Kho dược của Lâm phủ nằm ở phía Tây Bắc, một nơi luôn chìm trong mùi hăng hắc của thảo mộc khô và sự ẩm mốc của những góc tường thiếu ánh sáng. Đây là nơi lý tưởng để những âm mưu nảy mầm.
Ninh Khuyết ngồi trên một kiện hàng gỗ, thong dong lật xem sổ sách. Trước mặt hắn, A Nhị đứng im lìm như một pho tượng gỗ mục. Gã sai vặt này vốn là bia đỡ đạn cho mọi cơn giận dữ của gia nhân trong phủ. Người ta đánh gã vì gã chậm chạp, người ta chửi gã vì cứ gần gã là họ lại gặp xui xẻo – kẻ thì vấp ngã, kẻ thì mất tiền.
Chỉ có Ninh Khuyết biết, đó không phải là ngẫu nhiên. Đó là [Thiên Sát Cô Tinh] – loại mệnh cách mà ngay cả Thiên đạo cũng muốn tận diệt.
"Ngươi không sợ ta sao?" A Nhị khàn giọng hỏi, đôi mắt ẩn sau lớp tóc rối nhìn Ninh Khuyết đầy nghi hoặc. "Ai ở gần ta cũng đều gặp họa."
Ninh Khuyết gấp cuốn sổ lại, tiếng "cạch" nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hắn bước lại gần A Nhị, khoảng cách gần đến mức gã sai vặt phải lùi lại vì sợ lây lan sự xui xẻo cho người ơn. Ninh Khuyết lại mỉm cười, một nụ cười không có chút ấm áp, nhưng lại mang đến sự đồng điệu đến rợn người.
"Sợ? Tại sao ta phải sợ một người giống mình?" Ninh Khuyết đưa bàn tay gầy gộc lên, chỉ vào ngực mình. "Ngươi là kẻ mang theo tai họa, còn ta là kẻ bị thế giới bỏ rơi. Chúng ta không có chỗ đứng dưới ánh mặt trời của những kẻ như Lâm Hiên. Vậy tại sao chúng ta không biến bóng tối thành vương quốc của mình?"
A Nhị run lên. Lần đầu tiên trong đời, có một người nhìn gã không phải bằng sự ghê tởm, mà bằng sự thấu hiểu tàn nhẫn.
"Ngươi... ngươi muốn ta làm gì?"
Ninh Khuyết lấy ra một gói bột nhỏ màu xám tro, đặt vào tay A Nhị. "Đây không phải thuốc độc. Nó chỉ là tro cốt của một loài cỏ dại mọc trên mộ địa. Ta muốn ngươi mỗi ngày, khi quét dọn thư phòng của Lâm Chấn lão gia, hãy lén rắc một chút vào lư hương. Chỉ một chút thôi."
A Nhị nhìn gói bột, rồi nhìn Ninh Khuyết. Gã không hỏi tại sao. Những kẻ bị dồn vào đường cùng không cần lý do, họ chỉ cần một bàn tay chìa ra, dù đó là bàn tay của quỷ dữ.
[Hệ thống thông báo: Ký chủ đã thu phục 'Công cụ Ám Vận'. Khí vận của Lâm Chấn bắt đầu bị xói mòn bởi mệnh cách của A Nhị. Tiến trình sụp đổ của Lâm gia: 5%.]
Rời khỏi kho dược, Ninh Khuyết tiến về phía viện của Lâm Hiên. Lúc này, "vị anh hùng" của chúng ta đã tỉnh lại. Lâm Hiên ngồi trên giường, sắc mặt vẫn còn xanh xao, nhưng ánh mắt đã lấy lại được vẻ kiêu ngạo thường thấy. Tuy nhiên, sâu trong đồng tử của gã, Ninh Khuyết nhìn thấy một tia nôn nóng.
Việc bị một con nhện cắn suýt chết là một vết nhơ trong cuộc đời bách chiến bách thắng của Lâm Hiên. Gã đang khao khát lấy lại vị thế.
"Ninh huynh! Huynh đến rồi." Lâm Hiên thấy Ninh Khuyết bước vào liền tươi cười. Gã đã thực sự coi kẻ hái thuốc này là phúc tinh của mình.
