Đêm đen như mực đổ xuống vùng rừng núi phía sau trấn Vân Thương. Ánh trăng bị mây mù che khuất, chỉ còn lại những tia sáng le lói, yếu ớt xuyên qua kẽ lá. Đầm Than Khóc hiện ra trước mắt như một cái miệng khổng lồ của mặt đất, bốc lên mùi hôi thối của bùn lầy và hơi lạnh thấu xương của âm khí tích tụ ngàn năm.
Ninh Khuyết cầm chiếc đèn lồng đi phía trước, thân hình gầy gò của hắn bị bóng tối nuốt chửng, chỉ còn lại vầng sáng mờ ảo dẫn lối. Phía sau hắn là Lâm Hiên, mặc một bộ y phục dạ hành gọn gàng, tay lăm lăm thanh kiếm báu, hơi thở có chút dồn dập.
"Ninh huynh, nơi này thực sự có Băng Thiềm sao?" Lâm Hiên khẽ hỏi, giọng gã run lên vì cái lạnh thấm qua lớp hộ thể linh lực vốn đã suy yếu.
Ninh Khuyết dừng lại, quay đầu lại nhìn gã bằng ánh mắt đầy sự khích lệ và thành kính: "Tiểu nhân sao dám lừa ngài? Những kẻ hái thuốc truyền tai nhau rằng, vào đêm trăng khuyết, Băng Thiềm sẽ lên mặt nước để hấp thụ tinh hoa âm hàn. Với thiên tư của thiếu gia, chỉ cần hấp thụ được một ngụm khí của nó, hỏa độc trong người ngài sẽ bị quét sạch ngay lập tức."
Hắn hạ thấp giọng, đầy vẻ bí hiểm: "Chỉ là... nơi này có nhiều oan hồn của những kẻ chết trận năm xưa, nên tiếng gió lùa qua khe đá nghe như tiếng khóc. Thiếu gia là người có khí vận hộ thân, quỷ thần đều phải nể sợ, chắc chắn sẽ không sao."
Lâm Hiên ưỡn ngực, cố xua đi cảm giác bất an đang dâng lên: "Hừ, dăm ba cái trò nhát ma. Ta là đệ tử tương lai của Vân Hải Tông, sao có thể sợ những thứ này."
[Hệ thống thông báo: Mục tiêu đang bước vào 'Vực Âm Cách Ly'. Sự liên kết với Thiên đạo bị nhiễu loạn. Khí vận hiện tại: 55.]
Ninh Khuyết thầm tính toán. Tại đây, những rủi ro sẽ bị phóng đại gấp bội. Hắn dẫn Lâm Hiên đến một bãi đá nhô ra giữa đầm lầy, nơi có một phiến đá phủ đầy rêu đen, bên trên khắc những ký tự cổ quái đã mờ nhạt.
Thực tế, chẳng có con Băng Thiềm nào cả. Thứ nằm dưới phiến đá này là [Oán Tinh Trận] – một phong ấn cổ xưa dùng để giam cầm tà niệm của vùng đất này.
"Thiếu gia nhìn kìa, bên dưới phiến đá kia chính là hang ổ của nó!" Ninh Khuyết chỉ tay vào một kẽ hở tỏa ra hơi lạnh xanh biếc. "Ngài hãy dùng linh lực truyền vào đó, ép nó phải xuất đầu lộ diện. Nhưng hãy nhớ, ngài phải dồn toàn lực, nếu không nó sẽ lặn mất."
Lâm Hiên không nghi ngờ gì. Gã tiến lại gần, đặt lòng bàn tay lên phiến đá lạnh buốt. Gã bắt đầu vận chuyển công pháp, dồn hết những chút linh lực còn lại sau khi bị trúng độc vào phiến đá.
"Oành!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất. Không có con cóc nào hiện ra, thay vào đó là một luồng khói đen đặc quánh như hắc ín phun ra từ kẽ đá, quấn chặt lấy cánh tay Lâm Hiên.
"Cái gì thế này? Ninh huynh! Cứu ta!" Lâm Hiên kinh hoàng hét lớn. Gã muốn rút tay lại nhưng luồng khói đó như những chiếc xúc tu có gai, đâm sâu vào kinh mạch của gã, tham lam hút lấy linh khí và cả sinh mệnh lực của gã.
