MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Mệnh Tù NhânChương 7: GÔNG XIỀNG DANH VỌNG

Thiên Mệnh Tù Nhân

Chương 7: GÔNG XIỀNG DANH VỌNG

1,238 từ · ~7 phút đọc

Sảnh chính của Lâm phủ chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế, dù tất cả các lò sưởi đều đã được đốt lên hết công suất. Giữa sảnh, Lâm Hiên đang bị trói chặt bằng "Phược Linh Thừng", đôi mắt gã lờ đờ, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia hắc khí u ám. Hai vị đệ tử của Vân Hải Tông đứng uy nghiêm ở vị trí thượng tọa, nét mặt lạnh lùng như sương tuyết mùa đông.

Lâm Chấn gia chủ dường như già đi mười tuổi chỉ sau một đêm. Ông ta run rẩy nhìn đứa con trai độc nhất, niềm tự hào cả đời của mình, giờ đây chẳng khác nào một con thú bị vây hãm.

"Hai vị đại nhân... có lẽ có sự nhầm lẫn nào đó." Lâm Chấn giọng khản đặc, cố gắng bám víu vào hy vọng cuối cùng. "Hiên nhi nhà ta từ nhỏ đã chính trực, tu luyện công pháp chính tông, làm sao có thể..."

"Chính mắt chúng ta thấy gã phá hủy phong ấn tại Đầm Than Khóc, hấp thụ oán khí để cưỡng cầu đột phá." Một đệ tử Vân Hải Tông hừ lạnh, ném một lá bùa đã cháy đen lên bàn. "Đây là chứng cứ về ma khí phát tán. Nếu không phải chúng ta đến kịp, phong ấn vỡ ra, cả cái trấn Vân Thương này sẽ thành địa ngục. Lâm gia chủ, ngài định giải thích thế nào về việc con trai ngài mưu đồ tà đạo?"

Lâm Chấn nghẹn lời, lồng ngực phập phồng đau đớn. Đúng lúc này, Ninh Khuyết bước ra từ sau bức bình phong, đầu quấn băng vải thấm máu, dáng vẻ tàn tạ đến thảm thương. Hắn quỳ sụp xuống giữa sảnh, tiếng dập đầu vang lên đầy đau xót.

"Lão gia... là lỗi của tiểu nhân! Tiểu nhân không ngăn được thiếu gia!"

Lâm Chấn vội vã hỏi: "Ninh Khuyết, ngươi nói đi! Rốt cuộc đêm qua đã xảy ra chuyện gì?"

Ninh Khuyết ngước nhìn Lâm Chấn bằng ánh mắt đẫm lệ, giọng nói run rẩy nhưng rành mạch, từng chữ từng câu như những nhát dao đâm vào danh dự của Lâm Hiên:

"Đêm qua... thiếu gia nói với tiểu nhân rằng ngài ấy không cam tâm vì bị trúng độc, sợ sẽ thua Vương Đằng trong kỳ sát hạch. Ngài ấy... ngài ấy nói có một loại ma công tên là 'Oán Linh Chuyển Hoán' có thể dùng âm khí để đẩy nhanh tốc độ tu luyện. Tiểu nhân đã khóc lóc van xin, ngăn cản ngài ấy nhưng thiếu gia đã đánh tiểu nhân ngất xỉu..."

Hắn chỉ vào vết thương trên đầu mình, rồi nhìn sang Lâm Hiên với vẻ mặt vừa sợ hãi vừa xót xa: "Lúc tiểu nhân tỉnh lại thì thấy thiếu gia đã đứng trước phong ấn. Ngài ấy như bị quỷ ám, vừa cười vừa nói rằng định mệnh phải nằm trong tay ngài ấy... Sau đó thì hai vị đại nhân đây xuất hiện."

[Hệ thống thông báo: Lời nói dối hoàn mỹ. Mức độ tin tưởng của các đệ tử Vân Hải Tông dành cho ký chủ: 100%. Khí vận của Lâm Hiên sụt giảm: 40 -> 28. Hào quang 'Thiên mệnh' đã sụp đổ hoàn toàn, bắt đầu chuyển sang 'Mệnh Cách Ma Nhân'.]

Lâm Hiên nghe thấy những lời đó, gã đột nhiên vùng vẫy điên cuồng, miệng gào thét không thành tiếng. Gã muốn nói rằng chính Ninh Khuyết đã dẫn gã đi, chính Ninh Khuyết đã nói về Băng Thiềm, nhưng hắc khí trong người đang tàn phá thanh quản, khiến gã chỉ có thể phát ra những tiếng gầm gừ quái dị.

