MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủThiên Mệnh Tù NhânChương 9: HUYẾT TẾ ĐÀN VÂN THƯƠNG

Thiên Mệnh Tù Nhân

Chương 9: HUYẾT TẾ ĐÀN VÂN THƯƠNG

1,392 từ · ~7 phút đọc

Trời vừa rạng sáng, không khí của trấn Vân Thương đã đặc quánh sự bất an. Những đám mây xám xịt từ phương Bắc tràn về, che lấp cả mặt trời, khiến buổi lễ tế đàn hàng năm mang một sắc màu tang tóc. Trên quảng trường trung tâm, tế đàn đá vôi trắng muốt đứng sừng sững, nhưng hôm nay, những người đứng quanh nó không mang theo lễ vật với sự kính cẩn, mà là mang theo binh khí với sự thù hận tột cùng.

Lâm Chấn đứng ở phía Đông, gương mặt già nua của ông hằn lên những nếp nhăn của sự điên cuồng. Hai mắt ông đỏ ngầu vì thiếu ngủ và hận thù. Phía đối diện, Vương gia chủ Vương Hoành cũng mang theo toàn bộ tinh anh của gia tộc, ánh mắt gã lạnh lẽo, tay nắm chặt cán đao. Sự xuất hiện của bức thư nặc danh (mà Ninh Khuyết đã gửi) khiến cả hai tin chắc rằng đối phương đang âm mưu tận diệt mình ngay tại buổi lễ thiêng liêng này.

Ninh Khuyết đứng lặng lẽ trong hàng ngũ gia nhân của Lâm gia, đầu hơi cúi, đôi bàn tay đan vào nhau một cách nhẫn nại. Dưới góc nhìn của hắn, bầu trời không có mây, mà chỉ có những sợi tơ khí vận màu xám đen đang quấn chặt lấy hai gia tộc.

[Hệ thống thông báo: Trường khí vận khu vực đã hoàn toàn sụp đổ. Tỉ lệ xung đột bạo lực: 99.8%. Điểm sát phạt của mục tiêu Lâm Hiên: 12/100 (Sắp chạm ngưỡng tử vong).]

"Lâm Chấn, ngươi hạ độc con trai ta, hãm hại con dâu ta, hôm nay còn dám vác mặt đến tế đàn?" Vương Hoành hét lớn, tiếng nói mang theo linh lực chấn động cả quảng trường.

Lâm Chấn cười lên sằng sặc, nụ cười thê lương và tàn độc: "Vương Hoành, ngươi mới là kẻ ác nhân cáo trạng trước! Ngươi thuê sát thủ ám hại Hiên nhi, khiến nó đọa lạc ma đạo, giờ còn dám đổi trắng thay đen? Hôm nay, không phải ngươi chết thì là ta vong!"

"Giết!"

Chỉ một chữ duy nhất thoát ra khỏi miệng Lâm Chấn, cả quảng trường lập tức nổ tung trong tiếng hô hoán và tiếng binh khí va chạm. Máu tươi bắt đầu bắn tung tóe trên nền đá trắng. Đây không còn là cuộc tranh chấp của các gia tộc, mà là một cuộc tàn sát không khoan nhượng.

Trong lúc hỗn loạn đó, Ninh Khuyết lặng lẽ tách khỏi đám đông. Hắn không tham gia vào trận chiến, mục tiêu của hắn nằm ở phía sau hậu đài, nơi Lâm Hiên đang được đặt trong một chiếc kiệu nhỏ để chờ nghi lễ thanh tẩy.

Hắn băng qua những xác chết còn nóng hổi, bước đi của hắn nhẹ nhàng đến mức kỳ lạ. Những mũi tên lạc bay qua, những đường kiếm chém tới, tất cả đều "tình cờ" lướt qua người hắn một cách kỳ diệu. Không phải hắn may mắn, mà là vì hắn đã tính toán được quỹ đạo chuyển động của tất cả những kẻ đang chiến đấu xung quanh. Một kẻ có trí tuệ tuyệt đỉnh nhìn cuộc chiến này giống như nhìn một ván cờ chậm chạp.

Hắn vén rèm kiệu. Lâm Hiên nằm đó, tứ chi bị xiềng xích, đôi mắt lờ đờ nhìn Ninh Khuyết. Khi thấy kẻ "tôi tớ trung thành" xuất hiện, trong mắt Lâm Hiên bỗng lóe lên một tia sáng hy vọng cuối cùng. Gã tưởng Ninh Khuyết đến để cứu gã.

Ninh Khuyết ngồi xuống cạnh Lâm Hiên, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối của gã, giọng nói dịu dàng đến mức rợn người: "Thiếu gia, ngài nhìn xem... bên ngoài kia, cha ngài đang liều mạng vì ngài đấy. Cả Vương gia cũng đang đổ máu. Tất cả đều vì một lời nói dối nhỏ nhoi của tiểu nhân. Ngài thấy mình có vĩ đại không?"