Ninh Khuyết không tiến lại cứu. Hắn lùi lại ba bước, đứng trong vùng an toàn, nhìn Lâm Hiên vật vã với một vẻ mặt vô cảm đến đáng sợ. Chiếc đèn lồng trong tay hắn soi rõ gương mặt Lâm Hiên đang biến dạng vì đau đớn và sợ hãi.
"Ninh huynh... huynh làm gì vậy? Cứu ta..." Lâm Hiên gục xuống, hai mắt đỏ rực.
"Thiếu gia, ngài phải kiên trì." Ninh Khuyết nói, giọng hắn bình thản như đang đọc một cuốn sách. "Đây là quá trình đào thải tạp chất. Những luồng khí đen đó chính là hỏa độc đang được rút ra. Ngài là người được trời chọn, ngài không thể gục ngã dễ dàng như vậy được."
Lâm Hiên nghe vậy, trong cơn mê muội và đau đớn cực độ, gã lại tin vào lời nói đó. Gã nghiến răng, không phản kháng nữa mà để mặc cho luồng hắc khí xâm nhập vào tâm trí. Gã không biết rằng, mình đang tự tay mở cửa cho ma niệm xâm chiếm linh đài.
[Hệ thống báo cáo: Lâm Hiên đã phá vỡ phong ấn cổ. Khí vận sụt giảm nghiêm trọng: 55 -> 40. Trạng thái 'Ma hóa' bắt đầu tích lũy.]
Đúng lúc này, từ phía xa có tiếng xé gió vang lên. Hai đạo ánh sáng xanh lướt đi trên mặt đầm, đó là những đệ tử tuần tra của Vân Hải Tông đi ngang qua vùng này.
"Kẻ nào dám phá hoại phong ấn ở Đầm Than Khóc?" Một giọng nói oai nghiêm vang lên.
Ninh Khuyết lập tức thay đổi sắc mặt. Hắn nhặt một hòn đá, tự đập vào đầu mình khiến máu chảy ròng ròng, rồi ngã nhào ra đất, vừa bò vừa khóc lóc thảm thiết về phía những đạo ánh sáng kia.
"Đại nhân! Cứu mạng! Lâm thiếu gia... Lâm thiếu gia gã điên rồi! Gã nói muốn luyện ma công để phục thù Vương gia... gã ép tiểu nhân dẫn đến đây phá phong ấn..."
Hai đệ tử Vân Hải Tông đáp xuống đất, nhìn thấy cảnh tượng Lâm Hiên đang bị hắc khí bao phủ, đôi mắt đỏ ngầu, trông không khác gì một ma tu đang thực hiện nghi thức tà ác. Bên cạnh là một kẻ dân thường (Ninh Khuyết) đang bị thương tích đầy mình và sợ hãi tột độ.
"Lâm Hiên của Lâm gia?" Một đệ tử nhận ra gã. "Không ngờ một thiên tài chính đạo lại đọa lạc đến mức này!"
Lâm Hiên lúc này đã mất đi lý trí, gã nhìn thấy người lạ liền gầm lên một tiếng như thú dữ, vung kiếm chém về phía đệ tử Vân Hải Tông.
"Hừ! To gan!" Đệ tử kia phất tay, một luồng kiếm khí mạnh mẽ đánh bay Lâm Hiên lùi lại phía sau, va sầm vào phiến đá cổ.
Ninh Khuyết nằm trên mặt đất, lén nhìn qua kẽ tay. Hắn thấy vầng hào quang vàng kim trên đầu Lâm Hiên giờ đây đã bị nhuộm đen hoàn toàn và xuất hiện những vết nứt vỡ nát.
Kế hoạch "Bào mòn" giai đoạn một đã thành công rực rỡ. Lâm Hiên không chỉ mất đi khí vận, mà giờ đây còn mất đi cả danh tiếng và tương lai ở Vân Hải Tông. Gã đã trở thành một "Ma đồ" trong mắt mọi người.
"Cảm ơn các đại nhân... cảm ơn các đại nhân..." Ninh Khuyết dập đầu lia lịa, trong khi khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười rùng rợn.
Thiên mệnh là gì chứ? Chỉ cần một vài lời nói dối, một chút sắp đặt, ngay cả kẻ được trời thương cũng sẽ bị trời phạt.