"Lâm thiếu gia, ngài thấy trong người thế nào?" Ninh Khuyết vội vàng tiến lại, vẻ mặt đầy lo lắng, tay chân lóng ngóng như thể sợ làm hỏng thứ gì đó quý giá.
"Linh lực có chút đình trệ, nọc độc đó thật lợi hại." Lâm Hiên thở dài, nắm chặt thanh kiếm để bên gối. "Nửa tháng nữa là đến kỳ sát hạch của Vân Hải Tông. Nếu ta không phục hồi hoàn toàn, vị trí đệ tử nòng cốt sẽ rơi vào tay Vương Đằng của Vương gia mất."
Ninh Khuyết cúi đầu, vẻ mặt như đang đắn đo suy nghĩ rất dữ dội. Một lúc sau, hắn ghé sát tai Lâm Hiên, thì thầm: "Tiểu nhân có nghe nói một phương pháp... vốn là bí truyền của những kẻ hái thuốc vùng sâu. Để trục xuất hỏa độc nhanh nhất, không gì bằng việc dùng 'Dĩ độc công độc'. Nếu ngài có thể hấp thụ linh khí của Băng Thiềm tại Đầm Than Khóc..."
Lâm Hiên nhíu mày: "Đầm Than Khóc? Nơi đó âm khí cực nặng, cha ta luôn cấm ta bén mảng tới."
Ninh Khuyết lập tức xua tay, vẻ mặt hoảng hốt: "Ôi! Tiểu nhân thật đáng chết, chỉ là nghe phong phanh mà nói bừa, ngài đừng để tâm. Lâm lão gia nói đúng, an toàn là trên hết. Dù mất đi vị trí ở Vân Hải Tông, ngài vẫn là thiếu gia của Lâm gia mà."
"Mất đi vị trí?" Hai từ đó chạm đúng vào lòng tự trọng tổn thương của Lâm Hiên.
Gã nhìn Ninh Khuyết, rồi nhìn về phía xa xăm. Sự kiêu ngạo và nỗi sợ thất bại đang đấu tranh dữ dội. Ninh Khuyết biết rõ, với một kẻ vốn luôn đứng trên đỉnh cao như Lâm Hiên, việc trở thành kẻ thua cuộc còn đáng sợ hơn cái chết. Và hắn vừa khéo léo biến việc đi đến nơi nguy hiểm thành cách duy nhất để giữ vững vinh quang.
"Không, huynh không nói sai." Lâm Hiên nghiến răng, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm mù quáng. "Thế giới này là của kẻ mạnh. Ta không thể để một con nhện làm nhụt chí. Đêm nay, huynh hãy dẫn ta đi. Chúng ta sẽ đi bí mật, đừng để cha ta biết."
[Hệ thống: Mục tiêu Lâm Hiên đã rơi vào bẫy tâm lý 'Khao khát chứng minh'. Khí vận giảm xuống còn 58. Nguy cơ gặp họa sát thân tại Đầm Than Khóc: 90%.]
Ninh Khuyết lui ra khỏi phòng, bước đi trên hành lang lộng lẫy của Lâm phủ. Hắn nhìn những đóa hoa mẫu đơn đang nở rộ trong vườn, chúng thật đẹp, thật rực rỡ dưới sự chăm sóc kỹ lưỡng. Nhưng hắn biết, chỉ cần gốc rễ đã mục nát, thì hoa càng nở to, ngày tàn càng đến nhanh.
Hắn không có khí vận, đúng vậy. Nhưng hắn đang cầm trong tay sợi dây thừng buộc vào cổ định mệnh của Lâm gia. Hắn chỉ cần kéo nhẹ một cái, cả cái phủ đệ này sẽ rơi xuống vực thẳm.
Đêm đó, gió rít qua các khe cửa, mang theo hơi lạnh báo hiệu một trận cuồng phong sắp đến. Ninh Khuyết đứng trước gương, nhìn bóng hình gầy gò của mình trong bóng tối.
"Thiên đạo à..." Hắn khẽ nói, hơi thở làm mờ mặt gương. "Ngươi chọn kẻ mạnh để ưu ái, vậy hãy xem kẻ yếu nhất sẽ xé nát kịch bản của ngươi như thế nào."