MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Mệnh Tù NhânChương 4: MỒI NHỮ VÀ KẺ PHẢN BỘI

Thiên Mệnh Tù Nhân

Chương 4: MỒI NHỮ VÀ KẺ PHẢN BỘI

1,244 từ · ~7 phút đọc

Ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu loãng đổ dài trên những bức tường đá của Lâm phủ. Không khí trong phủ đệ vốn uy nghiêm này giờ đây đặc quánh sự căng thẳng và mùi thuốc bắc nồng nặc. Lâm Hiên, thiên tài của trấn Vân Thương, giờ đây đang nằm hôn mê, gương mặt tuấn tú phủ một tầng sương đen nhạt – dấu hiệu của kịch độc Huyết Nhện đã thấm vào kinh mạch.

Ninh Khuyết đứng ở góc khuất của sảnh phụ, đầu hơi cúi, đôi bàn tay đan vào nhau trong ống tay áo sờn cũ. Hắn giống như một cái bóng mờ nhạt, một kẻ ăn nhờ ở đậu không ai thèm để mắt tới. Nhưng dưới cái nhìn của hệ thống, hắn đang mỉm cười.

[Thông báo: Khí vận của Lâm Hiên tiếp tục dao động: 65 -> 62. Sự lo lắng của thân nhân đang làm nhiễu loạn từ trường hộ mệnh của mục tiêu.]

"Vô dụng! Một lũ vô dụng!"

Tiếng đập bàn chát chúa vang lên từ phía sảnh chính. Lâm lão gia – Lâm Chấn, dù đang bệnh tật nhưng cơn giận vẫn khiến ông ta bộc phát ra uy áp của một tu giả lâu năm. Trước mặt ông là ba vị y sư nổi tiếng nhất trấn, tất cả đều đang run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

"Lâm gia chủ, không phải chúng tôi không tận lực, nhưng nọc độc của Huyết Nhện trên đỉnh Vân Thương vốn mang tính hỏa cực độc, lại bị linh lực của thiếu gia phản kháng làm cho bạo liệt hơn. Nếu không có 'Băng Tâm Đan' để trấn áp, e rằng..." Một y sư già run giọng nói.

"Băng Tâm Đan? Các ngươi có biết vật đó đáng giá bao nhiêu không? Cả cái trấn này đào đâu ra một viên ngay lập tức?" Lâm Chấn ho sặc sụa, sắc mặt chuyển từ đỏ sang tái mét.

Lúc này, Ninh Khuyết biết thời cơ của mình đã đến. Hắn không bước ra ngay lập tức, mà đợi đến khi sự tuyệt vọng trong căn phòng đạt đến đỉnh điểm. Hắn khẽ ho một tiếng nhỏ, rồi lảo đảo bước ra, quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo.

"Lâm lão gia... tiểu nhân... tiểu nhân có tội!"

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ lạ mặt gầy gò. Lâm Chấn nhíu mày, đôi mắt già nua sắc lẹm nhìn xoáy vào Ninh Khuyết: "Ngươi là ai? Tại sao lại ở đây?"

Lâm Dao, người vẫn luôn túc trực bên cạnh, vội vàng lên tiếng: "Cha, đây là người đã được anh Hiên cứu trên núi. Chính anh ấy đã dìu anh Hiên về đây."

Ninh Khuyết dập đầu thật mạnh, tiếng động khô khốc vang lên trên sàn đá: "Tiểu nhân vốn chỉ là một kẻ hái thuốc thấp kém. Khi thấy Lâm thiếu gia gặp nạn, tiểu nhân hận mình không có võ công để thay ngài ấy chịu khổ. Nhưng... trong lúc hoảng loạn ở hang hổ, tiểu nhân có nhặt được một vật. Tiểu nhân không biết nó là gì, chỉ thấy nó mang hơi lạnh thấu xương, cứ ngỡ là đá cuội bình thường nên mang về định bán lấy tiền thuốc thang cho mẹ..."

Hắn run rẩy đưa ra một mảnh vảy nhỏ – chính là mảnh vảy dính tinh huyết của Thiết Giáp Hổ mà hắn đã "nhặt" được ở chương trước. Thực chất, tinh huyết của Thiết Giáp Hổ sống ở vùng sương giá vốn mang tính hàn cực cao, là khắc tinh tự nhiên của hỏa độc Huyết Nhện. Trong kịch bản gốc, Lâm Hiên sẽ tự tìm thấy nó sau khi giết hổ, nhưng Ninh Khuyết đã nẫng tay trên.

