Trấn Vân Thương về đêm tĩnh lặng đến lạ thường, nhưng dưới mặt hồ yên ả đó là những dòng sóng ngầm cuồn cuộn. Lâm gia suy sụp là miếng mồi ngon nhất mà Vương gia – đối thủ truyền kiếp của họ – đã chờ đợi suốt hàng chục năm qua.
Ninh Khuyết đứng bên cửa sổ của mật thất kho dược, trên bàn là hai bức thư vừa mới ráo mực. Một bức gửi cho Vương gia, bức còn lại gửi cho Lâm Dao. Hai bức thư này sẽ là mồi lửa thiêu rụi chút hơi tàn cuối cùng của sự bình yên.
Hệ thống trong đầu hắn vang lên âm thanh nhắc nhở: [Thông báo: Khí vận của Lâm Chấn đang tụt dốc thê thảm: 45 -> 30 do u uất công tâm. 'Ám Vận' từ A Nhị đã bắt đầu ăn mòn vào mạch máu của gã.]
Ninh Khuyết khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn gỗ. Hắn cần Lâm Chấn phải điên cuồng. Một người thông minh khi điên cuồng sẽ đáng sợ, nhưng một người chính trực khi điên cuồng sẽ tự hủy diệt tất cả những gì họ hằng bảo vệ.
Đêm đó, Ninh Khuyết bí mật gặp gỡ quản gia của Vương gia tại một miếu hoang ngoại trấn. Hắn không xuất hiện với diện mạo thật mà mặc áo choàng đen, giọng nói được thay đổi bằng một loại thảo dược gây khàn đặc.
"Ngươi là ai không quan trọng," Ninh Khuyết ném một cuốn sổ tay về phía tên quản gia Vương gia. "Bên trong là bản đồ bố phòng và danh sách các cao thủ còn lại của Lâm phủ. Lâm Chấn đã phát điên, gã định dùng 'Thiên Hỏa Liệt Đạn' để đồng quy vu tận với các người vào lễ tế đàn tuần tới. Nếu các người không ra tay trước, Vương gia sẽ thành đống tro tàn."
Tên quản gia run rẩy kiểm tra cuốn sổ. Những thông tin trong đó chính xác đến mức đáng sợ. Gã không thể ngờ rằng kẻ cung cấp tin lại chính là "phúc tinh" của Lâm gia.
"Tại sao ngươi lại giúp chúng ta?" Tên quản gia nghi hoặc hỏi.
"Ta không giúp các người. Ta chỉ muốn Lâm gia biến mất," Ninh Khuyết lạnh lùng đáp rồi biến mất vào màn đêm.
[Hệ thống: Ký chủ đã gieo mầm 'Hoài nghi sinh tử'. Khí vận tổng thể của trấn Vân Thương bắt đầu hỗn loạn. Điểm tích lũy phản diện tăng: +500.]
Trở về Lâm phủ, Ninh Khuyết lại lập tức đeo lên chiếc mặt nạ của một kẻ tôi tớ tận tụy. Hắn bưng một bát thuốc đến phòng của Lâm Dao – cô tiểu thư tội nghiệp đang khóc sưng cả mắt vì anh trai và cha.
"Tiểu thư, người phải giữ gìn sức khỏe," Ninh Khuyết nói, giọng đầy xót xa. "Tiểu nhân vừa tình cờ nghe được đám gia nhân của Vương gia bàn tán ở chợ. Chúng nói... chính Vương gia đã thuê người của Đầm Than Khóc ám hại thiếu gia, mục đích là để Lâm gia tuyệt hậu."
Lâm Dao ngước đôi mắt đỏ hoe lên, đầy thù hận: "Ngươi nói thật sao? Là Vương gia?"
Ninh Khuyết vờ như hoảng hốt, bịt miệng mình lại: "Ôi! Tiểu nhân nói bừa thôi, tiểu thư đừng để tâm. Lão gia đã dặn không được gây thêm chuyện lúc này. Nhưng... tiểu nhân thấy thật bất công cho thiếu gia."