Trong mắt những người có mặt, sự vùng vẫy đó chính là biểu hiện của một kẻ bị vạch trần tâm địa gian ác nên sinh ra cuồng nộ.

"Thật đáng vọng!" Đệ tử Vân Hải Tông đứng dậy. "Lâm gia quản dạy con không nghiêm, còn suýt gây họa lớn. Theo lệnh của tông môn, tư cách dự thi của Lâm Hiên bị hủy bỏ vĩnh viễn. Ngoài ra, Lâm gia phải nộp phạt 50.000 linh thạch để tái lập phong ấn. Nếu không, Vân Hải Tông sẽ xóa tên Lâm gia khỏi danh sách bảo hộ."

Câu nói này giống như bản án tử hình đối với Lâm gia. 50.000 linh thạch là gần như toàn bộ gia sản tích cóp ba đời. Mất đi sự bảo hộ của tông môn, Vương gia và những kẻ thù khác sẽ ngay lập tức xâu xé họ.

Sau khi người của tông môn rời đi, Lâm Chấn ngã quỵ xuống ghế, máu từ miệng phun ra, nhuộm đỏ cả tà áo. Lâm phủ đại loạn.

Trong lúc hỗn loạn đó, Ninh Khuyết lặng lẽ tiến lại gần Lâm Chấn, nhẹ nhàng đỡ ông ta dậy, giọng nói dịu dàng nhưng mang theo sự trấn an ma mị: "Lão gia, xin hãy bảo trọng thân thể. Lâm gia còn có ngài. Dù thiếu gia có lầm đường lạc lối, nhưng tiểu nhân tin rằng ngài ấy bị kẻ xấu xúi giục... chúng ta phải tìm ra kẻ đứng sau."

Lâm Chấn nắm chặt lấy tay Ninh Khuyết, trong lúc tuyệt vọng nhất, ông ta thấy kẻ tôi tớ trung thành này là người duy nhất gánh vác cùng mình. "Ninh Khuyết... chỉ có ngươi... lúc này chỉ có ngươi là đáng tin. Từ nay về sau, việc quản lý kho dược và chi tiêu trong phủ, ta giao cả cho ngươi. Hãy giúp ta... giữ lấy cái nhà này."

Ninh Khuyết cúi đầu, vẻ mặt vô cùng khiêm nhường: "Tiểu nhân xin dốc hết tâm sức."

Đêm đó, Ninh Khuyết đứng ở ban công kho dược, nhìn xuống toàn cảnh Lâm phủ. Ánh đèn dầu le lói, tiếng khóc của Lâm Dao vọng lại từ phía xa. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình đang chảy vào cơ thể mình.

[Hệ thống: Ký chủ đã hoàn thành giai đoạn 'Tước quyền'. Khí vận của ký chủ tăng lên: 0 -> 5 (Từ Hư Vô sang Cận Nhân). Ký chủ bắt đầu có khả năng can thiệp trực tiếp vào vận mệnh quy mô nhỏ.]

Lần đầu tiên kể từ khi xuyên không, Ninh Khuyết cảm thấy không khí không còn quá lạnh lẽo. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, dù vẫn gầy gò nhưng giờ đây đã nắm giữ vận mệnh của hàng trăm con người.

Hắn nhìn về phía phòng giam của Lâm Hiên. Gã "thiên tài" ngày nào giờ đang bị xích lại như một con chó hoang. Ninh Khuyết không hề thấy thương hại. Hắn chỉ thấy một sự thỏa mãn sâu sắc. Thiên đạo muốn Lâm Hiên là anh hùng? Hắn sẽ biến gã thành ác quỷ. Thiên đạo muốn Lâm gia hưng thịnh? Hắn sẽ biến nó thành đống tro tàn.

"Chỉ mới là bắt đầu thôi," Ninh Khuyết lẩm bẩm. "Lâm Hiên, ngươi vẫn còn một chút giá trị cuối cùng. Đó là cái mạng của cha ngươi."

Hắn lấy ra một lọ nhỏ chứa thứ chất lỏng màu đen – nọc độc thu được từ Đầm Than Khóc. Hắn không định dùng nó cho Lâm Hiên. Hắn định dùng nó để làm "mồi nhử" cho Vương gia. Một cuộc chiến giữa hai gia tộc lớn nhất trấn Vân Thương sắp sửa bùng nổ, và Ninh Khuyết sẽ là người hưởng lợi cuối cùng trên những xác chết của họ.