỏ rực. Nhưng khi gã vừa chạm tay vào, một sự việc kinh khủng đã xảy ra. Do Lâm Hiên vừa giết người vô tội và khí vận đang bị dao động, Thiên đạo không còn "lọc" sạch những rủi ro xung quanh gã nữa.

Trong khóm thảo dược kia, có một con Huyết Nhện nhỏ xíu, mang nọc độc cực mạnh, đang ẩn nấp. Nó cắn phập vào ngón tay Lâm Hiên.

"Á!" Lâm Hiên giật tay lại, ngón tay gã lập tức đen sạm và sưng tấy.

Ninh Khuyết đứng phía sau, đôi mắt lạnh lùng quan sát cái màn hình hệ thống đang nhảy số liên tục. [Mục tiêu trúng độc kịch tính. Khí vận giảm xuống còn 65. Hào quang 'Thiên mệnh' xuất hiện vết nứt lớn.]

"Trời ơi! Thiếu gia trúng độc rồi!" Lâm Dao và đám gia nhân lao tới.

Ninh Khuyết cũng lao tới, nhưng tay hắn lén lút nhặt một miếng vảy hổ rơi dưới đất, bên trong có dính một chút tinh huyết của Thiết Giáp Hổ – một loại nguyên liệu quý giá lẽ ra sẽ thuộc về Lâm Hiên trong kịch bản gốc.

Hắn khóc lóc, hô hoán, đóng vai một kẻ đầy tớ trung thành lo lắng cho chủ nhân. Nhưng trong thâm tâm, Ninh Khuyết đang mỉm cười. Hắn đã hiểu ra quy luật: Hắn không cần trực tiếp giết "Khí vận chi tử". Hắn chỉ cần tạo ra những "lựa chọn sai lầm". Mỗi lựa chọn sai sẽ dẫn đến một tai nạn. Mỗi tai nạn sẽ bào mòn một phần khí vận.

Và khi khí vận của Lâm Hiên rơi xuống dưới mức 10, chính Thiên đạo sẽ là kẻ ra tay kết liễu gã để tìm kiếm một "người thừa kế" mới sạch sẽ hơn.

"Lâm thiếu gia, ngài phải cố gắng lên!" Ninh Khuyết vừa nói vừa đỡ Lâm Hiên xuống núi. "Vương gia nhất định sẽ không để yên nếu biết ngài bị thương đâu. Chúng ta phải về nhà ngay!"

Ninh Khuyết biết, việc Lâm Hiên bị trúng độc và hái thuốc thất bại (vì Địa Linh Thảo đã bị nọc nhện làm hỏng) sẽ khiến Lâm gia đại loạn. Và trong sự hỗn loạn đó, một kẻ "vô danh tiểu tốt" như hắn sẽ có vô số cơ hội để thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch: Đánh tráo nhân quả.