Hắn khéo léo để lại một lá thư "nhặt được" trên khay thuốc. Trong thư là những dòng chữ giả mạo bút tích của Vương gia bàn về kế hoạch ám hại Lâm Hiên. Khi Ninh Khuyết rời đi, hắn biết chắc chắn Lâm Dao sẽ mang bức thư đó đến cho Lâm Chấn.
Kết quả không nằm ngoài dự tính. Một canh giờ sau, tiếng gầm thét đau đớn và phẫn nộ của Lâm Chấn vang vọng khắp phủ. Sự kiêu hãnh bị chà đạp, hy vọng về con trai bị hủy hoại, giờ đây lại biết được kẻ thù đứng sau màn, Lâm Chấn đã hoàn toàn mất đi lý trí.
"Vương gia! Ta thề không đội trời chung với các người!"
Ninh Khuyết đứng ngoài hành lang, lắng nghe tiếng đổ vỡ trong phòng. Hắn cảm nhận được khí vận màu đỏ của Lâm Chấn đang chuyển dần sang màu đen đặc – màu của sự diệt vong.
Hắn đi đến phòng giam của Lâm Hiên. Gã thiên tài ngày nào giờ gầy sòm, bị hắc khí hành hạ đến mức không còn ra hình người. Ninh Khuyết mở cửa bước vào, ánh sáng từ chiếc đèn lồng soi rọi gương mặt xanh xao của hắn.
Lâm Hiên trừng mắt nhìn Ninh Khuyết, miệng ú ớ những tiếng căm hận. Gã đã bắt đầu lờ mờ nhận ra kẻ đứng sau mọi chuyện, nhưng gã không thể nói, không thể cử động.
Ninh Khuyết ngồi xuống một chiếc ghế đối diện, thong thả rót một chén nước. "Lâm thiếu gia, ngài nhìn ta bằng ánh mắt đó làm gì? Ta đang giúp ngài mà. Ngài nhìn xem, cha ngài sắp trả thù cho ngài rồi. Lâm gia và Vương gia sẽ huyết tẩy lẫn nhau. Một cảnh tượng thật vĩ đại, đúng không?"
Hắn cúi sát vào tai Lâm Hiên, hơi thở lạnh ngắt: "Ngài có biết tại sao Thiên đạo lại chọn ngài không? Vì ngài là một quân cờ hoàn hảo để tạo nên một bi kịch đẹp mắt. Nhưng tiếc là, ta không thích cái kết của Thiên đạo. Ta muốn viết lại nó bằng máu của chính các người."
Lâm Hiên uất ức đến mức phun ra một ngụm máu đen.
[Hệ thống: Khí vận của Lâm Hiên giảm xuống còn 15. Sắp chạm đến ngưỡng sát phạt (<10). Ký chủ hãy chuẩn bị thu hoạch.]
Ninh Khuyết mỉm cười, hắn đứng dậy, chỉnh lại tà áo cho ngay ngắn. Ngày mai là lễ tế đàn của trấn, cũng là ngày mà hắn sẽ kết thúc chương đầu tiên của cuộc đời mình tại nơi này. Hắn không chỉ lấy mạng Lâm Hiên, mà hắn sẽ lấy đi toàn bộ những gì còn sót lại của hai gia tộc lớn nhất trấn Vân Thương để làm bàn đạp bước vào Vân Hải Tông.
"Mưa sắp đến rồi," Ninh Khuyết nhìn lên bầu trời tối đen. "Một cơn mưa để rửa sạch những kẻ thừa thãi."
Hắn bước ra khỏi phòng giam, dáng vẻ vẫn khiêm nhường như cũ. Không ai biết rằng, kẻ tôi tớ gầy gò này chính là đạo diễn của màn thảm kịch sắp sửa hạ màn. Hắn không có khí vận, nhưng hắn có sợi dây thừng buộc vào cổ của tất cả những kẻ tự cho mình là tinh hoa của thế giới này.