Hy vọng trong mắt Lâm Hiên vụt tắt, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ. Gã muốn hét lên, nhưng Ninh Khuyết đã nhanh tay nhét một viên đan dược màu đen vào miệng gã.

"Đây là 'Hóa Linh Tán'. Nó sẽ khiến linh lực của ngài tan biến, và khí vận của ngài... cũng sẽ theo đó mà tiêu tán."

[Hệ thống: Khí vận Lâm Hiên sụt xuống: 12 -> 9. ĐÃ CHẠM NGƯỠNG SÁT PHẠT!]

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên. Lâm Chấn và Vương Hoành cùng lúc tung ra đòn chí mạng vào đối phương. Cả hai đều gục xuống, hơi thở thoi thóp nhưng mắt vẫn trừng trừng nhìn nhau. Cả hai gia tộc đều đã sức cùng lực kiệt, xác người nằm la liệt khắp quảng trường.

Ninh Khuyết biết, khoảnh khắc thu hoạch đã đến. Hắn rút ra một con dao găm nhỏ, không phải bằng sắt thép thường, mà được rèn từ mảnh vỡ của phong ấn Đầm Than Khóc.

"Lâm thiếu gia, ngài là người đầu tiên giúp ta hiểu thế giới này vận hành thế nào. Để đền ơn, ta sẽ cho ngài thấy một sự thật: Thiên đạo không cứu được ngài, nhưng bóng tối của ta thì có thể."

Phập!

Con dao cắm thẳng vào tim Lâm Hiên. Không có tiếng hét, chỉ có tiếng máu trào ra và tiếng rên rỉ yếu ớt của một thiên tài đã chết từ trong linh hồn.

[Thông báo: Ký chủ đã sát phạt thành công Khí Vận Chi Tử sơ cấp: Lâm Hiên.] [Bắt đầu đoạt vận... Ký chủ nhận được 50 điểm Khí vận vĩnh viễn.] [Ký chủ nhận được phần thưởng: Thiên Phú 'Ngôn Ngữ Ma Mị' (Khả năng thuyết phục tăng 300%).]

Ninh Khuyết cảm nhận được một luồng nhiệt mạnh mẽ chạy dọc sống lưng. Con số [Khí vận: 0] trong giao diện hệ thống bắt đầu nhảy số, chuyển sang một màu xanh lục nhạt đầy sức sống. Hắn cảm thấy cơ thể vốn yếu ớt của mình trở nên nhẹ bẫng, thính giác và thị giác sắc bén hơn bao giờ hết.

Hắn bước ra khỏi kiệu. Lúc này, trên tế đàn chỉ còn lại sự im lặng chết chóc. Lâm Chấn vẫn còn một hơi tàn, ông ta nhìn thấy Ninh Khuyết bước ra từ chiếc kiệu của con trai mình, trên tay vẫn còn dính máu.

"Ngươi... Ninh Khuyết... tại sao..." Lâm Chấn thều thào, đôi mắt tràn đầy sự bàng hoàng và hối hận.

Ninh Khuyết đi đến trước mặt Lâm Chấn, thản nhiên lau vết máu trên dao vào tà áo của ông ta. "Lão gia, ngài đã dạy tiểu nhân rằng phải trung thành. Tiểu nhân đã rất trung thành... với bản thân mình."

Ninh Khuyết ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Mây đen đã tan, một tia nắng yếu ớt chiếu xuống quảng trường đầy xác chết. Hắn biết, trong vòng vài giờ tới, người của Vân Hải Tông sẽ đến để kiểm tra hiện trường.

Hắn nhanh chóng thu dọn các vết tích, lấy đi chiếc túi trữ vật của Lâm Chấn và Vương Hoành – trong đó chứa đầy linh thạch và bí kíp. Hắn lại một lần nữa tự gây thương tích cho mình, nằm xuống cạnh thi thể của Lâm Hiên, đóng vai một kẻ đầy tớ trung thành đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ chủ nhân nhưng thất bại.

Khi các đệ tử Vân Hải Tông đáp xuống, họ chỉ thấy một cảnh tượng bi thảm: hai gia tộc tiêu diệt lẫn nhau, Lâm Hiên bị ám sát bởi kẻ địch, và chỉ còn duy nhất một kẻ tôi tớ gầy gò, thoi thóp đang ôm lấy thi thể chủ nhân mà khóc không thành tiếng.

"Kẻ tội nghiệp..." Một đệ tử Vân Hải Tông thở dài, người đã từng gặp Ninh Khuyết ở Đầm Than Khóc. "Ngươi đã tận lực rồi. Thật là một kẻ trung nghĩa hiếm có giữa thời buổi này."

Ninh Khuyết cúi đầu, che giấu ánh mắt đang rực sáng một sự hưng phấn điên cuồng. Giai đoạn một đã kết thúc hoàn hảo. Trấn Vân Thương không còn gì cho hắn nữa. Đích đến tiếp theo của hắn chính là Vân Hải Tông – nơi có những "con mồi" lớn hơn, những khí vận khổng lồ hơn đang chờ hắn tới xâu xé.