Vị y sư già nhất run rẩy tiến lại gần, cầm lấy mảnh vảy, rồi đột nhiên reo lên: "Trời ơi! Đây là... Tinh Huyết Nghịch Lân của Thiết Giáp Hổ trăm năm! Nó còn quý hơn cả Băng Tâm Đan! Có thứ này, thiếu gia cứu được rồi!"

Cả căn phòng xôn xao. Lâm Chấn nhìn Ninh Khuyết bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Sự nghi ngờ biến mất, thay vào đó là một sự cảm kích pha lẫn kinh ngạc.

[Hệ thống: Mức độ tín nhiệm của Lâm gia tăng lên 80%. Ký chủ đã thành công đánh tráo nhân quả. Cơ duyên của Lâm Hiên giờ đây được tính là 'quà tặng' từ ký chủ.]

Ninh Khuyết cúi gầm mặt, che giấu sự trào phúng trong mắt. Hắn không hề cứu Lâm Hiên. Hắn chỉ đang trả lại cho Lâm Hiên một phần mười những gì gã đáng lẽ phải có, nhưng dưới danh nghĩa là một "ân nhân".

Một lúc sau, khi thuốc đã được sắc và đưa vào phòng Lâm Hiên, Lâm Chấn gọi Ninh Khuyết lại gần. Ông ta đưa cho hắn một túi bạc nặng trịch, giọng nói đã mềm mỏng hơn nhiều: "Ngươi tên là Ninh Khuyết đúng không? Ngươi thật thà và trung nghĩa. Lâm gia không bao giờ bạc đãi người ơn. Từ nay, ngươi có thể ở lại phủ, đảm nhận chức vụ quản kho dược liệu. Nếu có gì khó khăn, cứ nói với ta."

"Tạ ơn lão gia! Tiểu nhân nguyện làm trâu làm ngựa cho Lâm gia!" Ninh Khuyết run rẩy nhận túi bạc, nước mắt tuôn rơi (tất nhiên là giả).

Đêm đó, Ninh Khuyết ngồi trong căn phòng nhỏ dành cho quản sự. Hắn không ngủ. Hắn mở cuốn sổ tay linh hồn của hệ thống ra.

"Hệ thống, tại sao khí vận của Lâm Hiên không giảm mạnh khi tôi đưa thuốc giải?"

[Trả lời: Ký chủ đang thực hiện chiến thuật 'Nuôi để giết'. Việc đưa thuốc giải giúp bảo mạng mục tiêu, nhưng khiến mục tiêu mang nợ nhân quả sâu sắc với ký chủ. Khi mục tiêu tin tưởng ký chủ tuyệt đối, mọi lời khuyên sai lầm của ký chủ sẽ không bị hào quang thiên mệnh ngăn cản.]

Ninh Khuyết gật đầu. Hắn hiểu. Nếu Lâm Hiên chết ngay bây giờ, khí vận của gã sẽ tan biến vào trời đất, hắn chẳng được gì mà còn bị thiên phạt. Hắn cần Lâm Hiên sống, nhưng phải sống như một quân cờ.

Sáng hôm sau, Ninh Khuyết bắt đầu công việc tại kho dược. Ở đây, hắn gặp một người. Đó là một gã sai vặt có đôi mắt lờ đờ, gương mặt đầy vết sẹo, tên là A Nhị. Khi nhìn vào gã, hệ thống của Ninh Khuyết đột ngột phát ra cảnh báo màu đen:

[Phát hiện đối tượng có Khí vận: -10 (Thiên Sát Cô Tinh). Đây là đối tượng cực hung, kẻ bị cả thế giới nguyền rủa.]

Ninh Khuyết nhìn A Nhị, và gã cũng nhìn lại hắn. Hai kẻ – một kẻ có khí vận bằng không, một kẻ có khí vận âm – nhìn nhau giữa phủ đệ lộng lẫy của những kẻ được trời ưu ái. Ninh Khuyết biết, đây chính là "con dao" mà hắn cần để đâm vào tim Lâm gia mà không để lại dấu vết.

"A Nhị đúng không?" Ninh Khuyết mỉm cười, nụ cười đầu tiên thực sự chân thành kể từ khi hắn xuyên không. "Ngươi có muốn... thấy cái phủ đệ này sụp đổ không?"

A Nhị sững sờ, cái nhìn của gã từ vô hồn chuyển sang kinh ngạc tột độ. Trong bóng tối của kho dược, một liên minh của những kẻ bị định mệnh ruồng bỏ đã được hình thành.